Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 5.2

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 5 : Kim qua khiêu thiết mã


Ta vừa chạy vừa cười, ta có thể tưởng tượng mặt hắn hiện tại sớm đã tức giận đến biến sắc, vừa chạy ta vừa hướng sau nhìn xung quanh, chỉ sợ hắn đã mặc lại y trang hướng ta đuổi theo. Chạy đã mệt, ta liền đứng tại chỗ dùng sức thở, đã lâu chưa được cười vui vẻ như vậy, có lẽ ta thật sự không phải loại nhi nữ sống trong phấn đạm tường cao, mà thích hợp với thiên nhiên, nơi có làn nước xanh trong, có khe núi hữu tình. Nhưng ngay sau đó nụ cười của ta vô pháp xuất hiện, thần sắc cứng đờ nhìn tuyệt mỹ nam tử đang cưỡi hãn huyết bảo mã, gương mặt hắn không chút thay đổi, cứ vậy nhìn ta.

Suy nghĩ vừa động, ta liền xoay người bỏ trốn, hắn thế nào … chỉ dẫn theo vài tên tùy tùng, mạo hiểm đi vào Khai Phong, hắn không biết nơi này có bao nhiêu nguy hiểm sao? Thân phận của hắn thừa sức để dụ toàn bộ Kỳ binh đang đóng quân ở bốn phía tập hợp lại khuynh hết toàn lực bắt hắn, một mình mạo hiểm chỉ để bắt ta, nữ tử đã lừa gạt hắn, thật sự đáng giá sao?

Ta cảm giác được âm thanh tiếng vó ngựa đang hướng ta tới gần, biết rõ người và ngựa tốc độ quá chênh lệch nhau, nhưng ta vẫn không buông xuôi, cố níu một cơ hội chạy trốn cuối cùng, tuy nhiên vị nam tử bị ta chế nhạo vừa rồi đã nhanh chóng tóm trụ cổ tay của ta, không cho ta tiếp tục đi trước khi hy vọng cuối cùng của ta tan biến. Nếu của ta ánh mắt có thể giết người, hắn sớm đã bị ta thiên đao vạn quả.

“Xú nha đầu, ngươi còn có lá gan trở lại !” – Hắn hiện tại đã mặc một thân khôi giáp, cầm trong tay kim đao, mái tóc ẩm ướt bị gió thổi qua, có vẻ phóng đãng không kềm chế được, tư thế oai hùng hiên ngang.

Liên Thành ghì mạnh dây cương, ngựa hí một tiếng vang trời, đứng trước chúng ta không xa. Hắn nhìn nam tử bên người ta một hồi lâu mới nói ra ba chữ: “Tấn Nam vương?”

Người nọ hướng nhìn Liên Thành, sau đó cười lớn một tiếng: “Ta cứ tưởng là ai, nguyên lai là Biện Quốc Thừa tướng Liên Thành”.

Tấn Nam vương? Kỳ Quốc tam hoàng tử Nạp Lan Kỳ Tinh? Trời ơi, ta vừa rồi chế nhạo hắn như vậy, ta như thế nào lại không nhìn ra hắn có thân phận lớn đến vậy!

“Buông nàng ra!” ánh mắt Liên Thành từ đầu vốn luôn đặt trên người ta mà dao động, bộ dạng phệ huyết tàn khốc trên mặt hắn ta chưa từng gặp qua, đây mới chân chính là hắn sao? Vừa chạm phải ánh mắt hắn, ta lập tức cúi đầu, không dám nhìn hắn thêm nữa.

“Nếu ta không buông?” – Kỳ Tinh chút không úy kỵ ánh mắt của hắn, ngược lại càng cười càng lớn, phát ra cuồng vọng kinh người.

“Ngươi đi đi, ta thật sự không thể cùng ngươi trở về!” – Ta thấp giọng, nhỏ nhẹ nói, đầu càng cúi càng thấp.

“Nghe thấy chưa? Ta khuyên ngươi vẫn là nên nhanh chóng rời đi, nếu không đại quân của ta mà đến, ngươi nhất định chết không toàn thây” – Hắn lạnh lùng lên tiếng cảnh cáo.

