Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 4.2

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 4 : Ám nhiên kỷ hồi thủ

Ta cùng Vân Châu ngồi trước một bàn đầy thức ăn ngon, thức ăn không chỉ bày trí tinh tế, công phu mà hương vị còn tuyệt vời khó tả. Vừa ăn thức ăn ngon, vừa lắng nghe nữ tử sau bức màn mỏng manh phía trước tấu một khúc Dương Xuân Bạch Tuyết, khi ôn uyển tựa lưu thủy, khi khí thế vang động núi sông, khi như đan phụng dang cánh, xuyên thẳng bầu trời cao vợi, tựa một bài ca tuyệt mỹ, tựa một vũ khúc động nhân tâm, giai điệu lúc nhanh như quân hành một khúc, lúc chậm như chút tình nhân gian nỉ non, tuyệt đến không còn từ ngữ để diễn tả. Đến cả một nữ tử như ta, cũng vô cùng tò mò muốn biết được hoa dung nguyệt mạo của vị cô nương đang tấu khúc nhạc này, đáng tiếc dung nhan lại ẩn giấu sau màn lụa mỏng, hư hư thực thực mông lung không thấy rõ, chỉ thấy thấp thoáng dáng hình nhu mì, chân mỹ.

Phong quang vô hạn hảo, hữu nữ tấu huyền cầm, cầm thanh do động thính, chỉ dục đổ phương dung” – Quả là rắm chó kêu to … nhưng cứ tạm kêu cái thứ này là thi thơ đi, tiếng đàn tuyệt vời đang ngân nga vang vọng, bỗng lại có một công tử trang phục ngăn nắp, diện mạo xấu xí đứng lên phóng đãng mà ngâm tụng, sắc mặt đầy tự tin, thi thơ vừa ngâm, tiếng đàn liền im bặt.

“Lý thiếu gia quả thật bác học đa tài, lời thơ thiên cổ tuyệt phú như vậy vẫn có thể phú ra, tuyệt diệu tuyệt diệu” – Vị công tử ngồi cùng bàn với hắn cũng ầm ĩ tán dương, quả thật đều là kinh thế diệu ngữ a.

“Tuyệt, rất tuyệt” . Càng hoành tráng hơn chính là những công tử ngồi gần đó đều trầm trồ ngợi khen, vỗ tay tán thưởng. Nhìn thấy cảnh này, ta chỉ muốn chết vì buồn cười, quả thực chỉ là một thứ thùng rỗng kêu to, tự coi bản thân có một bụng thi thư, thế mà vẫn có kẻ đem hắn ca ngợi, nâng lên đến tận trời.

Cũng không biết do ta cười quá lớn, hay xung quanh ta quá im lặng, thế là tiếng cười của ta bị họ nghe được.

Hắn quắc mắt, trừng trừng liếc thẳng ta : “Ngươi cười cái gì, thơ của bổn thiếu gia chẳng lẽ không hay?”.

“Rắm chó kêu to, cái gì mà thiên cổ tuyệt phú, bổn cô nương tùy tiện làm còn hay hơn” – Ta không hề yếu thế, lên tiếng khích bác hắn một câu, hắn liền tức giận đến đỏ cả mặt, miệng mở ra rồi chỉ có thể đóng lại, không nói được gì.

“Lý thiếu gia bớt nóng giận, để ta đi giáo huấn nàng” – Nam tử vừa nãy lên tiếng tán thưởng hắn liền bước ra trấn an, rồi thẳng hướng ta bước tới, trên gương mặt ưa nhìn trưng ra một nụ cười giả tạo. Nhìn nụ cười của hắn lại khiến ta nhớ tới nụ cười của Đỗ hoàng hậu, bất giác khiến ta mất cả khẩu vị, cả một bàn mỹ thực liền trở nên vô vị.

“Nói vậy, xem ra cô nương đây tài cán thượng thừa, chắc hẳn cô nương không ngại trổ tài làm một câu để chúng ta thưởng thức” – Hắn nhíu mày cười khẽ, dường như chắc chắn rằng ta sẽ phải xấu mặt trước toàn thể mọi người.

Ta tiện tay bóc vỏ một con tôm, bỏ vào miệng ăn, nhai nhai rồi nuốt xuống, hương vị so với lúc nãy quả thật đã khác biệt “Sung đường chi phương, phi u lan sở nan. Nhiễu lương chi âm, thật oanh huyền sở tư. Như oán như mộ, như khấp như tố. Dư âm niểu niểu, bất tuyệt như lâu”.

Trên mặt hắn thoáng nét bối rối, nhưng vẫn cố gắng cười giả lả, rồi lại hướng ta xưng tên Tử Hoành, chẳng biết để làm gì. Trong lúc này, nữ tử tấu đàn ban nãy đã vén lớp khinh sa bước ra, phong cốt cơ thanh, dung nhan tựa tiên nữ giáng hạ phàm trần, đôi hài thêu song phụng hoàng ẩn hiện dưới lớp váy dày, nhịp nhàng theo từng bước chân, nàng nhẹ nhàng bước về phía chúng ta, trên mặt hàm chứa biểu tình khâm phục nhìn ta : “Không thể tưởng tượng được cô nương lại tài tình như thế”.

