Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 6.2

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 6 : Khoản khoản phụng cầu hoàng

Chưa hướng Hàn chiêu nghi cùng Minh Y hầu hành lễ, ta đã rời đi. Hiện tại ta chỉ có một ý niệm trong đầu, ta muốn đi Trường Sinh điện. Tuy rằng biết Hàn chiêu nghi chính là đang cố ý muốn ta đến Trường Sinh điện, tuy rằng biết ta nếu vào Trường Sinh điện cũng không tìm được gì, nhưng ta nhất định phải đi. Ta nhất định phải tận mắt nhìn, nếu không ta tuyệt đối không tin tưởng.

Nhìn cửa cung Trường Sinh điện cách ta ngày càng gần, ta càng tăng nhanh cước bộ, lại bị một thân ảnh màu trắng chặn đường.

“Không được vào”. Hắn đang cảnh cáo ta sao, chẳng phải hết thảy mọi chuyện đều là do hắn sắp đặt sao? Từ lần đầu nhìn thấy ta, hắn đã hạ quyết tâm phải dâng ta cho Hoàng Thượng.

Ta lướt qua hắn, nhưng chỉ trong tích tắc, cánh tay lại bị hắn gắt gao tóm trụ. Khí lực của hắn rất lớn, giống như có thể đem xương cốt ta bẻ gẫy hết thảy, đau đớn từ cánh tay lan tràn đến toàn thân, nhưng đau đớn chỉ khiến ta càng thêm thanh tỉnh. “Ngươi quang minh chính đại kéo trụ ta như vậy, không sợ bị người khác hoài nghi chúng ta có quan hệ sao?”

“Không được vào!” Vẫn là ba chữ này, lạnh lùng cảnh cáo kèm theo một tia sắc bén, thật là phức tạp. Ngày đó hắn ngụ ý chỉ dẫn ta đến Trường Sinh điện, căn bản là muốn ta đến bính kiến Hoàng Thượng. Chỉ là không may gặp phải Hàn chiêu nghi, khi đó hắn cũng đã hạ quyết định phải đẩy ta đến đó.

“Ngươi sẽ không sợ kế hoạch của ngươi đã bỏ sông bỏ biển sao?” – Ta nổi lên một trận cười lạnh, trong thanh âm không có dù chỉ một chút tình cảm.

“Ta nói, không – được – vào!” – Vẫn là những lời này, hắn hiện tại còn chờ cái gì? Ta hiện tại cũng đã quyết định muốn vào, trở thành nữ nhân của Hoàng Thượng để báo đáp ân cứu mạng của hắn, cũng để hoàn thành đại kế báo thù của ta, hắn lại ngăn cản ta, chẳng lẽ hắn do dự sao?

Vân Châu đúng lúc chúng ta giằng co mãi không kết quả chạy tới, nàng dùng vẻ mặt lo lắng nhìn hai chúng ta nói: “Chủ tử, thừa dịp chưa có ai phát hiện, người nhanh chóng rời đi, ta sẽ trông cô nương!”

Tay hắn buông lỏng, cánh tay đang bị siết chặt của ta được giải thoát, chỉ là trận đau đớn kia lại chưa hết. Hắn thâm ngưng liếc ta một cái, nói vào tai Vân Châu một điều, lặp đi lặp lại những ba lần: “Nhớ kỹ, nhất định không cho nàng ấy đi vào.”

Ta bị Hàn chiêu nghi bố trí cho lưu lại ở Tây cung Lãm Nguyệt lâu, nàng nói cho ta biết, chỉ cần ta đồng ý cùng nàng hợp tác, ta có thể trở thành nữ nhân được Hoàng Thượng sủng ái nhất. Ở hậu cung ta có thể muốn gió được gió, muốn mưa gọi mưa, Phan gia càng không cần nói tới, từ nay về sau một bước lên mây, quyền khuynh hướng dã. Ta hỏi nàng, chẳng lẽ nàng không sợ ta cướp đi địa vị độc tôn sủng ái bên cạnh Hoàng thượng của nàng, nàng nói bất luận cái giá phải trả là gì, nàng chỉ cần ta giúp nàng một điều: loại bỏ hoàng hậu, không hơn không kém. Thực kinh ngạc thay! Hận ý của Hàn chiêu nghi đối hoàng hậu lại có thể đạt tới loại trình độ này, không tiếc mọi giá.