Liên Thành cuối cùng vẫn phải rời đi, ta từ đầu đến cuối cũng chưa nhìn qua vẻ mặt hắn, ta nghĩ vẻ mặt kia nhất định là khiển trách, là thất vọng cùng thương tâm. Ta nguyên bản tưởng rằng có thể vào Khai Phong thành nghỉ ngơi, nhưng nghe Kỳ Tinh bảo cửa thành đã đóng cửa suốt ba ngày, dân chúng bên trong ra không được, quân đội bên ngoài cũng vào không xong. Ta mới biết được nguyên lai quân đội bọn họ vẫn đóng quân ở ngoài thành Khai Phong năm dặm, chuẩn bị công thành. Ta không có biện pháp nào khác, chỉ đành theo sát hắn, ta chỉ có thể dựa vào hắn để trở về Kỳ Quốc. Hắn tuy không đuổi ta đi, nhưng cũng không đồng ý cho ta đi theo, ta coi như hắn đang đành chịu.

Ta luôn luôn hỏi hắn vì sao lại buông tha cho Biện Quốc Thừa tướng trong khi đang có cơ hội tốt như vậy, hắn không trả lời ta. Mãi đến khi ta theo hắn trở lại quân doanh mới tìm được đáp án.

Thuộc hạ của hắn căn bản không biết được hắn lén trốn khỏi doanh lý, mãi đến hai chúng ta đi vào quân doanh, các tướng sĩ mới một đám há hốc mồm. Ta thật ra rất bội phục hắn, mới vừa rồi chỉ cần hắn hơi loạn một chút thôi, sẽ bị Liên Thành nhìn ra manh mối, kẻ bị bắt giữ sẽ là hai chúng ta. Nhìn hắn bộ dáng tùy tiện, nhưng thật quả nhiên không phụ danh hiệu “Chiến thần”.

Mười hai vạn binh tinh nhuệ của Kỳ Quốc đóng quân ở ngoài thành năm dặm, địa thế trống trải chiếm ưu thế rất lớn, chỉ cần có phục binh xâm nhập thì rõ ràng có thể phát hiện ngay. Trọng yếu hơn cả là tứ phía cỏ dại tươi mới mọc dài mênh mông, chiến mã có thể có bổ sung thể lực sung túc, tiểu tử này xem ra rất có tâm tư.

Ta cùng với hắn vừa tiến vào quân doanh, các tướng sĩ liền ồ lên một mảnh. Từ trước đến giờ luôn có quy củ, nữ tử không thể vào quân doanh. Mà ta hiện tại lại quang minh chính đại đi vào quân doanh, bọn họ đương nhiên không thể chấp nhận kịp.

“Vương gia, việc quân hiện giờ ta tạm thời không nói đến, nhưng sao ngươi có thể tùy tiện mang nữ tử tiến vào quân doanh, ngươi không sợ dao động quân tâm sao?” – Người vừa nói chuyện là một vị tướng quân tuổi trạc trung niên, anh khí uy vũ.

“Tô đại tướng quân! Ta không phải đã trở lại rồi sao, mà vị cô nương này …” – Hắn đột nhiên thực bi thương liếc mắt nhìn ta một cái, ta bị hắn nhìn đến mạc danh kỳ diệu, chỉ nghe hắn thở dài một tiếng rồi kể một câu chuyện khiến ta há hốc mồm:

“Vị cô nương này vốn là nữ nhi của Tô Châu Lưỡng Giang Diêm vận sứ, trong lúc đi đường bị bọn buôn người bắt cóc, bán cho một phú lão phú hào Biện Quốc làm tiểu thiếp. Ngài không biết lão nhân quả thực là một kẻ điên, mỗi ngày đều tìm đủ phương pháp đem nàng đánh tới mình đầy thương tích, khổ cực không nói nên lời. Các ngươi nói xem, một thiên kim tiểu thư như thế nào chịu được tra tấn như vậy? Ta ở trong rừng thấy nàng đang thắt cổ tự sát, đương nhiên muốn cứu nàng một mạng, phật nói: Cứu người một mạng còn hơn xây được bảy tháp phù đồ”.

