Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 3.1

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 3 : Phụng vũ hoàng huyết khấp

Sau đó ta bí mật đi gặp Hán Thành vương Kỳ Hữu, trước khi ta vào cung, hắn đã đem toàn bộ bản đồ địa hình của Đông cung giao cho ta, tất cả cũng chỉ để tiện làm việc, và trọng yếu hơn cả là không để người khác phát giác ta bí mật đi gặp hắn. Ta cũng từng nghe hắn nhắc qua, hắn sở hữu một nơi gọi là Vị Tuyền cung, tọa lạc giữa Đông cung, tất cả thị vệ ở đó đều là thân tín của hắn, chỉ cần ta có thể tránh khỏi những phần không thuộc Chu Tuyền cung mà ta đã học rõ trong bản đồ thì sẽ không sẽ có vấn đề. Vì vậy ta đi theo con đường màu đỏ trên bản đồ, đó là con đường an toàn giúp ta đến Vị Tuyền cung mà không bị phát hiện. Được thân tín của hắn dẫn đường tới tẩm điện hắn nghỉ ngơi, nhìn vào đã thấy hắn đang ngủ trên giường.

Tuy rằng ta phi thường không nghĩ đến việc phải gặp hắn, nhưng do ta hiện không có chủ ý gì, cũng không dám tự chủ trương, làm hỏng kế hoạch của hắn không nói, chỉ sợ cả cố gắng của ta cũng uổng phí.

“Vương gia!” – Trong phòng không thắp nến, đêm nay thượng thiên cũng cố tình giấu đi ánh trăng, có thể nói giơ tay lên không thấy rõ năm ngón, ta chỉ có thể ngoan ngoãn đứng tại chỗ không dám di động nửa bước, nhỏ giọng gọi hắn.

Thế nhưng hắn tuyệt nhiên không có phản ứng, thế nào lại như vậy? Hắn cả một chút tâm cảnh giác cũng không có sao? Ta lại hơi phóng đại âm thanh một chút mà kêu lên : “Hán Thành vương ?” – Vẫn như trước không một chút động tĩnh, xét về căn cơ võ công của hắn mà nói, ta kêu to hai lần như vậy hắn không thể không phát giác, nhất định là cố ý!

Cơn tức lập tức xông lên gáy, ta dùng trực giác mà xác định hướng đến bên giường hắn, cứ như vậy một mạch đi thẳng, nhưng không ngờ ta đi đứng chật vật thế nào lại để bản thân bị sảy chân, lập tức ngã nhào xuống đất, một cảm giác đau đớn từ lòng bàn tay truyền đến.

Phía sau vang lên một trận cười nhẹ, ban đầu trong phòng chỉ lóe lên một ánh sáng mong manh, yếu ớt soi sáng mơ hồ một góc phòng, thế nhưng chỉ chốc lát sau, hàng hàng ngọn đèn sáng như tuyết được thắp lên, soi rọi cả gian phòng. Đang trong tư thế ngã ngồi trên mặt đất, trong nhất thời ta không thể thích ứng với ánh sáng trước mặt, chỉ có thể nhắm chặt hai mắt một hồi lâu mới dần hé mở. Mắt vừa hé đã trông thấy bộ dạng tà mị cùng đôi mắt tràn ngập ý cười của hắn đang hướng về bộ dạng chật vật của ta. Ta tuy đã ngồi trong tư thế xấu hổ này một lúc lâu, nhưng vẫn không thể đứng lên, chỉ có thể oán hận nhìn chằm chằm vào thủ phạm đã đẩy ta vào cái bẫy này – hắn cũng ngồi xổm xuống bên cạnh ta.

“Thật sơ suất thế sao ?” – Có lẽ do thấy ta đã ngồi một hồi lâu cũng không thể đứng lên, hắn rốt cục cũng sinh chút thiện tâm mà hỏi một câu, tuy nhiên ta bất quá cũng không để ý tới hắn.

