Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 4.5

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt


Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 4 : Ám nhiên kỷ hồi thủ


“Hôn thư do phụ hoàng nàng lập cho chúng ta vẫn còn, tại sao không phải chứ ?”

Ta không nói gì, chỉ trừng mắt nhìn hắn, trong lòng bàn tay nhè nhẹ truyền đến một đợt mồ hôi lạnh, cảm thấy kinh hoảng lại không biết làm sao. Ta chỉ có thể trầm mặc mà đối diện hắn, nếu không, hắn mà giận dữ sẽ đem thân phận của ta phơi bày tại Biện Quốc, chẳng khác nào lại khiến cho nhị hoàng thúc đuổi giết. Ở Kỳ Quốc, nhiệm vụ của ta còn chưa hoàn thành, tại đó, còn có người ta muốn gặp lại.

“Đừng dùng ánh mắt u oán như vậy nhìn ta” – Hắn trở nên vô thố trước ánh mắt của ta, hoảng sợ né tránh mà nói.

“Thả ta trở về!”

“Nếu ta nói không thì sao ?”

“Cầu ngươi …”

Cuối cùng, ta gần như ăn nói khép nép khẩn cầu cũng không giành được một tia đồng tình từ hắn, vẫn bị cấm chừng tại Thính Vũ Các như trước, hai tiểu nha hoàn theo sát ta như hình với bóng. Ta cơ hồ cũng bị các nàng tra tấn đến phát bệnh. Tâm tình cũng từ từ âm trầm, buồn bực, cuối cùng rõ ràng liên tục mấy ngày mấy đêm cũng không nói chuyện, cũng không để ý các nàng.

Trăng như hàn băng, trăng non uốn hình lưỡi liềm, ta vén váy ngồi xổm tại cây cầu nhỏ bên hồ nước trong Thính Vũ Các, làn bích thủy soi ánh ngại nguyệt, lượn lờ khói sóng yên ba. Bóng người soi trong lòng nước, phía sau, hai nha hoàn vẫn như cũ, đứng thẳng sau lưng ta, tất cả hình ảnh đều hiện lên trên mặt hồ. Ta khẽ động làm chấn động mặt hồ, gợn sóng lan tràn, đem bóng dáng ba người chúng ta đánh nát, ta cứ vậy, một lần rồi lại một lần, đánh nát ảnh ảo kia, không ngại việc này quá phiền hà, quá thừa thải. Có lẽ thật quá nhàm chán, ta chỉ có thể làm mấy chuyện này để đêm bớt nhàm chán.

Từ lần trước, Linh Thủy Y đến nháo một phen rồi gặp qua Liên Thành đến bây giờ đã hơn một tháng, sau đó ta chỉ gặp qua hắn hai lần, lần đầu tiên hắn lộ diện là lúc ta thật sự chịu không nổi cảnh giam giữ cấm chừng, thừa dịp cả hai nàng không chú ý liền tự thân trốn chạy, ta leo lên ngọn cây gần bức tường cao, tưởng từ đó có thể chạy trốn ra ngoài, nhưng từ lòng bàn chân truyền đến một cảm giác đau, ta liền nặng nề rớt bịch xuông, ngay cả khí lực để kêu lên đau đớn cũng không có. Nhờ thế, hắn mới có thiện tâm đến xem qua ta một cái, may mắn chân bị trặc nhẹ, không có gì nghiêm trọng, chỉ là của thắt lưng của ta đau âm ỉ, nằm trên giường những năm ngày liền mới có thể miễn cưỡng xuống giường đi lại. Nghĩ đến cũng ngốc, cho dù ta ra khỏi Thính Vũ Các thì thế nào, Thừa tướng phủ có bao nhiêu thủ vệ, ta làm sao có thể ra ngoài.

Khi vết thương đã không còn đau, ta bắt đầu biểu đạt sự bất mãn đối với Liên Thành, bắt đầu tuyệt thực, bất luận Lan Lan, U Thảo khuyên như thế nào, ta vẫn liên tục mấy ngày không ăn không uống, khiến cho bản thân mệt mỏi đến ngất xỉu. Khi ta tỉnh lại liền phải đối mặt cùng đôi mắt ủ dột, bất đắc dĩ của hắn. Hắn nói: “Ngươi thật sự rất muốn chết? Ngươi không cần phục quốc sao? Ngươi muốn buông xuôi?”. Chỉ vì những lời này của hắn, ta một lần nữa nhặt lên bát đũa, đem một ngụm cơm trắng đưa vào miệng mà nuốt.

“Tiểu thư, ngươi nói cùng chúng ta một lời đi!” – Lan Lan lựa lúc mở miệng, ta quả thật đã quá lâu không nói qua một câu với các nàng.

“Chúng ta chỉ là phụng mệnh theo sát người, người đừng tức giận nữa!” – Thanh âm của U Thảo dường như là nức nở, nếu là trước kia ta nhất định đau lòng, nhưng hiện tại ta đã không còn dư tâm tư để đi thương tiếc người khác.

