Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 1.4

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 1 : Dạ lan kinh huyền tâm

Chúng ta trong tư thế nửa đứng nửa ngồi , dựa vào cửa , chỉ có thể ngừng thở mà lẳng lặng nghe động tĩnh bên ngoài, rất nhiều tiếng bước chân đang hướng về Lan Lâm Uyển mà đổ đến, hàng hàng ánh lửa soi sáng qua lớp giấy hồ của khung cửa, chiếu sáng nửa mặt chúng ta. Nếu may mắn tránh được thì thôi, còn nếu thái tử muôn vào từng phòng lục soát một phen mới bỏ qua thì người được chôn cùng thích khách này chính là ta

Đột nhiên rất hối hận vì bản thân trong lúc xúc động nhất thời mà cứu hắn , việc này là đúng hay sai đây?

Chuyện đã tới nước này, ta chỉ có một con đường duy nhất , đó là nhất định phải cứu hắn thoát thân, chỉ có vậy mới có thể bảo trụ cho chính mình, càng có thể sinh tồn dài lâu tại chốn hoàng cung đẫm máu này

Dùng sức vuốt lên trái tim đang nôn nóng vì bất an của chính mình , tâm tình cũng dần dần bình phục, ta hít sâu một hơi nhìn hắn nói : “Ngươi trốn dưới giường đi, việc khác để ta ứng phó” . Vừa dứt lời , ta nhìn thấy trong mắt hắn chợt lóe ánh nhìn nghi hoặc , phức tạp , hắn nhất định không rõ ràng lắm ta vì sao muốn cứu hắn

Chỉ thấy hắn sau khi liên tục một trận quay cuồng trên mặt đất vì đứng không vững, lại xoay người lui xuống dưới giường. Hàng loạt động tác nhanh chóng đã hoàn thành, động tác lưu loát căn bản không giống một kẻ đang bị thương, vừa thấy đã biết là cao thủ

“Các cô nương bên trong đều bước ra cho ta” . Rất nhiều người ở hai bên dùng sức đập cửa hò hét, nghe thấy âm thanh ngày một tới gần, ta lập tức cởi đi áo choàng trên người, lại đem vài sợi tóc mai phủ xuống trán , tạo một vẻ hết sức hỗn độn , nhìn qua tựa như người nhập nhèm tỉnh mộng từ giấc ngủ

Bước ra khỏi cửa rồi ra ngoài, liếc mắt nhìn lại một cái, trong đình viện lúc này là một hàng thị vệ khôi giáp màu bạc bóng lóa , tay cầm chắc đao kích , hai bên có hơn 20 thị vệ giơ cao đuốc soi sáng bốn phía , chỉ ít ỏi hơn trăm người đã khiến một khoảng sân rộng lớn trở nên chật hẹp

Lúc này , các cô nương khác từ hai dãy sương phòng cũng lục đục bước ra , trên mặt ai cũng là biểu tỉnh mệt mỏi của người vừa giật mình tỉnh ngủ , miệng thì thào oán giận

Một đại hán to lớn , lỗ mãng , xương quai xanh nổi cộm , mũi thẳng miệng rộng , sắc mặt hồng đỏ , y đứng giữa bọn thị vệ dùng lệ ngữ hướng chúng ta lớn tiếng quát : “Các ngươi đứng đàng hoàng nghe ta hỏi , có ai nhìn thấy một hắc y nhân che mặt chạy qua ?”

Đỗ Hoàn mới từ trong phòng đi ra, vừa nghe lời này nhất thời nộ phát xung quan, dùng thanh âm bén nhọn mà lất át toàn bộ tiếng nói của hắn : “Cẩu nô tài, ngươi có tư cách gì mà dám gầm rú trước mặt bổn tiểu thư như vậy !?”

Hắn bị khí thế kinh hãi của Đỗ Hoàn chế trụ, chôn chân một chỗ chỗ ngây ngốc nhìn nàng

“Tên thích khách kia đã bị thị vệ bắn trọng thương, chúng ta đuổi theo tới Lan Lâm Uyển thì không còn thấy bóng dáng hắn . Đã quấy rầy đến cô nương , mong thứ lỗi”. Người vừa nói chuyện là một nam nhân nãy giờ vẫn thủy chung đứng trước mặt bọn thị vệ, hắn hai tay đặt phía sau, dùng ánh mắt đạm mạc đảo qua chúng ta

Đỗ Hoàn vừa nhìn hắn liền xuất thần, trầm ngâm một lát mới giật mình lên tiếng : “Ngươi là …”

Nam tử vừa bị Đỗ Hoàn dọa đến kinh hãi há hốc mồm lập tức thu hồi thất thố, âm thanh vang dội từ cổ họng : “Vị này chính là đương kim thái tử điện hạ” . Lời vừa nói ra, vài âm thanh khô khốc vang lên giữa không trung , các cô nương lập tức tỉnh ngủ , toàn bộ mặt mày biến sắc , vội vã quỳ xuống nền đất lạnh băng, len lén chỉnh chu lại dung nhan của chính mình , sợ bộ dạng như trò hề của bản thân sẽ bị thái tử điện hạ nhớ kỹ

“Miễn lễ !” – Hắn nhẹ nhàng phất tay, tiếng nói ôn nhuận lại vang lên, ta len lén đánh giá hắn, dung mạo góc cạnh rõ ràng, mắt sáng mày rậm, thần cốt tú khí tiêu sái, nhân trung long phụng, đôi tròng mắt trong cương có nhu , tựa hồ sâu không thấy đáy . Người này chính là người từ lúc vừa sinh ra đã nhận hết ngàn vạn sủng ái, được mọi người nâng trong tay hàm ở miệng – chí bảo sủng ái thái tử điện hạ sao?

