Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 2.1

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt


Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 2 : Tình Khiên Hương Tuyết Hải

Trải qua một đêm kinh hãi, ta mới có thể ngủ thẳng một giấc, mãi đến lúc Vân Châu vội vội vàng vàng chạy vào phòng, đem ta còn đang trong giấc mộng túm dậy. Ta dùng vẻ mặt nhập nhèm mệt mỏi mà nhìn thần sắc lo lắng, kích động của nàng, nhất thời có chút không rõ nguyên do.

“Cô nương, người đã quên công công đếm truyền lời hôm qua đã nói giờ Mão hôm nay sẽ có một cô cô đến sao, giờ đã gần giờ Mão rồi, người còn không nhanh chuẩn bị”. Vân Châu vừa nói xong, ta mới sực nhớ tới việc này. Ta lập tức đứng dậy rất nhanh, rửa mặt chải đầu, Vân Châu cẩn thận dọn dẹp lại giường cho ta.

Vân Châu nhỏ giọng hỏi : “Nghe nói đêm qua có thích khách xông vào Lan Lâm Uyển”

Động tác nơi tay ta chợt khựng lại giây lát, sau đó trả lời : “Đúng vậy, đêm qua một lượng lớn nhân mã cứ thế xông vào, khiến ta còn thấy sợ hãi, suốt đêm qua cũng không thể ngủ ngon giấc”.

Chỉ nghe phía sau truyền đến một trận cười nhẹ của Vân Châu : “Nô tỳ nghe nói cô nương đêm qua còn chất vấn cả Phó tướng Trần Bằng, thái tử điện hạ vô cùng hứng thú với người, sao lại có thể sợ hãi ?”

Ta nghe thấy trong lời nói của nàng có phần úp mở, hàm ý, nhưng cũng chỉ lẳng lặng mà hỏi : “Trần Bằng là ở thủ hạ dưới trướng thái tử điện hạ ?”

Nàng lập tức gật đầu : “Hắn là hồng nhân bên cạnh thái tử điện hạ, tối hôm qua người lại chống đối hắn như vậy, chỉ sợ sau này …”. Vân Châu không nói thêm gì nữa, ta cũng không hỏi thêm.

Trần Bằng chỉ là kẻ dựa thế thái tử, cầm lông gà mà cứ tưởng là lệnh tiễn, nhiều lắm cũng chỉ là một kẻ sơn dã mãng phu, vốn không cần để ý đến, chính yếu vẫn là thái tử, theo khí phách uy nghiêm của y mà thấy, y quả thật có năng lực đảm đương vị trí thái tử.

Cùng Vân Châu bước đến Lan Lâm Uyển chính đường, ta phát hiện người đến trễ nhất lại là ta, các cô nương khác đều đang đoan chính, quy củ mà xếp hàng chỉnh tề. Khi ta đến, các nàng đều dùng ánh nhìn tràn ngập địch ý mà lạnh lẽo nhìn chằm chằm ta, ta thực hiểu được nguyên nhân vì sao các nàng như vậy, chính là vì đêm qua ta ở trước mặt thái tử điện hạ tỏ ra hết sức nổi bật, kỳ thật ta cũng hiểu được đêm qua bộc lộ tài năng đến vậy quả có chút không ổn, nhưng là vì phải bảo trụ sự an toàn cho bản thân cùng thích khách kia, chỉ có thể bất chấp, không còn cách nào khác.

Lướt qua ánh mắt các cô nương, ta đối diện phải đôi mắt ôn nhu, linh động của Tô Diêu, nàng nhìn ta mà mỉm cười vuốt cằm. Ta cũng gật đầu, mỉm cười với nàng, cứ xem như là chào hỏi đi.

“Phan cô nương, ngươi đến đây đi”. Ta còn đang lo lắng không biết phải đứng đâu, Tô Diêu đã nhẹ nhàng cất tiếng, thanh âm hàm chứa sự quan tâm, ta biết nàng đang thay ta trút bỏ cảm giác xấu hổ lúc này.

Ta mỉm cười, từ từ bước đến đứng bênh cạnh Tô Diêu. Ai ai cũng không nói gì, trầm mặc cùng đợi cô cô đến. Sau một hồi yên lặng, rốt cục người gọi là cô cô đó cũng đã đến dù đã hơi trễ.

Tuổi nàng tầm trên dưới 40, hai bên đã có tóc bạc, khóe mắt đã có nếp nhăn rõ ràng, làn da trắng nõn lại có nét tang thương tịch mịch, ánh mắt tinh tế, lợi hại tựa như có thể nhìn thấu hết thảy mọi việc. Nàng không nhanh cũng không chậm, từ từ đi đến trước mặt chúng ta, dùng thanh âm lãnh đạm, trầm thấp đối chúng ta nói : “Từ giờ trở đi ta chính là người dạy các ngươi học tập lễ nghi cung đình. Ta mặc kệ các ngươi là thiên kim nhà ai, gia tộc có thế lực lớn thế nào, trong mười ngày này các ngươi đều phải nghe theo phân phó của ta. Ta sẽ nghiêm khắc huấn luyện các ngươi quy củ ở nội cung, đem các ngươi trong trạng thái đoan trang nhất, hiền thục nhất mà dẫn đến trước mặt hoàng hậu”.

