Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 6.1

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 6 : Khoản khoản phụng cầu hoàng

Vừa đến Kim Lăng thành, phụ thân liền tiến cung diện kiến Hoàng Thượng, còn ta lại theo Lưu công công đến Tây cung – nơi Hàn chiêu nghi chính vị.

Những đài hoa nhỏ nhắn tinh tế ẩn núp sau cánh hoa, trong sắc có hương, trong hương có sắc. Sắc hoa đỏ thắm, bạch điệp bay lộng cỏ cây, đường đi không bằng phẳng đồng điệu mà cao thấp, khúc khuỷu như đường núi. Tây cung tuy không cao nhã đường hoàng như Đông cung, nhưng lại hoa mỹ mà sâu sắc, cảnh sắc đẹp đến câu động nhân tâm, tựa như vừa đặt chân vào tiên cảnh.

Đông cung cũng tốt tây cung cũng tốt, khó trách người trong thiên hạ đều xưng hoàng cung là “thiên đường nhân gian”. Cả triều văn võ không tiếc tiêu tan hết sản nghiệp chỉ để thiên kim nhà mình vào cung, hậu cung phi tần sử dụng hết mọi chiêu thức, thủ đoạn chỉ để có được chỗ đứng vững chắc. Vì những tham muốn cá nhân này, không biết đã có bao nhiêu lương dân vô tội phải trở thành vật hi sinh của cuộc đâu tranh đầy âm mưu của quyền lực.

Rất nhanh chúng ta đã đến Vọng nguyệt đình ở trung tâm Phi Hương cung biệt uyển, xa xa chỉ thấy một nữ tử thân khoác tử tiêu phượng y, diễm dã mà quyến rũ. Tóc đen như mây, đôi mắt sáng rực hữu thần, nhan sắc có thể sánh cùng Hán cung Phi Yến, Tây Chu Bao Tự, nếu không phải là Hàn chiêu nghi quý sủng lục cung, còn có thể là ai?

Ta hướng nàng hành lễ, nàng liền ban ghế cho ta, để ta ngồi cùng một bàn với nàng. Ta liền vâng lời hướng đến bên trái nàng ngồi xuống, lúc này mới chú ý tới, trong đình nội còn có một người, y đang ngồi phía bên phải nàng, đối diện ta. Hắn tuấn tú ngất trời, khí chất trầm tĩnh phong nhã, ánh mắt sắc bén giống như có thể nhìn thấu hết thảy vạn vật. Đầu mày cách xa nhau, lại có bề sâu, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào ta, có chút đăm chiêu.

“Vị này là đệ đệ của bản cung – Minh Y hầu” – Hàn chiêu nghi thấy ta vừa gặp hắn đã nhìn đến xuất thần, cho nên lên tiếng giới thiệu cho ta.

Y là người thống lĩnh ba mươi vạn cấm vệ quân – Hàn Minh? Ta lập tức nhớ tới phải hành lễ, nhưng thanh âm của y so với hành động của ta vốn nhanh hơn, một tiếng “Miễn lễ” trầm lạnh, mang theo cảm giác băng giá run người, thanh âm này giống như đã từng nghe qua, lại không nhớ đã từng gặp hắn. Theo lý thuyết mà nói, hắn tuấn tú như vậy, lại có thân phận cao đến thế, người như hắn chỉ cần ta gặp qua một lần, ắt sẽ không quên.

“Bản cung nghe nói mấy tháng trước Phan nhị tiểu thư ngươi trên đường về nhà bị người bắt đi, hiện tại có thể bình yên trở về, bản cung rất an tâm”. Nàng nở nụ cười quyến rũ, lại nhẹ nhàng mơn trớn bàn tay đang để trên bàn của ta.

Nàng ở trong cung cấm lại biết được chuyện ta bị bắt, chẳng lẽ nàng phái người theo dõi ta? Dụng ý của nàng rốt cuộc là gì?

“Ngươi đang nghi ngờ bản cung có dụng ý kỳ quái gì phải không? Bổn cung cũng muốn nói trắng ra” – Thanh âm của nàng vốn nguyên bản là kiều mị, lại phá lệ trở nên nghiêm túc, trịnh trọng – “Ta muốn đem ngươi tặng cho Hoàng Thượng!”

Giống như vừa nghe thấy một việc nực cười nhất trong thiên hạ, ta đột nhiên đứng thẳng dậy, dùng ánh mắt không thể tin mà nhìn chằm chằm Hàn chiêu nghi, nàng vẫn như trước, vẻ mặt không thay đổi, ta cất tiếng hỏi: “Nương nương người đang nói gì?!”

“Ta đã phái người điều tra ngươi, gia thế sạch sẽ, phụ thân cũng không can hệ gì tới các đảng phái trong triều, còn có một việc quan trọng, ngươi là bị hoàng hậu nương nương đuổi ra khỏi cung”. Nàng đưa tay chỉnh lại kim kết rối tung sau gáy, tao nhã đứng lên, cùng ta đối diện thật lâu sau.

“Vì sao chọn ta?” – Sự tình mấu chốt ngay tại nơi này, có lẽ chỉ cần vấn đề này có đáp án, mọi nghi vấn đều được giải đáp gọn gàng.

“Cũng khó trách, toàn bộ hoàng cung chỉ nhóm tú nữ đầu tiên của hoàng gia mới từng gặp qua Viên phu nhân!”. Tuy ý tứ của nàng mập mờ không minh bạch nhưng cũng đủ khiến ta tâm tư chao đảo mấy hồi.

“Ý người … là ….!”

“Phan nhị tiểu thư cùng Viên phu nhân quả thật có tới bảy phần giống nhau.”

Kỳ Hữu vừa mới gặp ta đã bất chấp nguy hiểm cùng thân phận của mình cứu ta, dùng tà mị ngữ khí thuyết phục ta cùng hắn giao dịch …

Lúc ở Hương Tuyết Hải, Kỳ Vẫn vừa mới gặp ta mà trong mắt đã dâng lên đủ cảm xúc phức tạp, đối với ta cũng đột nhiên ôn nhu ….

Khi ta đem bức tranh thêu bày ra trước mặt hoàng hậu, trong mắt nàng là kinh hoàng cùng thất thố, lại còn giận dữ đuổi ta ra khỏi cung …

Hàn chiêu nghi chỉ vừa gặp ta, lại đối ta dị thường nhiệt tình …

Một màn bí ẩn được vén lên, đáp án cuối cùng dĩ nhiên là: ta cùng với Viên phu nhân có bảy phần tương tự. Ta hé môi, cứng ngắc nói vài chữ: “Nương nương như thế nào biết được tướng mạo của Viên phu nhân?”

“Chỉ cần ngươi đi Trường Sinh điện, vào tẩm cung Viên phu nhân, một vài bức bức họa sinh động sẽ cho ngươi đáp án.”


3 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 6.1”

  1. letuyetphong nói:

    ta boc tem 😄
    thanks sis (:

    • dzitcap nói:

      uhm…Liên Thành num bờ oan….Kỳ Hữu số dzách, anh nào cũng đệp zai hít, mí anh zai phụ cũng đệp rụng rời lun….k bỏ nổi anh nào hít…ta hựn…chỉ có ông Hoàng Thượng già là ưa k nổi (tại già) hị hị


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s