Chúng ta đồng loại đáp ứng mà đứng dậy, gót chân còn không đứng vững, bỗng một thân ảnh nhỏ bé , xinh đẹp nhanh chóng lướt qua, bay thẳng vào lòng thái tử, như bát trảo bạch tuộc ôm chặt lấy hắn : “Kỳ Hạo ca ca, Hoàn nhi rất nhớ ngươi”. Nàng kích động bày tỏ niềm vui, nhưng xem qua biểu tình của thái tử , dường như y đối với nàng hoàn toàn xa lạ

“Ta là Đỗ Hoàn, ngày trước ngày vẫn hay ghé thăm phủ đệ của nhà ta … Người chẳng lẽ không nhớ gì sao ?” . Nàng dường như cũng nhận ra thái độ xa lạ của thái tử đối với mình, lập tức nhắc nhở để hắn tưởng nhớ lại ký ức

Nguyên bản đến đây là để lùng bắt thích khách, rối cục lại trở thành thành tiết mục huynh muội nhận nhau, các cô nương xung quanh dù ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn đố kị nhìn hai người đang “ôm nhau” , sự tình tựa hồ bắt đầu trở nên hỗn loạn

Thái tử xấu hổ đem nàng từ trong lòng đẩy ra, hờ hững bộc lộ thần sắc phản cảm : “Là ngươi !”

“Người nhớ ra rồi ? Kỳ Hạo ca ca ta đã được gặp lại người , hảo vui vẻ a …” . Nàng một chút cũng không nhận ra lệ sắc hiển hiện trên mặt thái tử, càng nói càng dũng cảm, hai tay vô thức ôm chặt cánh tay hắn . Vốn dĩ nàng chỉ là muốn thái tử chú ý đến mình , không ngờ rằng dây dưa thế này chỉ khiến hắn càng chán ghét

Hắn nhanh chóng rút lại cánh tay, bước qua nàng mà hướng về phía chúng ta : “Các ngươi có nhìn thấy tên thích khách đó ?”

Tất cả mọi người nhẹ nhàng lắc đầu, trong khoảnh khắc đình viện lâm vào một mảng lặng im

Hắn đầu tiên là là bước đến trước mặt Trình Y Lâm, dừng lại chốc lát đánh giá nàng , sau đó lướt qua nàng hướng về phía Tô Diêu, lại một trận đánh giá, cuối cùng đi đến trước mặt ta mà dừng lại. Ta làm ra bộ dáng thẹn thùng , cúi gầm mặt không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào hai mắt hắn . Thái tử rốt cục cũng lướt qua ta mà hướng tiếp phía các vị cô nương khác, lúc này ta mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng

“Thái tử điện hạ, việc gì phải hỏi han phiền toái , chỉ trực tiếp soát phòng tất cả các nàng là có thể rõ ngay chân tướng” . Thị vệ vừa bị dọa kia lại lên tiếng

Lời này vừa ra lập tức khiến các cô nương xung quanh thần sắc biến đổi, tuy nhiên thủy chung không có người mở miệng đáp lời, thái tử điện hạ đang ở đây, các nàng sao dám ở trước mặt hắn mà làm càn.
Chỉ có Tô Diêu nhíu mày lạnh lùng mở miệng : “Ngươi cũng biết đây là khuê phòng, khuê phòng của bọn ta chẳng lẽ là nơi ngươi muốn soát là có thể soát ?”


9 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 1.4”

  1. seilove nói:

    hê hê, anh thích khách đảm bảo là soái ca lun, chẹp chẹp, tạo sao mấy tỷ tỷ cổ đại sướng thế, soái ca vây quanh mình >”<, ta cũng muốn a~~ *giãy giụa*
    ta chờ chương sau a 😀

  2. Dandelion nói:

    thank nàng nha 😡 hôm nay mới biết nhà nàng
    mà bộ này bên forum của Lâm Tâm Như cũng có người dịch đó nàng

    • Dandelion nói:

      ta định dùng cái biểu tượng trái tim mà ko biết sao nó ra cái mặt nhăn ^^” ko rành mấy cái emotion này trong WP ah hic

    • Cái vụ emo trái tim này ta cũng bị một lần rồi 😀

      Bên 4rum LTN có dịch hả nàng ? Cái này nghe nàng nói ta mới biết , ta làm vì thích bộ này nên cứ mần tiếp thôi 🙂

  3. hoaquynh123 nói:

    thank ssssssssssss

  4. dzitcap nói:

    ừa ừa nàng cứ mần típ đi…ta tình nguyện kê ghế lót dép hóng nhà nàng

  5. trong phim giai chanh la cong chua ma sao trong nai…giai ko phai?


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s