Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 4.7

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt


Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 4 : Ám nhiên kỷ hồi thủ


Nhìn theo hắn từng bước rời khỏi gian phòng, nụ cười trên mặt vẫn đạm bạc như trước, mãi đến Lan Lan và U Thảo cầm trên tay một bữa tối với phong phú các món tiến vào, trên mặt lộ vẻ ái muội cùng thập phần hài hước, ta vô thức mà đỏ ứng hai gò má. Ta như thế nào lại quên các nàng vẫn luôn đi theo ta như hình với bóng, chuyện vừa nãy chẳng lẽ các nàng đều thấy cả?

Trên bàn ăn đồ ăn được bày trí đẹp mắt khắp bốn góc, hương thơm tỏa ra ngào ngạt, ta đưa ngón trỏ nhẹ đẩy một mâm trong suốt tựa lưu ly châu ngọc, so với những thức ăn khác trên bàn màu sắc không đồng nhất mà hỏi: “Đây là cái gì?”

“Hồi tiểu thư, đây là tam sắc ngư hoàn!” – Dứt lời, Lan Lan cầm lấy thìa, múc thức ăn đưa vào miệng, đây là quy củ của Thừa tướng phủ, để tránh có người hạ độc vào đồ ăn của chủ tử, cho nên nha hoàn phải thử trước đồ ăn.Quy củ của Thừa tướng phủ cùng Hoàng cung quả có nét tương đồng.

Lại chỉ một cái, một dĩa thịt màu đỏ sậm óng ánh mỡ, dù nhiều mỡ như vậy cũng không làm mất nét thu hút của món ăn: “Còn đây?”

“Nó gọi là đường thố cô lỗ nhục” – U Thảo cũng múc lấy một muỗng đưa vào trong miệng, gương mặt khoan thai, tựa hồ hương vị của món này thật sự rất ngon.

Ta gật đầu, đem mọi đồ ăn trên bàn hỏi qua một lần, các nàng cũng đều nhất nhất trả lời, nhất nhất thử thức ăn.

“Tiểu thư người ăn nhanh đi, nguội sẽ mất ngon!” – Lan Lan nhắc nhở ta, còn nói – “Những món này là do chủ tử đích thân căn dặn nhà bếp làm, chủ tử nói người thân thể quá hư nhực, cần hảo hảo bồi bổ” – Nàng tựa hồ cố ý muốn nói cho ta một điều: Hắn đối với ta vô cùng có thành ý.

“Lần đầu tiên ta thấy chủ nhân quan tâm tới người khác như vậy” – U Thảo không khỏi giấu đi nét hâm mộ cùng một thiểm bi thương nơi đáy mắt. Cùng nàng ở chung hơn một tháng, ta xem ra nàng đối Liên Thành là chân tâm chân ý, vừa kính vừa yêu, chỉ tiếc Liên Thành chưa bao giờ chân chính chú ý nàng.

“Những điều này ta đều biết …” – Lời của ta mới nói được một nửa, chỉ thấy Lan Lan nhắm mắt lại, vô lực té trên mặt đất, U Thảo cả kinh, muốn chạy tới nâng nàng dậy, nhưng cũng vô lực đứng không vững mà té trên mặt đất.

“Nhưng ta phải rời đi!” – Ta thì thào nói nốt phần dang dở của lời nói ban nãy, lúc này các nàng đã hoàn toàn mất đi ý thức.

Từ đêm qua ta đã hảo hảo vạch ra kế hoạch chạy trốn cho hôm nay, ở ngã tư đường ta cố ý giả vờ đau bụng, Liên Thành quả nhiên không chút nghi ngờ đem ta đến hiệu thuốc chẩn bệnh, lúc hắn cùng với đại phu lấy thuốc là lúc ta vụng trộm lấy hai vị thuốc mà khi hòa cùng nhau có thể khiến người ta hôn mê bất tỉnh.

Mới vừa rồi Liên Thành rời đi, ta đem hỗn hộp thuốc mê dạng bột phấn đó thoa vào ngón tay, lúc hỏi đồ ăn, ta lén ma sát vào các chén thức ăn, đem thuốc mê vô thanh vô tức bỏ vào đó, chỉ cần giải quyết được hai nàng, chuyện rời khỏi Thừa tướng phủ liền dễ dàng hơn.

Vừa rồi, khi Liên Thành hôn ta, ta vòng tay đến bên hông hắn, trộm lấy lệnh bài, chuyện lừa gạt các thủ vệ bên ngoài Thính Vũ các không còn là chuyện gì khó khăn, ta đã có thể rời khỏi nơi quỷ quái đã giam giữ ta suốt một tháng.

Ta bình tĩnh tiến đến đại môn Thừa tướng phủ, tuy rằng trong lòng thực khẩn trương, nhưng ta không thể hoảng, nếu thất thố dù chỉ một chút, ta liền thua ván cờ này.

“Cô nương, chúng ta không thể để người đi ra ngoài”.

Khi ta nghĩ đến có thể thuận lợi rời khỏi Thừa tướng phủ là lúc bị quản gia đang canh giữ ngoài cửa ngăn trở đường đi, cho dù có lệnh bài của Liên Thành cũng không được. Lòng ta một phen băng lạnh, ta nhẹ nhàng đem mắt nhắm lại, Liên Thành, ngươi thật sự muốn giữ ta ở lại thế này sao?

“Lý thúc, để nàng ta đi đi”.

Kinh ngạc mở mắt, dù muốn hay không, trước mặt ta lúc này là gương mặt cao ngạo của Thừa tướng phu nhân – Linh Thủy Y.