Chúng ta vẫn ngoan ngoãn nghe nàng trước mặt tất cả mà thao thao bất tuyệt cảnh cáo, ước chừng nửa canh giờ sau, nàng rốt cục ngừng lại hít sâu một hơi : “Bây giờ, ta bắt đầu dạy các ngươi quy củ thứ nhất – nhận chủ tử”.

“Chủ tử lớn nhất ở Hậu cung là hoàng hậu nương nương, tay nắm kim ấn, chính vị cung đình, đồng thể thiên vương. Trước mặt hoàng hậu, các ngươi phải chú ý từng ngôn hành cử chỉ, không thể có sai lầm nào”.

“Tiếp theo là Nhất phẩm tam phu nhân, tọa luận phụ lễ, chỉ sau hoàng hậu, tước vị không hề nhỏ. Nhưng đã hơn 20 năm nay, tước vị này vẫn đang để trống”.

“Sau đó là Cửu tần, chưởng giáo Tứ Đức. Phân thành chiêu nghi, chiêu dung, chiêu viện, ngang hàng Thừa tướng, tước vị có thể so với vương gia chư hầu; Quý nhân, quý tần, quý cơ, ngang hàng Ngự sử đại phu, tước vị có thể so với huyện công; Mỹ nhân, tài tử, phu quân, tước vị có thể so với huyện hầu”.

“Tiếp theo là Tiệp dư, dung hoa, bảo lâm, ngự nữ, thể nữ, sung nghi, sung dung, tổng cộng một trăm lẻ tám vị”.

Ta nghe xong quả thật vô cùng sửng sốt, đã sớm biết hậu cung hoàng đế giai nhân vô số kể, nghe cô cô thuyết giáo xong ta càng không thể không thừa nhận. Nhìn lại chúng nữ tử đang đứng cùng ta, các nàng đều là vì tước vị Thái tử phi mà đến. Chẳng các nàng chỉ nhìn thấy vinh quang từ danh hiệu này mà lại không nhìn thấy tai họa trong tương lai. Nếu thái tử bị phế, các nàng trong tương lai có thể ngồi yên được sao? Các nàng đã có chuẩn bị để cùng đồng sinh cộng tử cùng tướng công của mình sao? Ngược lại, nếu thái tử may mắn bước lên ngôi vị hoàng đế, hắn sẽ là trượng phu của hàng ngàn phi tần, mà thân là chính thê làm cách nào có thể tranh thủ tình cảm của tướng công khi bản thân phải đối mặt cùng cả một hậu cung vô tình?

“Cẩn cô cô, ta tự hỏi không biết vì sao tước vị Tam phu nhân vẫn để trống trong suốt hai mươi năm ?” – Một nàng đưa ra nghi vấn

Cẩn cô cô tựa hồ đã sớm đoán được sẽ có người đưa ra thắc mắc này, than nhẹ một tiếng, ánh mắt tựa hồ đang nhìn chúng ta, lại giống như đang nhìn mông lung về một nơi xa nào đó, có lẽ đó là một nơi hư vô : “Bởi vì Viên phu nhân”

Advertisements

9 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 2.1”

  1. seilove nói:

    ax, nghe kể hậu cung mà rùng mình, hỏi sao mấy ông hoàng đế không “đi” sớm >”<
    nàng thật là nhanh tay quá ak *hắc hắc*, chạy ra chạy vô nhà nàng là có chap mới, ngồi canh me he he

    • Đi sớm còn khổ hơn đó nàng, thời Hán nếu vua chết thì phi tử chưa có con cho hoàng thượng sẽ phải thắt cổ tuẫn táng theo, thời Đường vua chết thì phi tử chưa con phải xuống tóc xuất gia, cả đời đọc kinh cầu khấn cho hoàng thượng. 3 ngàn giai lệ, kg biết có đc hơn 20 người có con chưa nữa, hậu cung đúng là nơi chôn đời người ta ~

      Ta đú đởn + ham hố thì đúng hơn *nhảy múa*

      • seilove nói:

        ác dữ dzậy a~, chết mà còn kéo người theo a~~ >”<, có mấy ai đc sướng như mấy chị xuyên không a~~, cơ mà ta vẫn thích đọc hé hé

  2. hoaquynh123 nói:

    hjhj. thank ss nha

  3. hoaquynh123 nói:

    hjhj,thanksssssssssssssssss

  4. hoaquynh123 nói:

    thanksssssssssssss

  5. akjchan nói:

    hay quá
    tks ss

  6. aquarta nói:

    nhìn các thứ bậc phân chia mà hoa đầu, chóng mặt ah.
    có cho tiền cũng chẳng nhào vô hầm mộ lộng lẫy này đâu, hic.

  7. phat huyen nói:

    hay……..


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s