Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 5.3

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 5 : Kim qua khiêu thiết mã

Mặc khôi giáp vô cùng nặng nề, ở trong quân một đêm, ta cố gắng nuốt xuống bữa tối khó ăn nhất trong đời: Một nồi rau gạo nấu chung, đây là thức ăn hàng ngày của toàn quân tướng sĩ. Ta tới giờ mới biết thì ra thức ăn của binh sĩ lại khó nuốt như vậy, ta hỏi thăm binh lính Tô tướng quân và Vương gia thường ăn cái gì, bọn họ trả lời: “Họ cũng ăn giống chúng ta”. Ta càng thêm bội phục đối với Tô tướng quân và Kỳ Tinh, bọn họ ở trong triều địa vị cao ngất là vậy, nhưng lại cùng quân sĩ ăn uống giống nhau, điều này quả thật đáng quý. Cho nên, ta quyết định hôm nay bọn họ nếm thử đồ ăn sáng do ta tự mình xuống bếp làm.

Ta bưng tô cháo thơm ngào ngạt vừa nấu cùng bánh nướng tiến vào quân trướng đưa cho Tô tướng quân cùng Tấn Nam vương, họ vì thương lượng kế sách công thành mà suốt một đêm chưa nghỉ ngơi. Nhưng Tô tướng quân vừa thấy ta làm điểm tâm cho họ liền thay đổi sắc mặt, cũng không cố kỵ chuyện ta là nữ tử, tiến đến trước mặt ta răn dạy: “Cô nương, ngươi có biết một bữa điểm tâm ngươi làm cho chúng ta thế này có thể đổi giúp 12 chiến sĩ no bụng không!”.

“Tô tướng quân …” – Tấn Nam vương muốn khuyên ngài ấy nguôi giận, kết quả lại bị cắt ngang.

“Thân làm nhất quân thống soái, nên cùng binh lính hoạn nạn cùng chia, đồng cam cộng khổ, chẳng lẽ ta làm được thống soái của hàng vạn binh lính chỉ nhờ tài trí hơn người? Binh lính ở đây, có ai không do cha mẹ sinh thành? Bọn họ cam nguyện tới đây vì nước xuất lực, ta nếu không thể đối xử họ bình đẳng, thì căn bản không xứng ngồi trên vị trí thống soái này”.

Sắc mặt ta tái nhợt, nhìn trân trối Tô tướng quân một hồi lâu, cuối cùng tự thân ly khai quân trướng. Tấn Nam vương đuổi theo ta, hắn nói: “Tô tướng quân chỉ là khẩu xà tâm phật, cô nương trăm ngàn đừng để ở trong lòng”.

Ta dùng sức lắc đầu, miễn cưỡng cười: “Ta rốt cục hiểu được, vì sao Kỳ Quốc là quốc gia mạnh nhất trong tam quốc, nguyên lai là có một vị Tô Cảnh Hoành Tô đại tướng quân có thể cùng binh lính đồng cam cộng khổ”.

Ta nở một nụ cười mờ mịt với hắn, ta thấy hắn trong mắt có vài tia ngạc nhiên, cũng không muốn đoán hắn ngạc nhiên vì chuyện gì, thản nhiên rời khỏi chủ trướng. Mây mù mông lung, cát vàng cuồn cuộn, chim diều đề tê. Nhìn cát vàng thổi mù mịt cả một góc trời, tựa hồ sẽ có một hồi mưa to từ trên trời giáng xuống. Trong lòng ta cảm xúc bắt đầu hỗn loạn, nếu thủ hạ của phụ hoàng có thể giống Tô tướng quân – một lòng vì nước vì dân, có lẽ Hạ Quốc sẽ không phải đổi chủ.

Ta lại trở lại trù phòng, lấy thức ăn đêm qua nấu thành món thập cẩm, đem tất cả đồ ăn bỏ vào nầu nấu chung, ta tuy rằng không thể cải thiện thức ăn của bọn họ, nhưng ta có thể làm cho đồ ăn không khó nuốt như vậy. Khi ta lại một lần nữa bưng đồ ăn đi vào chủ trướng, Tô tướng quân cùng Kỳ Tinh dùng ánh mắt kỳ quái nhìn chằm chằm ta, ta thản nhiên nhoẻn miệng cười.

