Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 1.3

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt


Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 1 : Dạ lan kinh huyền tâm

“Ta tên Trình Y Lâm, người Kim Lăng, 14 tuổi , phụ thân chính là đương nhiệm Binh bộ Thượng thư”

“Ta tên Tiết Nhược, người Dương Châu, 12 tuổi, phụ thân là tri phủ Dương Châu”

“Tô Diêu, Mạc Bắc đại tướng quân Tô Cảnh Hoành là phụ thân ta !” . Lời vừa nói ra, lập tức thu hút ánh nhìn mọi người, ta cũng khẽ liếc mắt mà đánh giá vị nữ tử đang ngồi phía bên trái mình

“Quốc sắc thiên hương” – dùng tử này để miêu tả nàng tuyệt không quá, dung mạo đoan chính thanh nhã, toát lên nét tươi sáng , rạng rỡ , tựa như ánh nắng lướt qua chốn rừng già u cốc, làm cho người ta có cảm tưởng chỉ cần nhìn ngắm nàng đã là một hạnh phúc

Nguyên lai nàng chính là nữ nhi của Tô tướng quân – tay nắm trọng binh triều đình. Vị tướng quân này chính là trọng thần liêm khiết duy nhất còn trong triều đình này, ngài không giống các quan viên khác , không đu theo hoàng hậu quyền thế, hay dựa vào Hàn quý phi được hoàng thượng sủng ái, giữa triều đình vẫn giữ vị trí trung lập, không thiên về phe nào, dù hai bên bên nào gây áp lực cũng dứt khoát kiên trì lập trường , đây là điều vô cùng khó khăn , làm được thật muôn phần đáng quý

Ta còn chưa kịp thu hồi ánh mắt đang nhìn Tô Diêu, lại nghe thấy nữ tử đối diện ta mở miệng : “Ta họ Đỗ …” . Chỉ ba chữ ngắn ngủi đã khiến mọi ánh mắt đang hướng nhìn Tô Diêu đổ về phía nàng

“Ta tên Đỗ Hoàn, phụ thân là Thừa tướng Đỗ Văn Lâm, hoàng hậu – mẫu nghi thiên hạ là cô cô của ta” . Mặc dù thoa phấn kẻ mày kỹ càng , nhưng nhan sắc của nàng vốn không thể xem là đẹp . Thần thái khi nói chuyện lại thập phần tự phụ hơn người, dù từng hành động nhỏ như giơ tay hay nhấc chân đều thể hiện khí chất cao nhã của danh môn quý tộc

Bằng những lời này , nàng nhanh chóng giành ánh mắt hâm mộ từ tất cả mọi người, ngoại trừ ta. Xuất thân cao quý thì sao, có thể ngồi vào vị trí thái tử phi này hay không vẫn tùy vào một câu nói của Đỗ hoàng hậu. Tuy nói nàng là nữ nhi của thừa tướng – ca ca của hoàng hậu, nhưng theo ta nghĩ, vị trí thái tử phi này vốn không phải là vật trong tay nàng

“Cô nương, còn ngươi từ đâu đến ?” Cô nương bên phải hỏi ta – người từ đầu đến giờ vẫn chưa mở miệng

“Phan Ngọc, 15 tuổi, người Tô Châu, phụ thân nhậm chức Lưỡng Giang Diêm vận sứ” . Thân thế ta không hiển hách bằng các nàng khác, cho nên lời nói ra cũng không gây chú ý với bất kỳ ai

Ngay khi nghe thông báo sau bữa ăn, chúng ta đều liền tự trở về phòng mình nghỉ ngơi. Còn nhớ rõ lúc gần đi , tiểu thái giám do Lý công công phái tới thông báo gọi ngược chúng ta lại, báo giờ Mão ngày mai cần phải tập hợp tại nội đường vào sáng sớm , sẽ có cô cô thông hiểu quy củ trong cung đến dạy bảo lễ nghi cho chúng ta

Giờ cũng đã gần giờ tý, ta nằm ở cái giường xa lạ này vốn không thể dễ dàng đi vào giấc ngủ . Sau nhiều lần lăn qua lăn lại , ta quyết định vén bức rèm mỏng, tùy tay cầm lấy chiếc áo choàng vàng nhạt khoác lên thân hình đơn bạc , bước ra khỏi phòng. Tuy rằng động tác mở cửa rất nhẹ, nhưng cánh cửa nặng trịch vẫn phát ra tiếng “kẽo kẹt” phá tan màn đêm yên tĩnh

