Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 5.5

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 5 : Kim qua khiêu thiết mã

Trời cao mây rộng, nguyệt bạch phong thanh, dương hoa phân phân tiệm chiết.

Tiếng chim véo von vẫn dịu dàng mà yên ả, trong không gian đậm một hương thu nồng, trước cửa từng chiếc lá rơi rụng nhẹ nhàng cuốn theo gió, sầu tư ảm nhiên, cây ngô đồng rụng lá ngày một nhiều, mùa thu đang về.

Không ngờ ta ở Biện Quốc mới đó đã hơn hai tháng, ngày hội Trung thu năm nay đã đến gần, ta đứng ở bên ngoài Tô Châu thành – Phan phủ bồi hồi thật lâu, lại chung quy chưa mở cửa bước vào. Mà Kỳ Tinh cũng không hỏi ta nguyên nhân, cũng như hắn chưa từng hỏi quan hệ giữa ta và Liên Thành là thế nào. Hắn cứ như vậy lẳng lặng đứng cùng ta, mấy ngàn sĩ binh phía sau cũng cứ như vậy mà đứng, con đường đêm đầy phồn hoa của Tô Châu bị chúng ta đứng đến chật như nêm cối.

Kỳ Tinh đến đây làm kinh động toàn thể quan viên huyện quận, tri huyện, tổng binh, thông phán, thiên tổng …. Hơn mười vị quan viên mang theo đại lễ đứng ngoài Phan phủ bái kiến Kỳ Tinh, lại bị hắn nộ phát xung thiên đuổi cổ, thiếu chút phải vắt giò chạy về.

“Nha đầu, ngươi đã đứng gần một canh giờ, còn không đi vào? Chẳng lẽ không muốn gặp người nhà sao?” – Hắn rốt cục nhẫn nại không được, chống lại xao động trong lòng mà hỏi ta.

“Muốn” – Chỉ một chữ này có thể khẳng định cảm xúc của ta, ta nhớ mẫu hậu, phụ hoàng, ta muốn gặp họ … Mà người nhà Phan gia với ta mà nói, căn bản có cũng được mà không có cũng không sao. Bọn họ đối tốt với ta cũng chỉ vì muốn lấy lòng Kỳ Hữu, ta chán ghét gương mặt dối trá của bọn họ.

“Cô nương?!” – Một tiếng kêu hưng phấn, kinh nghi lại mang theo vui thích, tiếng thét chói tai từ phía sau truyền đến, không đợi ta xoay người, một bóng người mảnh mai liền lao thẳng vào lòng ta, ở ngực truyền đến một trận đau buốt. Nhưng hiện tại ta đã hoàn toàn bất chấp con đau ở ngực, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy Vân Châu đã khóc đến sướt mướt.

“Người có biết sau khi người mất tích chủ tử đã đi tìm người rất nhiều, ta cũng tìm rất nhiều nữa … Chủ tử biết chuyện liền phát điên đi tìm người, thậm chí ngay cả đại hôn của thái tử cũng không tham gia, nhưng tìm thế nào cũng không tìm ra người. Ta còn nghĩ …. nghĩ ….” – nàng gắt gao ôm lấy thắt lưng của ta, nói năng bắt đầu lộn xộn, khóc không thành tiếng.

Ta bất đắc cười khẽ, nguyên lai Vân Châu lo lắng cho ta như vậy, mà Kỳ Hữu …. Hắn phát điên tìm ta là vì sợ sự mất tích của ta làm ảnh hưởng đến kế hoạch của hắn nên mới không buông tay ta sao? Ta vốn muốn nói mấy câu an ủi, lại thấy ánh mắt Kỳ Tinh đang chăm chú nhìn ta, cảm thấy rùng mình, ta hoàn toàn bị sự vui sướng làm mờ mịt ý nghĩ rồi, Kỳ Tinh đang đứng cạnh ta, ta như thế nào lại xeem nhẹ sự có mặt của hắn, hắn nhất định nghe thấy Vân Châu nói “Ngay cả đại hôn của thái tử cũng không tham gia”!

Vì tránh cho Vân Châu tiếp tục nói làm thân phận Kỳ Hữu bại lộ, ta nhẹ nhàng mà đẩy nàng ra khỏi lòng, chỉ Kì Tinh mà nói: “Vân Châu, mau bái kiến Tấn Nam vương!”

