Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 4.6

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt


Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 4 : Ám nhiên kỷ hồi thủ


Ngồi trước bàn trang điểm, ta khoan thai một mình chải đầu, nhưng trong đầu vẫn thủy chung suy tư về ý tứ trong lời nói của Liên Thành. Hắn nói hắn có thể giúp ta phục quốc, điều kiện duy nhất là ta cả đời này ở lại bên hắn. Ta chẳng những không vui vẻ chấp nhận, còn là một từ cũng không nói liền trở lại phòng. Nếu là ta của trước kia, nhất định sẽ lập tức đồng ý, nhưng hiện tại ta lại do dự.

“Phức Nhã, ngươi có thể kiên trì sống sót, không phải là nhờ cừu hận dày đặc trong tim sao?” – Ta nỉ non nói chuyện với chính mình, cơn đau âm ỉ truyền đến lồng ngực, đau đến ngay cả hô hấp đều khó khăn.

Hắn quả nhiên không có nuốt lời, sáng sớm đã đến Thính Vũ Các đem ta ra ngoài Thừa tướng phủ, cũng không có tùy tùng đi theo, chỉ có ta cùng với hắn. Nhưng ta biết, vô số cao thủ danh tiếng đang mai phục bốn phía, thứ nhất là bảo hộ Thừa tướng an toàn, thứ hai là tránh cho ta chạy trốn. Sở dĩ phải cho bọn họ ẩn thân trong tối chứ không quang minh đi cùng cũng là sợ ta không vui, hắn thật đúng là dụng tâm lương khổ. Nhưng ta một chút biểu cảm cũng không có, cùng hắn sóng vai đi trên ngã tư đường rộn ràng tiếng người ồn ào, tất cả những nơi chúng ta đi qua, dân chúng đều ghé mắt liếc nhìn chúng ta vài lần, tất cả là vì tuyệt mỹ dung nhan của hắn, mỗi lần ta nhìn thấy dung mạo của hắn đều phải nảy sinh đố kỵ, một nam nhân như thế nào lại tuyệt mỹ như vậy.

“Trông đẹp lắm sao?” – Hắn trịnh trọng hỏi, khiến ta có chút quái lạ.

Ta không lập tức trả lời, chỉ dừng lại trước thềm một tiểu quán, tùy tay cầm lấy một cái tượng đất, trông nó thật giống Kỳ Hữu. Hắn thấy ta cầm mãi trên tay luyến tiếc không để xuống, liền muốn vì ta mua bức tượng này, lại bị ta cự tuyệt.

Ta đem tượng đất đặt lại chỗ cũ, thản nhiên hỏi: “Ngươi thật sự nắm chắc?”

“Đối với chuyện bản thân không nắm chắc, ta tuyệt đối không hứa hẹn.”

“Hảo, ta đáp ứng ngươi!”

“Bốn năm, ngươi nguyện ý chờ sao?” – Hắn cho ta một thời gian hứa hẹn. Bốn năm! Ở Kỳ Quốc, ngay cả một kẻ luôn cao cao tự phụ như Kỳ Hữu hứa hẹn với ta cũng đã là tám năm, nhưng hắn lại khẳng định chỉ cần bốn năm, thời hạn giảm đi những một nữa.

Tuy rằng không tin, nhưng vẫn nặng nề gật đầu, ta phải tin tưởng hắn. Lại đi thêm vài bước, dưới bụng truyền đến một trận quặn đau, đau đến khiến ta mất cả tri giác, hắn lập tức ôm lấy ta hướng đến hiệu thuốc gần nhất, đại phu bắt mạch cho ta, bảo không có gì trở ngại, chỉ là thể chất quá mức nhu nhược, bốc mấy phương thuốc bổ điều dưỡng thân mình là tốt rồi. Thần sắc nghiêm trọng của hắn cuối cùng cũng thả lỏng, ta cũng không nói gì thêm.

Vì thân thể của ta không khoẻ, dọc suốt đường đi đều là hắn cõng ta hồi Thừa tướng phủ, trước ánh mắt kinh ngạc, hâm mộ, đố kỵ của mọi người, hắn cứ vậy cõng ta lưng hồi Thính Vũ Các.

Hắn nhẹ nhàng đem ta đặt xuống giường, chống lại đôi mắt thâm thúy sâu thẳm của hắn, câu dẫn hồn phách của người khác, khiến ta cảm thấy một trận run rẩy dị thường.

Hắn thay ta vén những sợi tóc mai vương trên trán: “Phức Nhã, kiếp này nếu có ngươi bên cạnh làm bạn, như vậy ta đã mãn nguyện rồi”.

Ta chỉ cười không nói.

Tay phải mơn trớn hai má của ta, đồng thời cúi đầu hôn lên đôi môi đang hé mở, mềm nhẹ cẩn thận, sợ bị ta cự tuyệt. Ta hai tay nắm chặt thành quyền, cuối cùng vẫn là vô lực buông ra, nhẹ nhàng đặt tay nơi thắt lưng tinh tế của hắn, nhẹ nhàng khẽ đáp lại nụ hôn của hắn, hắn vừa thấy đã được cho phép, từ sự cẩn thận ban đầu chuyển thành bá đạo mà chiếm đoạt, thế nhưng vẫn không mất đi sự ôn nhu.

Bị hắn hôn đến thở không nổi, dùng sức mở miệng hít thở một hơi sâu, hắn thừa cơ đem đầu lưỡi nóng bỏng vói vào trong miệng ta, rê khắp miệng ta mà cắn, hút. Thanh âm của ta bị chìm ngập trong giao triền, hóa thành những tiếng thở nhẹ. Khi ta sắp vì hôn mà thở không thông, hắn đã buông lỏng cánh tay, hít sâu một hơi, áp chế dục vọng đang tràn ngập trong đáy mắt, khàn khàn nói: “Sớm đi nghỉ ngơi, ngày mai ta lại đến tìm nàng”.


4 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 4.6”

  1. hoaquynh123 nói:

    May ghê,lại được đọc chương 4.6 rùi, iu ss lắm lắm
    Nếu Liên Thành mặc đồ trắng trong phim thì giống với tưởng tượng của em hơn ,nhưng áo màu tối cũng chả sao , Kiến Hoa caca trông có thân của Liên Thành nhỉ,hj

    • Thật ra tạo hình bản phim ss thấy chưa đẹp mắt lắm, tuy trong truyện Yên Nhi kg tả nhiều về ngoại hình, trang phục nhưng theo khí chất thì trang phục phải thanh thoát hơn, còn bản phim ss thấy hơi cứng nhắc, diễn viên diễn có thần mà trang phục thì kg tôn lên dc 😀

  2. hoaquynh123 nói:

    phải đó ss, ai cũng đẹp rạng ngời mà trang phục làm ai cũng già thêm mây tuổi ý. trông hơi u ám

  3. nhuca1102 nói:

    Tỷ tỷ ơi! chờ đợi tỷ mòn mỏi quá!!!! trong chờ tỷ từng giờ từng phút…sao mấy hôm nay tỷ im hơi lặng tiếng quá? bao giờ mới có chương 17 vậy tỷ? Muội chờ tỷ thực là cực khổ ghê lắm ! hixhix


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s