“Tướng quân, Vương gia, các người yên tâm, mấy thứ này hoàn toàn giống thức ăn của binh lính. Các người một đêm chưa ngủ, trước hết cần lấp đầy bụng mới có thể có tinh thần tốt để nghĩ ra kế hoạch công phá Khai Phong”. Ta đem một chén thức ăn lớn đưa tới trước mặt Tô tướng quân.

Hắn nhìn ta hồi lâu mới tiếp nó, thán một tiếng: “Vừa rồi là ta hà khắc quá mức, ngươi chỉ là một cô nương, những việc quân này ngươi cũng không biết được bao nhiêu!”

Ta tức khắc lắc đầu, tỏ vẻ chính mình không ủng hộ: “Tướng quân người nói sai rồi, không phải trong mắt nữ tử nào cũng chỉ có phù hoa danh lợi và những việc nhỏ nhặt, nếu tướng quân có để mắt Phan Ngọc đây, xin nghe ta một lời”.

Tô tướng quân trầm ngâm đánh giá ta một hồi, mới gật đầu ý cho ta nói tiếp. Mà Kỳ Tinh ngồi đó, một bên đang dùng khí thế lang hổ ăn gần hết cơm, một bên hảo hảo nhìn ta, tựa hồ thực sự chờ mong điều ta nói.

“Nghe Vương gia nói, mười hai vạn đại quân đã ở ngoài thành đóng quân năm ngày nay, lại chậm chạp không thể phá được Khai Phong”.

Tô tướng quân ngưng trọng gật đầu: “Khai Phong tựa như tường đồng vách sắt, ta quân từng mấy tiến quân công thành, đều thương vong thảm trọng”.

“Ta tin tưởng tướng quân và vương gia đã sớm phân tích và nhận ra vấn đề ở chỗ: Thứ nhất Khai Phong binh cường lực thịnh, địa thế trên cao, từ trên cao mà áp đảo quân ta, thực chiếm ưu thế. Thứ hai là dân tâm sở hướng, dân chúng thề cùng tồn vong với Khai Phong thành”. Ta chậm trãi một hơi, trên mặt Tô tướng quân và Kỳ Tinh bắt đầu thay đổi biểu tình. Ta biết bản thân đã phân tích đúng, liền tiếp tục nói: “Tuy nói Khai Phong đóng chặt cửa thành, không thể nhận trợ cấp lương thực, lương thực trong thành không đủ cho bọn họ ăn trong vài ngày nữa, nhưng quân ta đóng quân cũng nhiều ngày, lương thực cũng sắp hao hết, chuyệng công thành cũng gấp như lửa sém lông mày. Cho nên … hiện tại chỉ có một phương pháp có thể phá được Khai Phong!”

“Phương pháp gì?” – Kỳ Tinh đột nhiên từ ghế ngồi bật dậy, trong tay còn bưng bát cơm đang ăn dở, bộ dáng rất ư là buồn cười, ta nhìn thế nào cũng không thấy hắn có nửa điểm tôn quý như thân phận Vương gia của hắn.

“Nguồn nước, ta sáng nay đi lấy nước phát hiện con sông cách ngoại thành nửa dặm thông thẳng vào Khai Phong, nếu như chúng ta bị hủy đê, phá được Khai Phong là chuyện nhanh chóng”.

“Phương pháp cô nương vừa nói chúng ta đã sớm nghĩ đến, nhưng này con sông đó không chỉ là nguồn nước duy nhất của Khai Phong mà còn là nguồn nước duy nhất của quân ta, cho nên …” – Tô tướng quân vừa nghe lời ta nói lập tức đáp lại, lay động chòm râu mà lắc đầu, như hai chữ cho nên của ngài ấy vừa thốt khỏi miệng, đã liền bị ta nói thay.

