Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 2.2

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 2 : Tình Khiên Hương Tuyết Hải

Đứng chịu trận ở chính đường suốt ba canh giờ, rốt cục cũng có thể trở về sương phòng nghỉ ngơi, rất nhiều cô nương đều trưng vẻ mặt khó coi, oán giận liên tục, bộc phát tính tình đại tiểu thư. Ta chưa vội trở về phòng mà nhàn nhã đi dạo trong cung.

Tầng tầng không khí mỏng, ánh mặt trời hắt vào từng tòa kiến trúc, hoa lan, hoa thược dược nụ hoa kết nhụy.
Cảnh cũ còn đây, nơi dừng chân không còn, lác đác vài cánh hoa phiêu nhiên trong gió.

Không biết vì sao, hết thảy xuân ý tràn ngập trong mỹ cảnh ta lại không thể để vào mắt, tâm tình ta chính là đang cực kỳ phiền chán, nội tâm lại lại rối bời.

Có lẽ là bởi vì lúc nãy nghe Cẩn cô cô nhắc đến Viên phu nhân, là vì Hoàng Thượng đối với Viên phu nhân một lòng một dạ yêu say đắm, là yêu mãi mãi nên vết thương trong lòng cũng vì thế mà mãi kéo dài ?

Vị Viên phu nhân này cũng giống Đỗ hoàng hậu. Trước đây, hoàng thượng chỉ mới là một hoàng tử, các nàng không suy tính vẫn chấp nhận làm thiếp của ngài, cả hai đều là những nữ nhân hơn người, cùng nhau liên thủ vì hắn mà loại bỏ thái tử, chung sức đưa hoàng thượng bước lên đế vị. Tình cảm của Hoàng thượng đối với Viên phu nhân và đối với Hoàng hậu là khác nhau, đối với hoàng hậu là kính trọng, dành cho Viên phu nhân mới là tình yêu.

“Hậu cung giai lệ ba nghìn, ba nghìn sủng ái ở một thân ” – Câu này dùng cho Viên phu nhân tuyệt đối không quá, nàng đã đoạt đi toàn bộ ái tình say đắm nơi hoàng thượng. Phi tần lục cung ai ai cũng dõi theo hoàng thượng, chờ mong một ngày hoàng thượng hồi cung có thể đến noãn các của mình ngồi lại, nhưng hoàng thượng chỉ tới “Trường Sinh điện”, chỉ sủng hạnh Viên phu nhân. Thế nhưng Viên phu nhân lại mệnh bạc, tiến cung hai năm, vì sinh khó mà qua đời. Hoàng thượng đau lòng tựa ngũ lôi oanh đỉnh, nhất thời muốn khóc mà không thể thành tiếng, liên tục hơn một tháng không lâm triều, thân rời cung viện, sống cô lập một mình trong ngự thư phòng, sớm chiều bi thống.

Từ đó về sau, người phế bỏ chức vị Tam phu nhân, trong hậu cung suốt 20 năm chưa từng có ai được phong chức vị phu nhân này, có thể thấy được địa vị của Viên phu nhân ở trong lòng hoàng thượng đến nay vẫn không ai có thể sánh được. Có lẽ, đây mới là tình yêu chân chính, cho dù bên cạnh hoàng thượng nữ nhân vô số, nhưng trái tim hắn lại thuộc về một người đã khuất. Theo ta nghĩ, Viên phu nhân này dù sao vẫn còn may mắn, có thể nắm trọn cả trái tim của hoàng thượng.

Cứ mải suy nghĩ, tới tận lúc này ta mới phát hiện bản thân đã bước khỏi vi cung quá xa, cỏ cây xanh miết, màu xanh trải xa tận chân trời, che phủ, quấn quýt, lay động, buông xuống, từng nhánh so le không đồng đều, cứ theo gió mà phiêu động.

Khung cảnh lạ lẫm xuất hiện trước mắt khiến ta có chúng kinh sợ, xung quanh lại tịch liêu không người, chỉ có mặt hồ xanh biếc, ánh mặt trời chiếu xuống làn lưu thủy trong vắt phản xạ ánh sáng rạng rỡ, sinh động. Ta vươn một tay, phơ phất tà áo trong không trung mà đón lấy gió, khẽ bẻ một cành liễu trong tay, tâm lại nghĩ về thích khách đêm qua, hắn rốt cuộc là ai, dám một mình đột nhập đông cung, mục đích của hắn là gì ?

“Thích khách đêm qua là do ngươi cứu ?”