Đầu xuân , hàn khí lạnh lẽo , chẳng mấy chốc , hàn khí đã phủ ập toàn người ta , ta không thích kịp , liền phản ứng rùng mình một cái, gắt gao túm lại chiếc áo choàng bao chặt thân mình

Thấp thoáng xa xa trong bóng đêm ánh trắng mờ tỏa, trăng trắng tựa tuyết , soi phủ mặc hoa, cùng ban công bên hồ thủy tạ soi bóng thành ảnh

Nhiều năm qua ta sớm có thói quen , đêm khuya lại cô tịch một mình mà ngắm trăng , ngâm đi ngâm lại câu thơ của Tô Thức :

“Đãn nguyện nhân trường cửu , thiên lý cộng thiền quyên”
(Chỉ nguyện cùng người dài lâu , cách xa thiên lý vẫn cùng thiền quyên)

Ta lại tự giễu cười, ngôn từ thật tuyệt mỹ, nhưng giữa thế gian này có ai có thể dù cách ta nghìn trùng vạn lý vẫn có thể cùng ta thưởng thức ánh trăng tàn

Thở dài một tiếng, hơi nhấc lên đôi chân nằm sau làn váy dài, nghiêng người ngồi trên dãy hành lang thênh thang, hàn khí lạnh lẽo lan truyền từ mông đến toàn thân. Ta không ngờ ngày xuân trong hoàng cung lại lạnh đến vậy, mới ngồi một lát mà toàn thân ta đông cứng, đang phân vân không biết có nên trở về phòng mà nằm trong chăn êm nệm ấm hay không thì phát hiện một đạo hắc ảnh thật dài đang chạy qua hành lang, ta đột nhiên kinh khởi, đem tầm mắt hướng đến nơi bóng đen phát sinh

Còn chưa thấy rõ người tới là ai thì một thanh trường kiếm sắc bén đã đặt lên cổ ta, một nam nhân mặc trang phục dạ hành , đeo một lớp hắc sa che nửa mặt lạnh lùng nhìn ta, trong mắt hắn ta thấy sát ý rất rõ ràng. Chẳng lẽ là tới giết ta?

Không có khả năng ! Ta từ khi vào cung đều giấu mình rất cẩn thận , tuyệt đối không sinh thù kết oán cùng ai. Vậy chỉ có một khả năng, hắn là thích khách, chỉ là bất hạnh thay , đụng phải ta ! Nghĩ đi nghĩ lại, có thể xâm nhập Đông cung dễ dàng như thế, tất nhiên là đã vô cùng quen thuộc với địa hình trong cung, phía sau người này nhất định còn một đại nhân vật khác

“Thái tử điện hạ, thích khách hình như chạy theo hướng này” . Ta hoảng hốt khi nghe có người gọi thái tử điện hạ, hắn là người thế nào mà có thể khiến đường đường Thái tử điện hạ phải đích thân lãnh binh lùng bắt, nhất định không phải kẻ tầm thường

Dù đang kinh ngạc , nhưng ta vẫn nhìn mà đánh giá nam tử đang mặc dạ hành phục này, đôi tròng mắt lạnh lùng không có một chút ấm áp, cánh tay phải còn bị trúng tên , xem ra rất nghiêm trọng

Lúc này, trong đầu ta chợt nảy lên một ý định vô cùng nguy hiểm – ta muốn cứu thích khách này

“Trốn vào phòng đi” . Ta nhìn thẳng vào hắn , thực nghiêm túc nói, trong đôi mắt hắn thoáng lên nét do dự, hiển nhiên hắn cũng không tín nhiệm ta

“Nếu ta muốn hại ngươi thì làm điều này vốn dĩ là thừa thãi !” . Mắt thấy hàng hàng ánh lửa đang tới gần nơi này, mà hắn lại còn do dự, ta cũng chẳng còn kiên nhẫn mà kiên dè thanh trường kiếm sắc bén có thể cắt đứt cổ ta kia, thân thủ liền kéo cánh tay phải của hắn chạy vào phòng. Hắn cũng không cự tuyệt, chỉ là nghe một tiếng rên khẽ từ bên trong lớp hắc sa che mặt truyền đến, ta mới giật mình nhận ra bản thân đang túm lấy cánh tay bị thương của hắn , thật vô ý tứ , thế là liền buông hắn ra , nhanh chóng bước ra đóng chặt cửa phòng

Advertisements

4 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 1.3”

  1. hoaquynh123 nói:

    thanksssssssssssssss

  2. akjchan nói:

    thanks ss

  3. dzitcap nói:

    chậc chậc….tình củm nảy sinh chăng…


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s