Tử Hoành cố gắng điều chỉnh cho gương mặt trở nên bình thản, liền bảo chúng ta cùng lấy vị tuyệt thế nữ tử này làm đề mà ngâm đối. Vừa nói xong, hắn liền dùng âm thanh ôn nhuận, thoải mái cười ngâm : “Xảo tiếu thiến hề mỹ mục phán hề dục tiêu hồn, đại phong khởi hề vân phi dương hề vũ nghê thường. Hoành phi: Phong hoa tuyệt đại”.

Minh my hạo xỉ, sở nữ yêu chi Việt nữ tai. Phấn đại chu thần, phấn nhan song nhị tấn trung khai. Hoành phi: Tuyệt đại giai nhân”- Ta không chút lo lắng ứng đối.

Kiểm sấn đào hoa, thu ba trạm trạm yêu nhiêu thái tự Nguyệt Lí Thường Nga. Phát ti như tả, xuân duẩn tiêm tiêm kiều mị tư nhược uyển biên Tây Thi. Hoành phi: Xuất thủy phù dung”.

Ta bất giác mỉm cười, đối tiếp: “Băng tuyết chi tâm, lan quế chi khí, cánh kiêm thu thủy vi thần ngọc vi cốt. Đào lý kì mạo, vân hà kì y, tự thị phi tiên như thái liễu như yên. Hoành phi: Ngọc cốt băng thanh”.

Sắc mặt hắn đột nhiên đại biến, hắn định nói gì đó nhưng liền bị mỹ nữ tử kia cắt ngang : “Không cần so tài thêm nữa, vị cô nương này thắng”. Rất nhiều người cảm thấy bất minh, ta và hắn làm thơ đều tinh tế tuyệt diệu, bất phân cao thấp, hà cớ gì nàng lại ngắt ngang mà phân xử rằng ta thắng.

Nàng chậm rãi nói : “Công tử ngươi nói lấy vẻ đẹp của ta để làm đề đối, thế mà vế thứ nhất ngươi đối ‘Dục tiêu hồn’ – lỗ mãng lại mang sắc khinh phù, vế thứ hai ngươi lại đối ‘Yêu nhiên, kiều mị’, xin hỏi ngài đối ngược về ta sao?” – Thanh âm của nàng tựa hoàng anh xuất cốc, khiến những người đang ngồi đây ai ai cũng đều bừng tỉnh. Tử Hoành hiểu rõ liền khom người hướng ta thi lễ, nhận thua, ảm đạm rời đi.

Ta dùng ánh mắt khâm phục nhìn vị cô nương này, nàng cũng có thể nhìn ra chỗ bại bút của Tử Hoành. Dung mạo nàng tuy “mỹ” nhưng không “yêu”, thật chứ không ảo, trên người lại toát ra một khí chất cao nhã, khiến người ta chỉ dám nhìn mà không dám chạm tới, mà hắn lại dùng những từ như “tiêu hồn”, “yêu nhiên”, “kiều mị” để miêu tả nàng, cũng khó trách thất bại trước ta.

Ta cảm thấy có một ánh mắt sắc bén đã luôn nhìn theo ta từ lúc ta bắt đầu lên tiếng, nhưng khả dĩ bây giờ nhìn khắp xung quanh lại không thấy bóng dáng nào khả nghi, chẳng lẽ là ta quá đa nghi?

Ta và vị cô nương này vừa gặp mà dường như đã có duyên từ thưở nào, nàng cho biết bữa cơm trưa nay nàng thay ta chi trả, còn nhiệt tình mời ta vào khuê phòng nàng cùng thưởng thi họa. Sau đó ta được biết, nguyên lai nàng là thiên kim của thuyền chủ, tên gọi Ôn Tĩnh Nhược. Thuở nhỏ đã đọc bách gia thi từ, giám thưởng danh họa, tinh thông âm luật, thông hiểu ca vũ. Quả là khó gặp tri âm, mãi đến hôm nay gặp ta, liền cảm thấy tìm được một con người khác của chính mình.

Ta cùng nàng tâm tình đến giờ Hợi ba khắc mới trở về, lúc gần đi nàng còn hẹn ta ngày mai lại tiếp tục phẩm thi thưởng họa, ta vui vẻ đồng ý, dù sao cùng nàng ngồi nói chuyện phiếm cũng là một chuyện khiến ta cảm thấy thực vui vẻ.

Trở lại sương phòng, vừa đẩy cửa ra, một mùi hương thoảng nhẹ xộc vào mũi, ta không nhớ trong phòng có bày hoa tươi. Ánh mắt ta bắt đầu mơ mơ màng màng, cơn buồn ngủ trào đến, ta dùng sức lắc đầu thật mạnh cố gắng lay tỉnh bản thân.

Tầm mắt ta đảo một vòng quanh phòng, chợt thấy Vân Châu đang nằm bất động trên mặt đất, lại thấy một nam tử đang tĩnh tọa trên giường ta, ta bỗng cảm thấy hoảng hốt khi hình ảnh hắn dần biến thành một, hai, ba … người.

“Đã lâu không gặp, Phức Nhã công chúa!” – Ngữ khí của hắn bình tĩnh nhưng lại tràn ngập tiếu ý, hắn chậm rãi từng bước hướng tới gần ta.


4 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 4.2”

  1. hoaquynh123 nói:

    hj,thank ss nha

  2. zyem fui nói:

    cam on nang. Truyen nay that hay. xep gach ngoj cho. ma bo nay van dang vjet ak nang?

  3. Bích nói:

    có thể cho em bít nghĩa của mấy câu đối được ko ạ, em đọc nhưng ko hiểu gì 😦


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s