Hắn liền ngồi xổm trước mặt ta, ý muốn giúp ta đứng lên, ta liền gạt bỏ tay hắn, nhưng không thể ngờ rằng cổ tay của mình trong phút chốc lại bị hắn chế trụ. Hắn nhìn vết máu đỏ thẫm trên tay ta – hậu quả của cú ngã ban nãy một hồi lâu mới thốt ra được một câu :“Như thế nào lại không cẩn thận như vậy?”.
Hắn như thế nào mà dám nói ta không cẩn thận? Rõ ràng là hắn hại ta ra nông nổi này, giờ lại trách ta không cẩn thận. Hắn rốt cuộc muốn coi ta như món đồ chơi để hắn tùy nghi đùa giỡn hay luôn có tâm đề phòng ta, nghi ngại ta sẽ trở mặt cùng hắn?

“Mau đứng lên, ta giúp ngươi bôi thuốc”. Hắn lại muốn kéo ta đứng lên, nhưng ta lại sống chết cũng không muốn đứng, cuối cùng ta ngồi co cứng trên nền đất, hắn thì không dám dùng sức mạnh kéo ta đứng lên, sợ khiến vết thương của ta càng thêm trầm trọng.

“Không cần” – Ta thủy chung không liếc hắn một cái.

“Đứng lên đi, Phức Nhã!” Hắn đột nhiên thốt lên câu này, từ ngữ đến giọng điệu đều ôn nhu khó tả, trong phút chốc khiến cho hốc mắt ta một phen cay xè. Phức Nhã – hai chữ này đã lâu không còn ai nhắc đến, không còn ai gọi tên, sự ủy khuất chôn chặt trong tim trong khoảnh khắc này đột ngột vùng lên, ta chỉ có thể cố gắng nén trụ hàng lệ đang chực chờ tuôn trào.

“Không cần ngươi quản” – Ta rõ ràng cảm giác được thanh âm của chính mình đang nghẹn ngào.

“Là ta đã sai” – Hắn thở dài một hơi, cuối xuống ôm ta đứng lên, lần này ta không giãy giuạ, mặc hắn ẵm ta đặt lên giường. Tình cảnh lúc này quả giống như một năm trước, hắn dẫn theo mấy chục sát thủ tinh nhuệ cứu ta, nhẹ nhàng đem ta dìu lên lưng ngựa. Mùi vị thanh nhã toát ra từ cổ hắn, đến giờ phút này vẫn còn trong tâm trí ta.

Ta cứ như vậy, lặng im theo dõi hắn. Hắn bước tới lui tìm nước sạch, băng gạc cùng Kim Sang dược, thậm chí còn lau rửa miệng vết thương cho ta, khiến tâm ta chợt động, cơn tức vừa rồi liền biến mất không còn bóng dáng tăm hơi.

Dù sao muốn vị Vương gia cao ngạo tự phụ lúc nào cũng đem ta ra làm trò vui này chịu ngồi giải thích cho ta đã là chuyện rất khó, thấy hắn đột nhiên gần gũi thế này, ta cũng không có lý do gì để giận hắn thêm nữa.

“Vì sao ngài lại sắp đặt Dịch Băng tiến cung?” – Ta chịu đựng cơn đau truyền đến từ lòng bàn tay, run run cất giọng hỏi hắn.

“Dĩ nhiên là có nguyên nhân” – Ánh mắt hắn vẫn thủy chung nhìn chăm chú vào bàn tay của ta, câu trả lời cho có lệ này ta đã nghe hơn trăm ngàn lần. Mỗi lần ta hỏi hắn điều gì, hắn luôn trả lời đều có an bài, đều có kế hoạch, đều có nguyên nhân, ta hệt như một con ngốc cái gì cũng không biết.


4 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 3.1”

  1. Lam Vũ nói:

    thanks ^^

  2. hoaquynh123 nói:

    hihi, mung ss tro lai,thanksssssssssssss

  3. dzitcap nói:

    trời ơi ảnh Nghiệm ca…đệp quớ…công nhựn miềng thuộc hàng ba phải trời sinh…iu Kỳ Hữu lại dzồi


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s