Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 2.3

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 2 : Tình Khiên Hương Tuyết Hải

“Đợi đến lúc thời cơ chín mùi, ngươi sẽ hiểu được dụng ý của ta, trong mười ngày này, ngươi tuyệt đối không được hành động thiếu suy nghĩ”. Hắn ý cười càng sâu, vươn tay khẽ vuốt những sợi tóc mai của ta bị gió thổi loạn trên trán.

Thân thể ta cứng đờ, cảm giác sợ sệt chế ngự bản thân trong nửa khắc, sau khi lấy lại tinh thần, liền thoái lui vài bước. Đối với ta, hành động này của hắn là kinh dị, nhưng điều khiến ta càng kinh ngạc chính là ánh mắt của hắn, ánh mắt đang nhìn ta, ánh mắt tà ác như đang nhìn một con mồi, kèm theo cả một nụ cười nham hiểm. Không thể phủ nhận rằng, ta sợ hắn, rất sợ hắn. Bởi vì hắn đã giúp ta biết được một nam tử khi có mưu đồ âm hiểm lại có thể như thế mà che giấu rất tài tình, càng khiến cho người ta sợ hãi là chính là trí tuệ của hắn, ta tự thấy trí tuệ mình cũng không thể so sánh, hắn chưa đầy hai mươi tuổi lại có thể đem hết thảy mọi thứ nắm chặt trong lòng bàn tay, người như hắn nếu lên ngôi hoàng đế nhất định sẽ khiến Kỳ quốc ngày càng hưng thịnh, mở ra một điên phong thời đại, ta tin tưởng là vậy.

“Ta phải đi rồi” – Ta hốt hoảng nói một câu, liền nhanh chóng rời đi.

Nạp Lan Kì Hữu, cũng do hoàng hậu sinh ra, ở trước mặt chư vị hoàng tử hắn luôn nhất nhất trầm mặc ít nói, không cùng ai kết thâm giao. Trong cung, mọi người đều nói hắn không quan tâm triều chính, nhưng chỉ có ta biết, hết thảy biểu hiện đó đều là giả dối. Đối với triều chính, Nạp Lan Kì Hữu luôn có sự quan tâm đặc biệt.

Khi ta trở về Lan Lâm Uyển, Vân Châu lén lút đem ta kéo vào phòng, nhỏ giọng hỏi ta đã đi đâu, hai cái canh giờ trước hoàng hậu nương nương có phái người tuyên triệu ta cùng Tô Diêu đến Thái Tử điện.

Lập tức tim ta run lên, nhất định là thái tử đã đem việc đêm qua kể lại cho hoàng hậu nương nương, nên người mới muốn triệu kiến ta.

“Cô nương, ta tìm khắp chung quanh nhưng vẫn không tìm ra người, cho nên tự ý làm chủ, phái người bẩm báo hoàng hậu nương nương, nói người thân thể không khỏe cho nên không thể đến”. Vân Châu nhẹ giọng nói, nàng chỉ sợ ta sẽ tức giận.

“Ngươi làm tốt lắm”. Ta thực sự cảm tạ nàng đã thay ta giải vây. Lần này không đi gặp hoàng hậu nương nương coi như là tránh thoát một kiếp, nhưng ta thực sự hiểu được, lấy địa vị hoàng hậu mà xử sự, lần này nàng triệu kiến ta nhất định là có thâm ý rất cao, một hoàng hậu quyền khuynh hướng dã sẽ không vì một việc bình thường mà phải lo lắng đến.

Lại có lẽ … người nàng cần gặp lần này căn bản không phải ta.

Bên ngoài một tràng thanh âm ồn ào, rất náo nhiệt. Bước ra khỏi cửa đi ra ngoài, nhìn người vừa được thái hậu triệu kiến vào Thái Tử điện – Tô Diêu, nàng bị năm cô nương khác vây quanh. Các nàng tò mò hỏi hoàng hậu triệu kiến nàng là vì việc gì, Tô Diêu cũng không nói rõ ràng, chỉ tùy tiện qua loa vài câu.

Duy chỉ có Đỗ Hoàn cũng giống như ta, không bước ra, chỉ đứng ngay cửa phòng mà nhìn đám ồn ã trước mặt, ánh mắt Đỗ Hoàn giống như sắp tóe lửa đến nơi, nàng khinh mạn dựa vào cánh cửa gỗ, dùng thanh âm lớn đến mức tất cả mọi người đều có thể nghe thấy : “Chỉ là được hoàng hậu nương nương triệu kiến một lần thôi, không cần phải đắc ý như thế”.

Nhất thời, lặng ngắt như tờ, mọi ánh mắt cấp tốc ngưng tụ lên gương mặt cao ngạo của Đỗ Hoàn, bàn tay mềm mại của nàng vừa nhấc, liền thẳng tắp chỉ về hướng ta : “Phan cô nương thật đáng tiếc, ngay tại thời điểm mấu chốt này thân thể lại không khoẻ, nếu không nhất định cũng có thể được đến hoàng hậu nương nương ban cho cái gì đó”.