“Cho nên hôm qua Vương gia mới rời khỏi quân doanh”. Ta đem ánh mắt hướng tới Kỳ Tinh, hắn đầu tiên là cứng đờ, tiện đà tán thưởng hướng ta cười khẽ. Ta cũng cười lại với hắn, trong đầu hiện ra một hình ảnh, dĩ nhiên là hình ảnh hắn đứng ở trong nước trần như nhộng, hai gò má hơi hơi nóng lên, cố gắng đá phăng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, ta nói tiếp: “Hắn chính là muốn tìm kiếm một nguồn nước, thực may mắn hắn đã tìm được rồi. Cách phía nam thành một dặm có một dòng suối nhỏ, trong suốt và sạch sẽ, đủ khả năng cung cấp nước cho toàn quân”.

Ta vừa nói xong, lại không thấy Tô tướng quân và Kỳ Tinh có phản ứng gì, không gian im lặng đến quỷ dị. Chẳng lẽ ta nói sai điều gì rồi, hay ta đã nói phải điều gì không nên nói?

Advertisements

12 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 5.3”

  1. sapphire96 viết:

    a~ing
    Ta ăn tem nha!!!!!!!!!!!!
    Cái này phải có thưởng nha >”<.
    * Cười cười *
    Ta thì đảm bảo không dùng bom mìn nữa nhưng mà dùng vũ khí hạt nhân sinh học chắc được nàng nhẩy * chớp mắt e lệ *

    • Tử Nguyệt viết:

      Thì nàng có phần thưởng là cái tem rồi, còn đòi thưởng gì 😀

      Nàng làm sao ta bỏ nhà đi lánh nạn thì cứ làm xem *cười khả ái*

      • sapphire96 viết:

        * cười cười *
        Cùng lắm đến chân trời góc bể tìm nàng về thôi * chớp mắt *
        Vậy mai ta đem vũ khí qua phá thành nha. * chớp mắt *

      • Tử Nguyệt viết:

        Ta chơi set private hay ngồi tự coi trong máy thì nàng tìm cách nào *cười khả ái*

        *bẹo mắt* chớp nhiều coi chừng rụng lông mi a ~~

    • sapphire96 viết:

      * rưng rưng *
      Mắt của người ta mà cũng bẹo nữa. Nàng yên tâm, lông mi của người ta dài lắm cơ mà cũng dày nữa, không rụng được đâu. Hắc hắc.
      * cười cười *
      Không thì thôi vậy, ta đành ly khai khỏi nhà nàng. * tiêu sái bước đi *
      * chạy nhanh *
      * vứt lại dynamit *
      * quay lại chấm chấm nước mắt *
      Đi bình an nha nàng, không tiễn.

      • Tử Nguyệt viết:

        Ta phải kiểm tra coi có phải lông mi giả kg, keo thời này cũng cứng lắm =))

        *Tiêu sái mở quạt* *phẩy dynamit* *rút khăn chùi quạt*

        Mấy trò này vẫn chưa đủ để giết ta đâu *cười ngạo mạn*

  2. hoaquynh123 viết:

    hì,thank ss nha,đang mải nghe nhạc ở nhà ss , vừa enter đã thấy có chương mới rùi, thích ghê ha,hj

  3. hoaquynh123 viết:

    Phức Nhã thông minh thật đấy

    • dzitcap viết:

      không, ta chả thix,1 nước đè bẹp nước của mình, giờ nàng ta lại đi giúp cái nước kẻ thù ấy chiếm thành của người ta, nàng ta làm vậy có nghĩ đến ngừoi trong thành Khai Phong không? ích kỷ nhỏ nhen, đầu củ đậu, dzị mà toàn gặp zai đệp…TA HỰN
      PS: các fan gơ của Phúc Nhã đừng ném đá ta khị khị

  4. NP viết:

    Chào bạn, mình đang xem phim Khuynh Thế Hoàng Phi và tình cờ ghé “nhà” của bạn :)). Cám ơn đã dịch và đăng lên nhé :). Mình cũng không ưa gì Phúc Nhã. Cô ta ko xứng đáng với tình cảm của Liên Thành, không xứng đáng với sự hi sinh của những người khác >”<.

  5. Kelly viết:

    này. đừng có nói Phức Nhã như z nha! s các bạn hk suy nghĩ sâu hơn đi??? hk ai là hoàn hảo, nhưng ai cũng có cái lý riêng của mình chứ!


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s