Ta ngồi tựa lưng trong dục dũng (bồn tắm) đầy hoa hồng, Vân Châu dùng hai bàn tay non mềm nhẹ nàhng hắt từng đợt nước ấm áp lên làn da ta, sau đó giúp ta nhẹ nhàng vuốt ve. Trong đầu ta lúc này chỉ có câu nói của Hàn chiêu nghi quanh quẩn: “Ngươi cùng Viên phu nhân có bảy phần tương tự”. Câu nói đó một lần rồi lại một lần không ngừng vang vọng trong đầu ta như tiếng ma rên quỷ hờn, tra tấn ta đến phát điên, thảo nào Kỳ Vẫn đối với ta ôn nhu như vậy, thì ra là do ta giống mẫu phi của hắn, còn có lý do nào buồn cười hơn! Tình cảm của hắn đối với ta hoàn toàn xuất phát từ tâm tư một đứa trẻ đối mẫu thân một lòng không muốn xa rời.

“Vân Châu, các vị Vương gia vẫn còn trong cung phải không?” – Ta hỏi.

“Chắc vậy, bọn họ còn chưa đại hôn, qua mấy ngày nữa, đợi đại hôn của tất cả bọn họ kết thúc mới rời cung trở về phủ đệ của mình!”

Ta đau đầu, đem mắt nhắm lại, nhớ tới ngày ấy Kỳ Vẫn tặng cho ta ngọc bội, ta cũng nên trả lại cho hắn, ta căn bản không có quyền giữ lấy ngọc bội này. Bên tai lại nghe Vân Châu nói với ta chuyện của Kỳ Hữu, ta lập tức cắt ngang ngăn nàng nói tiếp, hiện tại ta không nghĩ mình lại muốn nghe đến cái tên này.

“Cô nương…… Kỳ thật chủ tử rất quan tâm đến người, ngày ấy lúc người mất tích, ngài thật sự hốt hoảng. Vân Châu theo chủ tử bốn năm, lần đầu tiên thấy trên mặt ngài xuất hiện biểu tình kích động như vậy!”. Vân Châu không để ý tới sự ngăn cản của ta, vẫn như cũ mà tiếp tục kể với ta chuyện của Kỳ Hữu.

Ta tằng hắng một trận hừ lạnh trong lòng, nếu hắn sốt ruột, sợ ta làm kế hoạch của hắn thất bại, tại sao không cho ta biết mọi chuyện từ đầu?

“Chủ tử tự mình dẫn theo một tiểu đội binh mã, đem chiến thuyền tới chặn chiếc thuyền chúng ta đã đi, ngài đặt ra nghi vấn với những kẻ xảy ra xung đột với người trên thuyền hay có quan hệ đặc biệt với người, ngay cả những người từng nói chuyện với người một lần cũng bắt lại”. Vân Châu cứ một câu rồi một câu làm cho ta toàn thân cứng đờ, ta không thể tin được, trừng mắt nhìn Vân Châu … Có lẽ nên nói ta đang coi Vân Châu là Kỳ Hữu để ra sức trừng, như vậy có lẽ thỏa đáng hơn.

“Đã bắt những ai?”

“Kẻ đầu tiên đương nhiên chính là tên Lý công tử ngu ngốc đó, sau đó là Tử Hoành, còn có Ôn cô nương, còn có mấy tên tiểu nhị ….”. Nàng từng bước từng bước liệt kê, ta nhanh chóng tóm lấy tay nàng hỏi: “Ôn cô nương, có phải hay không là Ôn Tĩnh Nhược?”

“Chủ thuyền cũng gọi cô ta như vậy!” – Vân Châu trả lời mà chưa kịp suy nghĩ, gật đầu đáp ta.

Nạp Lan Kỳ Hữu, hắn thế nào …. thế nào …. đầu ta một mảng trầm trọng, suy nghĩ hoàn toàn không thể tiếp tục chuyển động, rốt cuộc ngã vào một vực sâu không đáy. Nếu ta có thể vĩnh viễn ngủ say như vậy, có lẽ ta sẽ không phải tiếp tục đối mặt với những tháng năm mà chính ta cũng cảm thấy dơ bẩn, cũng không một thân một mình gánh vác hai chữ “Phục quốc” nặng nề, ta … ta chỉ mới mười sáu tuổi mà thôi.


4 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 6.2”

  1. hoaquynh123 nói:

    Tem nhỉ,hihi,thank ss nha.lại có chương mới để coi rùi

  2. Như Như nói:

    thaks nàng. ta cực kì thix tr này


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s