Bất đắc dĩ thở dài, như thế nào lại xả giận lên trên người ta, nàng tựa hồ đem ta cùng với Tô Diêu trở thành cái đinh trong mắt.

Chỉ thấy Tô Diêu khiêu khích mà hướng nàng nở nụ cười kiều mị, sau đó cố ý đem ngọc như ý do hoàng hậu ban cho nhẹ nhàng nâng trên tay : “Mới vừa rồi hoàng hậu nương nương nói ta như thế nào ấy nhỉ …” – Nàng ra vẻ trầm tư mà hỏi nha hoàn đứng cạnh nàng.

“Hoàng hậu nương nương khen Tô cô nương vừa hào phóng vừa khéo lép, vừa xinh đẹp vừa có trí tuệ, còn nói … nếu thái tử có thể có một thái tử phi nhu thuận như vậy là phúc khí của hắn”. Nha hoàn nọ đắc ý nói, sắc mặt Đỗ Hoàn sớm xanh mét một mảnh, xông lên mà tặng cho nha hoàn kia một cái tát mạnh vào mặt, năm dấu tay đỏ tươi như máu ở nha ngự trên gương mặt trắng noãn của nha hoàn nọ khiến người ta quả có phần sợ hãi.

“Nha đầu thối, ta là người như thế nào mà đến phiên một kẻ thân phận ti tiện như ngươi có thể xen mồm !”.

Tô Diêu biến sắc, ánh mắt sắc bén ném về phía người con gái không biết phân biệt thi phi phải trái kia : “Đỗ cô nương, đánh chó cũng phải xem mặt chủ chứ !”.

“Như thế nào, ngươi muốn thay nó đòi lại công bằng sao ?” – Đỗ Hoàn đẩy những cô nương đang chắn trước mặt nàng, tình hình chiến hỏa tựa hồ hết sức căng thẳng.

Nguyên bản ngay lúc tức giận lên tới đỉnh điểm, Tô Diêu đột nhiên thoái nhượng, nàng giúp đỡ nha hoàn bị đánh rời đi : “Kính nhi, cùng ta vào phòng, ta giúp ngươi xem mặt”.

Đỗ Hoàn cười đến cực điểm vì đắc ý, ta lại cười thầm ý đồ của nàng bất thành, ngoài mặt nàng là người chiến thắng, nhưng vốn dĩ nàng đã thua từ đêm qua, khiến Thái tử điện hạ đem cảm giác bực bội vì bị nàng làm phiền nhớ trong lòng là một việc sai lầm của nàng, hôm nay lại vì đố kị mà cùng Tô Diêu khắc khẩu lại khiến cho nàng một lần nữa hoàn toàn thua. Xét về khí chất, lý trí, trí tuệ, đoan trang – Nàng điểm nào cũng nhất nhất thua kém Tô Diêu.

Tô Diêu không chỉ có tướng mạo xinh đẹp thiên tiên, khả năng nhẫn nại cùng tài trí lại hơn người một bậc.

Ta nhìn sang đã thấy Vân Châu xem đến líu lưỡi, ta hỏi : “Ngươi thấy thế nào ?”

Nàng cười khẽ : “Vân Châu ở trong cung đã bốn năm, lần đầu tiên thấy có tú nữ làm càn đến vậy”.

“Hết thảy mọi việc đều không thể cứ giống nhau mà tiến, nếu không hoàng cung này chẳng phải đã quá yên bình rồi hay sao?”. Ta cũng không quan tâm Vân Châu có lý giải được câu nói này của mình hay không, nên cũng không nói gì thêm nữa.

Cả một ngày chưa bỏ bụng được món gì, quả thật là hơi đói, ta liền phân phó nàng chuẩn bị cho ta chút thức ăn. Nhìn Vân Châu đối ta mà ngoan ngoãn phục tùng, ta tin tưởng nàng có thể hiểu được ý tứ trong câu nói của ta, bởi lẽ nàng không phải tầm thường.

Advertisements

7 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 2.3”

  1. meohen nói:

    Truyện này ngay từ đầu tình tiết tranh đấu đã rất rõ ràng, diễn biến nhanh, e đọc mà “choáng” a!
    E thấy trên mạng thông tin về film này ác liệt lắm a! Hi vọng film hay. HEhe

    • Các nhân vật trong truyện ai ai cũng có tâm kế riêng, vừa tranh giành nơi hậu cung, vừa tranh đoạt chốn cung đình, lại liên quan đến chiến tranh mở rộng đại nghiệp quốc gia, quả thật rất ác liệt a ~

  2. seilove nói:

    ây da, chưa gì đã thấy lửa cháy khắp nơi rồi
    haizzzz, thật là mấy chị này cũng giỏi ghê á

  3. hoaquynh123 nói:

    ủng hộ ss đến cung nha,hjhj

  4. aquarta nói:

    ta coi cung tâm kế mà thấy náng ngẩm chốn hậu cung. nhiều nàng đúng là tham luyến hư vinh quá sâu rồi.
    mới chương 2 mà thấy khói lửa hậu cung, âm mưu ngoan độc, bẫy rập giăng giăng là rùng mình kinh sợ :d


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s