Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 7.3

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 7 : Nhất nhiệm quần phương đố

Mãi đến lúc bóng dáng Hoàng Thượng biến mất ở cửa cung ta mới thu hồi suy nghĩ, xoay người cúi thấp hướng hoàng hậu hành lễ cáo lui, mới vừa quay đầu lại chỉ cảm thấy một trận gió xẹt qua, một cánh tay trắng đẹp tuyệt tựa bạch ngọc như gió hướng về phía ta.

“Nương nương thỉnh người tự giữ thân phận”. Kỳ Vẫn nhanh chóng đứng dậy chặn tay hoàng hậu lại, lạnh nhạt cảnh cáo. Ta sửng sốt, hắn dám nói chuyện như vậy với hoàng hậu sao?

Hoàng hậu tức giận đến toàn thân run rẩy, dùng sức thu hồi cánh tay đang bị Kỳ Vẫn chế trụ, hàn quang hết nhìn Kỳ Vẫn lại nhìn sang ta, đột nhiên hoàng hậu cười mị một trận, cuối cùng quay sang đỡ thái tử, thản nhiên mà đi. Nàng từ đầu đến cuối cũng liếc mắy nhìn Kỳ Hữu dù chỉ một lần, để hắn một mình ở lại nơi này, tựa như hắn căn bản không phải đứa con thân sinh của nàng, bây giờ ta đã hiểu vì sao Kỳ Hữu đối với hoàng hậu lại có oán hận sâu đậm như vậy.

Kỳ Hữu tao nhã đứng dậy, dường như đối với sự coi thường của hoàng hậu, hắn đã sớm quen, cũng không xúc động gì quá mức. Thấy Kỳ Vẫn rời đi, hắn cũng định rời đi, ta liền ngăn hắn lại.

“Thả những người trên thuyền ra, bọn họ vô tội!”

“Vô tội?” – Hắn khịt mũi cười lạnh – “Ngươi lúc này tự bảo vệ mình cũng không xong, lại vì những người chẳng có tương quan gì với mình mà lo lắng!”

“Ngươi có ý gì?” – Tim đập nhanh từng hồi, bất an đến mức muốn nhảy từ lồng ngực lên đến tận não, ta nín thở nhìn hắn.

“Ngày mai ngươi sẽ biết được.” – Âm thanh hắn lóe lên nét hiểm ẩn.

Gió thu lan tỏa u hương, trăng khuất sau áng mây đen mờ mịt, hàn khí từ từ dâng cao, chim hoàng anh đáp đậu trên ngọn ngô đồng, hoa phiên điệp mộng.

Vừa vào Lãm Nguyệt lâu, Vân Châu chỉ sợ bệnh tình của ta nặng thêm, vội vàng lôi ta vào trong, sau đó phủ thêm một kiện áo khoác lông lên cho ta. Nàng rõ ràng đã đợi ta từ lâu, lấy ra chén canh ninh thần vừa được hâm nóng đưa tới tay ta, tốn công như vậy, tất cả chỉ vì muốn ta được uống một chén canh nóng.

Bất chấp nhiệt khí vẫn lượn lờ bốc cao từ chén canh, ta một ngụm lại một ngụm đưa vào miệng, nguyên bản thân thể đang lạnh như băng, lại nhờ bát canh này mà ấm lên. Tuy rằng Vân Châu chỉ vì ta làm một chuyện nhỏ như thế này, cũng đã đủ khiến ta tâm sinh cảm kích.

Nhìn một người dùng hết chân tâm đối đãi mình, đối với ta, quan tâm không phải là nụ cười người đó trao cho ta tươi tắn thế nào, giúp ta làm những việc hảo ưu việt ra sao, quan trọng chính là sự quan tâm xuất phát từ chính nội tâm, sự quan tâm của Vân Châu chính là như vậy. Nàng làm cho ta những việc bé nhỏ tưởng chừng không đáng kể, thế nhưng lại làm cho ta ghi nhớ trong lòng, bởi lẽ đây là chứng minh cho việc nàng đang đối đãi thật tâm với ta.

“Vân Châu, về thân thế của ngươi, có thể kể chi tiết cho ta nghe được không?” – Ta đem ngụm canh cuối cùng uống cạn, hỏi.

Vân Châu lại trầm mặc, thật lâu sau không có trả lời ta.

Ta thở dài khe khẽ, nàng vẫn là không thể buông khúc mắc trong lòng mà thẳng thắn, thành thật nói cùng ta. “Nếu ngươi không muốn nói, ta cũng không miễn cưỡng.”