U Thảo thấy ta không nói lời nào, thanh âm tiếp tục chùng xuống: “Có lẽ người không biết, sau khi Hạ Quốc đổi chủ, chủ tử luôn đi khắp nơi tìm kiếm người, hiện tại rốt cuộc đã tìm được người, bởi vì rất quan tâm người cho nên mới sợ người rời đi. Người cũng đừng dỗi chúng ta nữa!”. Ta thực kinh ngạc vì nàng ta biết thân phận của ta, có thể thấy được hai nàng là người có vị trí không nhỏ bên cạnh Liên Thành.

“Cho nên hắn có thể đem ta tùy ý nhốt sao?” – Thoáng chốc hận ý của ta nảy lên trong lòng, trào lên mãnh liệt. Cái chết của phụ hoàng và mẫu hậu chẳng lẽ hắn không có trách nhiệm sao, nếu không phải hắn dụ dỗ phụ hoàng phản Kỳ, nhị hoàng thúc làm sao có cớ tạo phản, dân tâm như thế nào thụt lùi, phụ hoàng một đời anh minh làm sao có thể chôn vùi trong biển lời khiển trách của vạn nhân ?!

“Ngày mai ta mang ngươi ra ngoài dạo một chút, cho ngươi nhìn ngắm Biện Kinh” – Hắn mang theo ý cười, vô thanh vô tức xuất hiện phía sau ta, ta nhìn vào phản chiếu trên hồ mà nhận thức, hắn cứ vậy đem ta nâng dậy. Hai đầu gối của ta bởi vì ngồi lâu mà vô duyên duyên vô cớ sinh đau, ta thét lớn một tiếng.

Nhìn hắn ngồi xổm xuống trước mặt ta, ta còn cảm thấy kỳ quái, không biết hắn định làm gì, hắn đã dang hai cán tay trắng nõn lực lưỡng đặt lên hai chân của ta, mềm nhẹ vuốt ve, bấm huyệt. Kinh ngạc nhìn hắn, không còn từ ngữ gì để nói nữa, đường đường Thừa tướng một nước, lại vì ta mà ngồi xuống xoa chân.

“Chạy trốn cũng được, tuyệt thực cũng được, nhưng đừng thương tổn chính mình” – Trong thanh âm của hắn ẩn chứa nhè nhẹ nhu tình, từng câu từng chữ đều lộ ra nét thân thiết.

“Cho ta trở về đi” – Ta nhẹ cất tiếng, vừa nhắc lại chuyện đó, chỉ cảm thấy hai bàn tay đang đặt trên đùi ta bỗng cứng đờ, động tác đình trệ.

“Nếu ta nói … ta có thể giúp ngươi phục quốc!”

Advertisements

12 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 4.5”

  1. hoaquynh123 viết:

    Á có chương mới tiếp rùi cơ à, thích quá
    Được tem chẳng qua lúc nào rảnh tý thì cũng enter xem ss ra chương mới chưa ý mà,hj

  2. hoaquynh123 viết:

    Sao bắt đâu sang chương 4 thì em ân tượng với Liên Thành từ ngay từ đâu luôn,hj

  3. Tử Nguyệt viết:

    Nhiệt tình tới thế cơ á *ôm hun thắm thiết*

    Còn Liên Thành á, ss cũng vậy, khuynh thế mỹ nam mà *trí tưởng tượng bay bay*

  4. hoaquynh123 viết:

    hì , chắc có nhiều bạn cũng thế nhưng có thể các bạn thế lắm chứ ko mình em đâu tại có đến 25.098 người đã xem nhà ss mà, chẳng qua tại xem trên di động nên ko comment được đó. Có đợt , em bị mama cắt mạng toàn đọc trên di động ko à

  5. hoaquynh123 viết:

    “Vứt bỏ cả giang sơn như họa, đổi lấy nụ cười của người đẹp như hoa ” là Thiên Hạ phải không ss , sao ss ko để bài naỳ làm nhạc nền của nhà ss ko phải ý nghĩa hơn ko,hjhj

  6. Tử Nguyệt viết:

    Là Thiên hạ đó 😉 , kỳ thực … cái gì của WP ss cũng mò qua, blog đã tự trình bày đẹp dc nhưng dùng nhạc nền vẫn kg biết dùng =]]

  7. hoaquynh123 viết:

    hì,thế à

  8. hoaquynh123 viết:

    ở WordPress Mộng Phù Du có dạy chèn nhạc nè ss
    ss thử xem như thế nào,hj
    http://queencrown.wordpress.com/

  9. Như Như viết:

    ss cho e hỏi, av minh họa cho chương này là film nào thế ạ?

  10. hoaquynh123 viết:

    Hầu hết hình minh hoạ đều là nhân vật trong phim Khuynh Thế Hoàng Phi do ss Lâm Tâm Như sản xuất cả.Chắc trong năm nay sẽ được xem thui,hj.hóng phim thui,hj


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s