Thời khắc yên tĩnh đột nhiên bị ngoại nhân quấy rầy, trong lòng ta thực sự không thể thoải mái, ghé mắt nhìn nam tử đang cách ta chỉ có vài bước. Y mặc một bộ y trang màu tím, bên ngoài khoác áo khoác trắng thanh nhã, thanh ngọc ban chỉ, khí chất nghiêm nghị, tư thế oai hùng, hiên ngang, toàn thân toát lên phong phạm hoàng tộc.

“Phải” – Ta thành thật mà gật đầu, thanh âm trầm thấp.

“Đêm qua nếu thái tử nhất quyết muốn vào từng phòng lùng bắt, thì hiện tại ngươi đã bị nhốt vào Thiên lao chờ xử quyết, ngươi vì sao có thể nhàn nhã, bình tĩnh như thế ?”. Tuy trong lời của hắn bày tỏ lo lắng, nhưng nhìn kỹ khắp mặt vẫn không thấy được chút lo lắng nào, hắn cứ như vậy, không thay đổi sắc diện, cứ ôn nhuận cười nhẹ, nụ cười tà mị khiến người ta bị mê hoặc, nhưng chỉ là nhìn thấu suốt vào đôi mắt của hắn, ta lại không tìm được chút tiếu ý nào.

Ta không nói gì, lẳng lặng quay đầu nhìn mặt hồ, tùy tay cầm cành liễu trong tay ném xuống mặt hồ, trên mặt hồ bình đạm bỗng nổi lên gợn sóng, một vòng rồi lại một vòng, các vòng tròn một lúc một to hơn rồi tĩnh lặng.

Hắn bước thêm vài bước, tiến đến trước mặt ta, sóng vai cùng ta đứng bên bờ, nhìn theo tơ liễu phất phơ phía trời xa, tựa tuyết trắng nơi thiên đường đáp xuống nhân gian, nhẹ đáp xuống mặt hồ, gợn nhẹ. Nhìn ảnh phản chiếu của chúng ta trong nước, trông đúng là có nét hài hòa xứng đôi, ta không khỏi cười thành tiếng.

“Ngươi còn có tâm tình để cười !” – Trong khẩu khí của hắn tựa hồ có chút bất đắc dĩ : “Dù là một trăm năm trước hay một trăm năm sau nữa, ngươi vẫn mang cái bộ dáng đó, quả thật chẳng có khác biệt lớn nào, vẫn là một bộ dáng thiên chân thơ ngây”.

Ta ngẩn ra, lập tức cười to, quay sang nhìn hắn, vừa cười vừa từng bước lùi về phía sau, ôn nhiên nhìn chằm chằm hắn tựa như ngày trước, trầm mặc hồi lâu mới lên tiếng : “Vì sao ta phải tiến cung tuyển phi, chẳng lẽ ngươi muốn ta bước lên địa vị thái tử phi ?”. Ta thực sự u mê rồi, chính là hắn đã khiến ta u mê, không thể nhìn thấy, không thể nghe thấy điều gì nữa.

Nhưng hắn lại không nói gì, ánh mắt vô định lại trải dài, hướng nhìn về nơi xa xăm, nhìn về phương xa, phía chân trời mờ mịt, gương mặt thoáng nét đăm chiêu.

“Nạp Lan Kì Hữu!” – Ta nhịn không được, hướng hắn rống lên một tiếng, ta ghét nhất là bị người khác khống chế, nhất là bị hắn khống chế.

Advertisements

15 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 2.2”

  1. meohen viết:

    Ủng hộ ss 1 tay nào! Kê gạch xây ” lâu đài” nhà ss nhé! ^^
    Thanks ss edit mấy bộ hay dã man.

  2. seilove viết:

    hic, chương ni khó hiểu quá a~, đọc đến cuối mà ta không hỉu gì cả nàng ơi *hu hu*
    zậy là sao, là sao!!!!

  3. Thiên Nguyệt viết:

    Chắc nàng nói đoạn đối thoại cuối nhỉ, chứ đoạn đầu thì ta thấy dễ hiểu mà. Vừa gặp đã nói chuyện, lại gọi dc tên Kỳ Hữu => nàng ấy vào cung do Kỳ Hữu sắp đặt, cả 2 quen biết từ trước 😉

  4. hoaquynh123 viết:

    Kỳ Hữu trong phim do Nghiêm Khoan đóng ,hj,thanksssssssss

  5. hoaquynh123 viết:

    ss thich Quan Can ca ca hả.hjhj

  6. dzitcap viết:

    trời anh đệp trai Kỳ Hữu đã xuất hiện *tung bông thoai*

  7. aquarta viết:

    nhiều nhân vật, mà ta cũng chưa xem phim ==> choáng. Kỳ hữu là mỹ nhân ah *mơ màng*

  8. Nguyệt Băng viết:

    Đúng rồi đó ss, ss cũng vậy ạ, cho em làm quen, *giơ tay*.


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s