Tiếng khóc của Vân Châu ngay lập tức im bặt khi ta đưa tay chỉ, nàng trợn to mắt nhìn Kỳ Tinh, vẻ mặt bối rối, ngay cả hành lễ cũng quên. Ta nhẹ nhàng đẩy nàng, giúp nàng hoàn hồn, không để thất thố.

“Vân Châu bái kiến Vương gia” – Mãi sau một hồi thần, nàng cuống quít quỳ rạp trên đất hành lễ.

Mà Kỳ Tinh lại mang theo thâm ý cười bảo Vân Châu không cần đa lễ, nhưng tầm mắt hắn lại thủy chung bồi hồi ở trên mặt ta, ánh mắt càng lúc càng thêm thâm trầm, đùa cợt mà ẩn giấu uy nghiêm. Đầu óc có chút hỗn loạn, hắn đã nhận ra điều gì sao?

“Vương gia đại giá quang lâm, ty chức từ xa không kịp tiếp đón, mong ngài thứ tội!” – Phan Nhân, phụ thân hiện tại của ta bị kích động mà dẫn theo mẫu thân Trương Ưu Lan, tỷ tỷ Phan Lâm ra trước phủ quỳ nghênh.

“Không cần đa lễ, nhị tiểu thư của quý phủ đã bình an về nhà, ta cũng nên hồi cung rồi” – Nụ cười chân thật, ấm áp của hắn làm cho ta cảm thấy là lạ, lại không thể nói rõ là quái lạ chỗ nào.

Tiễn bước Kỳ Tinh, ta liền một từ cũng không nói mà đi vào Phan phủ. Trong gia đình này ta vốn chỉ là một kẻ vô gia thế cô, bản thân tựa như một đứa nhỏ đang ăn nhờ ở đậu, mỗi nụ cười dành cho ta đều chỉ để đổi lấy lợi ích.

Quả nhiên, ta vừa hồi phủ ba ngày, triều đình liền sai một vị công công đến truyền thánh chỉ, Phan Nhân được phong làm Hộ bộ thị lang, tức khắc vào kinh diện kiến Hoàng Thượng. Hắn nháy mắt từ Tam phẩm Diêm vận sứ thăng thành Nhị phẩm Thị lang, từ nay về sau hắn có thể ở lại triều đình làm quan.

Ta cũng thu thập hành trang theo hắn vào kinh. Ta thật khó hiểu, vì sao sau khi truyền chỉ, công công đó còn căn dặn một câu: “Mong ngài cùng dẫn Nhị tiểu thư đây tiến kinh”. Ta tò mò nên đưa một số ngân lượng khá lớn cho vị công công đó, hỏi thăm nguyên nhân, hắn chỉ cười một trận khe khẽ, chỉ tay về phía ta mà nói: “Hàn Chiêu nghi ở bên gối Thánh Thượng nói một câu, Phan vận sứ liền một bước đạt được vị trí mà hàng trăm người tại triều ca tranh đấu đến sứt đầu mẻ trán cũng không có được. Phan gia có cô nương đây là điểm tựa, tương lai một bước lên trời là chuyện tất nhiên.”

Advertisements

11 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 5.5”

  1. hoaquynh123 nói:

    Ô thế lần này ta sẽ ghi Tem để khỏi cho bạn Sapphire giành nữa nghen , hjhj

  2. sapphire96 nói:

    tem!!!!!!!!!!
    Ta lại giật tem. Yeah, Sap ta là vô địch * lôi gương ra * * soi soi *
    Mình phục mình ghê nha. >”<

  3. Nàng quê chưa =)), tự sướng cho đã rốt cuộc tem ngay phía trên =))

    Nàng kg thua phút, nàng chỉ thua giây thôi 😀

    Hoa Quỳnh canh web hàng ngày, chỉ có nhớ ghi tem hay không thôi chứ thua sao dc ~~~

  4. hoaquynh123 nói:

    hì, xé đôi tem cũng được mà

  5. E cho nàng ấy gặm phong bì 1 lần cho đỡ nhoi đi =))

  6. hoaquynh123 nói:

    Nếu em cho nàng ý gặm phong bì chỉ sợ bạn ý mè nheo suốt ngày thì em chết mất. Thà chia Tem cho bạn ý còn hơn,hjhj

  7. Âu Dương Hin Nhi [ Tjhjn ] nói:

    Cho ta xjn káj văn án p0st ở bl0g nha … quảng ká0 kả truyện lẫn phjm

  8. Âu Dương Hin Nhi [ Tjhjn ] nói:

    Ờ ha

  9. Kelly nói:

    s mấy nàng tranh tem dữ z???:-/


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s