“Không, cô nương!” – Nàng gấp gáp kêu một tiếng, giống như vừa đưa ra một quyết định trọng đại, hít sâu một hơi, mới nói, “Nô tỳ vốn tên là Thẩm Tú Châu.”

“Gia phụ Thẩm Tuân Nãi thanh danh hiển hách, đường đường một đại tướng quân công cao cái thế, nhưng sáu năm trước bị hoàng thượng ghép vào tội phản nghịch mà xử trảm toàn gia. Ta sở dĩ tránh được một kiếp đều nhờ quản gia đã đưa đứa con nhỏ thân sinh của mình thay ta lên đoạn đầu đài. Người khác có thể không biết, nhưng ta biết rõ, phụ thân bị gán tội này là vì không đồng ý cùng hoàng hầu kết minh tạo thành bè đảng ủng hộ thái tử, cho nên hoàng hậu liền bịa đặt tội danh này để giá họa cho phụ thân.”

Thanh âm của nàng trầm thấp mà tế nhuyễn, bi ai hiển hiện trên mặt, toàn thân tản ra hận ý nồng đậm.

“Nói đến cũng khéo, ta du đãng bên ngoài, lấy ăn cắp mà sống qua ngày. Mãi đến một lần ta trộm túi tiền của chủ tử, bị hắn bắt được. Hắn không bắt ta đi báo quan, chỉ cho ta hai con đường lựa chọn, một là tiếp tục trộm cắp, hai là theo hắn. Ta chọn điều thứ hai, nhưng sau đó, ta biết được ngài là con trai thân sinh của hoàng hậu, liền giận dữ ám sát hắn, chuyện không thành, bị giam vào lao ngục, ngài hỏi ta vì sao, bảo rằng ta quá nhỏ, việc làm này không thể xuất phát từ tâm cơ sâu xa gì, thế là ta đem thân thế của mình nói thẳng ra.”

Ta than nhẹ một tiếng, đem Vân Châu kéo vào trong lòng, nhẹ giọng nói: “Có phải sau đó hắn nói rằng, chỉ cần ngươi vì hắn làm việc, hắn có thể rửa sạch oan tình cho Thẩm gia của ngươi?”. Cảm giác được nàng ở trong lòng ta nhẹ nhàng gật đầu, ta một trận mờ mịt, Nạp Lan Kỳ Hữu, chỉ cần có người có thể góp sức cho con đường bước lên ngôi hoàng đế của ngươi, ngươi đều có thể không tiếc hết thảy đại giới mà lợi dụng sao? Trong lúc này, trước mắt ta lại hiện lên nụ cười nhạt của hắn ngày đầu gặp mặt.

“Từ nay về sau, ta gọi ngươi Châu nhi được không.”

Nàng bỗng nhiên ngửa đầu nhìn chằm chằm ta, nước mắt sớm đã ướt tràn hai gò má, nàng nói: “Đã lâu lắm rồi, không còn ai gọi ta là Châu nhi.”

Trầm mặc thật lâu sau, nàng còn nói: “Mấy tháng trước nghe chủ tử nói Thẩm gia ta đại thù sắp báo, người sẽ báo thù cho ta chính là cô nương ngươi. Lúc mới gặp, ta chỉ cảm khái trước dung nhan khuynh thế của cô nương, nhưng cũng không biết người có năng lực gì để đấu cùng hoàng hậu. Mãi đến lúc ở chung một chỗ lâu ngày với người ta mới phát giác, cô nương thật sự không phải một nữ tử tầm thường.”

Nghe xong, ta một trận cười khổ, ta cùng với những nữ tử khác bất đồng, chỉ nhờ ta quá may mắn, sinh ra có một dung mạo tương tự với Viên phu nhân.

“Nói cho ta biết, Kỳ Hữu lần này tuyển Vương phi, là thiên kim nhà ai?” – Ý niệm trong đầu chợt lóe, ta phá lệ khẩn trương dò hỏi.
“Nghe nói là nữ nhi của Đỗ thừa tướng – Đỗ Hoàn.”

Advertisements

4 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 7.3”

  1. yumi viết:

    thanks

  2. Như Như viết:

    ❤ ❤ ❤

  3. hoaquynh123 viết:

    Tối mới lên mạng được đã thấy có 2 chương KTHP rùi,thích quá,thank ss nhá


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s