Thấy binh lính chung quanh đến xem náo nhiệt đều dùng ánh mắt đồng tình thương hại nhìn ta, ta cúi đầu, hai vai kích thích, cố nén trụ một cơn cười lăn lộn, Tấn Nam vương so với ta kể chuyện còn hay hơn, một chuyện như thế này mà hắn cũng có thể nghĩ ra.

Mà vị kia được hắn gọi là “Tô đại tướng quân”, xem ra ngài ta chắc chắn là phụ thân của Tô Diêu – Tô Cảnh Hoành tướng quân. Hắn thấy hai vai ta rung bần bật, cho rằng ta đang khóc, khẩu khí cường ngạnh ban đầu dần tiệm hóa mà trở nên mềm mỏng: “Cô nương, cũng không phải bản tướng quân vô tình, mà là trong quân quả thật không thể lưu lại nữ tử!”

“Tướng quân, tiểu nữ đã không còn nhà để về. Chỉ mong Kỳ quân có thể sớm ngày phá được Khai Phong, như vậy tiểu nữ mới có thể trở lại Kỳ Quốc. Ta nhớ phụ thân, nhớ tỷ tỷ, nhớ mẫu thân …” – Ta dùng sức rặn ra vài giọt nước mắt, cùng Kì Tinh diễn cho trọn vở kịch này.

Tô Cảnh Hoành trầm tư một lúc lâu, rốt cục đồng ý lưu lại ta, nhưng phải có một điều kiện: Ta phải thay nam trang.

Advertisements

12 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 5.2”

  1. Như Như nói:

    tem nữa nha

  2. sapphire96 nói:

    A~ing
    Ta giơ tay chộp mau lẹ phong bì =”= biết thế lên sớm chút xíu * gào thét *
    Lần sau phải đặt bom ý nhầm đặt gạch canh me nhà nàng * cười gian *

  3. sapphire96 nói:

    P.s: Đọc xong chương này ta đến là đập bàn phá ghế ôm bụng cười mất thôi * lăn lộn *. Tiếp tục hóng nàng chương mới. Cảm ơn nàng nhiều. Hí hí.

  4. Có thể nói đây là phần ba trấm nhất từ đầu truyện đến h mà, ngắn mà vô cùng bệnh 😀

    Đặt gạch thì dc, đặt bom là ta đi xây tổ ấm tự sướng bi h 😀

    • sapphire96 nói:

      * vẫy vẫy cái đuôi *
      Không nên xây tổ ấm tự sướng nha, nên đi trồng nấm 😀

    • *kéo đuôi* *lôi xềnh xệch*

      Âm mưu phá nhà ta còn kg cho ta đi tự xây tổ ấm

      • sapphire96 nói:

        * la oai oái *
        * khóc lóc *
        ôi cái đuôi vàng đuôi ngọc của ta
        * lôi gương ra *
        * soi soi *
        Oa oa oa, mất một mảng lớn rồi.
        * quay ngoắt lại *
        * mắt rưng rưng *
        Đền lại cái đuôi cho người ta mau!!!

      • Nàng là chủng loài gì mà chỉ có một cái đuôi thế hở *vuốt đuôi*

        Nhưng 9 cái đuôi của ta là đuôi bạch kim đuôi trân châu, kg có chuyện ta lấy ra đền đâu *hất đuôi bỏ đi*

  5. hoaquynh123 nói:

    sao mình lại thấy bất công với Liên Thành quá, sắp bắt được con mồi rùi , thế mà lại bị kẻ qua đường đoạt mất mới tức chứ,hj,thank ss nhìu nhìu nha

  6. bear nói:

    truyen hay qua,doc me man lun nag oi.cho doi nhug chuong moi cua nag nha.

  7. dzitcap nói:

    lăn ra chết thiệt….kiu gào với trời đất….jit tui đi jit tui đi, tim tui xẻ banh chành rầu…ôi đau tim quá…toàn zai đệp thế này sống sao nổi chòi oi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s