“Phu nhân, Thừa tướng có lệnh …” – Hắn khó xử nhíu mày.

“Thừa tướng sợ dù nàng cầm lệnh bài các ngươi cũng không để nàng đi cho nên đặc biệt phân phó ta đến xem xem” – Nàng nhẹ nắm lấy tay ta, thong dong cất tiếng, từ lòng bàn truyền đến là cảm giác lạnh lẽo cùng run rẩy, nguyên lai nàng đang cố gắng tỏ ra kiên cường.

“Để thủ hạ đi hỏi qua Thừa tướng …”

Linh Thủy Y dù đang run sợ cũng trừng mắt nhìn hắn một cái, hắn bị dọa đến không dám nói gì thêm nữa.

“Ta là Biện Quốc công chúa, Thừa tướng phủ nữ chủ nhân, ngay cả lời nói của ta cũng không tin sao?” – Lời của nàng vừa dứt, trong mắt quản gia lại như trước – tồn tại do dự.

“Có chuyện gì, ta nhất định gánh vác!” – Mãi đến lúc nàng nói ra những lời này, quản gia mới thả ta đi.

Linh Thủy Y tiễn ta khỏi phủ, kiên quyết đưa cho ta mấy chục lượng bạc bảo rằng đường xá diệu vợi, nàng bảo ta không cần cảm tạ nàng, nàng làm điều này là vì chính nàng. Nàng không muốn tâm tư trượng phu của mình phải vĩnh viễn bị ta tác động, không muốn ta chiếm lấy tâm hắn.

Nàng còn nói, nàng thực chán ghét ta.

Advertisements

23 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 4.7”

  1. hoaquynh123 nói:

    hi,thank ss nha

  2. Như Như nói:

    nàng kia k lấy tem ta lấy à nhá 😡 thaks thaks nàng nhìu

  3. hoaquynh123 nói:

    Ô thế phải lấy tem à.Thế phải lấy tem à ss Tử Nguyệt ,hj

  4. Tem treo lủng lẳng tùy tâm người lấy mà =]]

  5. jojo nói:

    ko bít bao jo fim mới xong nhỉ. xem hình ảnh thui mà thấy rạo rực. ảnh đẹp quá!!! bao j fim mới chiếu nhỉ!?

  6. hoaquynh123 nói:

    Phim được quay xong rùi mà, nhưng chắc đang làm hậu kỳ thui. chắc khoảng t7, 8 gì đó thì sẽ phát sóng thui,hj

  7. akjchan nói:

    truyện hay ghê
    thanks ss

  8. trang Nguyen nói:

    Bạn ơi, cám ơn bạn rất nhiều vì đã dịch bộ này, mình đi kiếm mãi mà không được.

    Nhân tiện xin hỏi bạn, trên forum của Lâm Tâm Như – Ruby Lin rất nhiều bạn muốn đọc bộ truyện này nhưng chưa có. Mình xin hỏi bạn mình có thể đưa truyện này của bạn lên forum để mọi người cùng đọc hay không ? Dĩ nhiên mình sẽ giữ credit của bạn.

    Cám ơn bạn.

    • hoaquynh123 nói:

      em thấy ss post trên Ruby and me sáng hum nay rùi nha, hì.

      • Huh? Ss post cái gì cơ e 😕

      • hoaquynh123 nói:

        em cứ tưởng ss post ở trên forum Ruby and me chứ, hoá ra ko phải à????

      • Hự~ ss có qua đó đâu mà post =3=

      • hoaquynh123 nói:

        thế em nhầm rùi , ha ha, xí hổ ghê nhá, mà ss thức khuya thế

      • Ss là siêu cấp cú đêm mà, đêm nào cũng thức tới 2h mới ngủ, chỉ là có onl hay kg thôi :D. Ss vừa qua Ruby & Me coi, là bản dịch của bạn khác, chứ Red Fox đâu phải nick ss, vậy mà cũng lộn *lườm* ;). E cũng cú đêm đâu kém, h này còn chat bên đó 🙂

      • hoaquynh123 nói:

        hì, ss dich hay như thế nếu ko bít nhà ss thì đúng là họ thiệt thui

    • hoaquynh123 nói:

      hì, chát từ lúc 11 h mà ss, ở bên ý tha hồ buôn chuyện nên rất thoải mái,hì

      • Vậy áh 😉 ? Mà đọc xong bên đó, ss thật nà …. đau lòng =]]]], thấy cái WP mình cũng kha khá views, tưởng cũng dc biết đến nhiều, ra là nhà mình chìm hơn cả mình nghĩ =3= *quay vô tường đếm kiến*

      • hoaquynh123 nói:

        em thấy bên ý có nhìu anh chị cũng đoc KTHP ở nhà ss đó, mà cuối tuần có thêm traler mới của KTHP vs opening đó ss, chắc lần này dễ gthiệu Kỳ Hữu vs Liên Hi nha, chứ trailer 1 đã toàn hình của Liên Thành rùi, nhưng em thick,hì

  9. trang Nguyen nói:

    Mình đã đọc kỹ phần bạn viết :), mình sẽ chỉ share link đến trang blog này của bạn thôi. cám ơn bạn lần nữa.

    • Cảm ơn bạn đã hiểu nhé ;), mấy chuyện bản dịch mà cứ post nhiều chỗ thì nó hay gặp trục trặc nên mình muốn để 1 chỗ để dễ quản lý thôi ^^

  10. Ren nói:

    chả hiểu, dịch cứ linh tinh hay mình ngu muội =_= đoạn liêm thành hôn là sao? sao có những cái ko dây mơ dễ má j ý nhỉ 😕


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s