Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 7.4

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 7 : Nhất nhiệm quần phương đố

Hôm sau, Lãm Nguyệt lâu rất nhiều khách không mời mà đến, một đám nữ nhân nùng trang diễm mạt, tranh kì khoe sắc, dáng điệu uyển chuyển, quả là tuyệt thế mỹ nữ tử, mới đi một đám người lại tới thêm một đám người khác, các nàng còn đi tới đi lui thì thế này nữa thì toàn bộ Lãm Nguyệt lâu xem ra sẽ bị đạp nát. Vân Châu càng lúc càng tức giận, tính cách cũng trở nên táo bạo hơn, đồng thời nàng đang lo lắng ta vừa khôi phục thân thể, sợ là còn phải chịu cảnh này sức khỏe sẽ tụt dốc trở lại, mệt nhọc mà sinh bệnh.

Hôm nay Lãm Nguyệt lâu sở dĩ náo nhiệt như vậy, chỉ có một nguyên nhân, đêm qua Trường Sinh điện đã phát sinh một việc, việc đó nội trong một đêm đã truyền khai khắp cung, “Phan Ngọc” đã trở thành cái tên được toàn bộ cung đình sở đàm, cũng khó trách Đông cung phi tần đều phải đến để nhìn đến tột cùng, rốt cuộc Phan Ngọc này có bộ dáng thế nào, mà có thể khiến Hoàng Thượng trọng khải chức vị tam phu nhân. Đại đa số tần phi đến đây đều dẫn theo đại lễ đến lấy lòng ta, ngay cả những tần phi có thế lực lớn nhất hoàng cung cũng tụ tập tại một chỗ, khí thế thập túc, xem ra ai cũng sợ mất lòng ta.

Ta bị một đám yến sầu hoàn phì, đủ mọi sắc đẹp ép qua ép lại đến hoa cả mắt, tâm tình ủ dột, giờ mới hiểu được những lời Kỳ Hữu nói đêm qua – tự thân khó bảo toàn, hắn sợ ta sẽ bị số đông của hoàng cung – những phi tần có tâm kế sâu xa hãm hại.

“Cô nương, lại có người tới!” – Tiểu yêu tử trông cửa hoang mang, rối loạn chạy vào bẩm báo, Vân Châu không thể kiềm được, nổi trận lôi đình quát: “Không gặp không gặp, cô nương đã mệt rồi!”

“A, thật hảo cao giá nha.” – Người chưa thấy, tiếng đã tới trước, nghe giọng nói khí thế này đã có thể đoán rằng người đang đến nhất định thân phận cao quý hơn người, nếu không, nào có người dám đối diện với ta – người chưa tiến cung bao lâu liền tấn chức Tuyết Hải phu nhân nói chuyện như vậy.

Lông mi thon dài cong vút tựa đuôi loan, nhãn tình sáng ngời lại thâm thúy đảo quanh, dung nhan tà nhu nị mỹ quyến rũ không nói nên lời, nụ cười vũ mị, khi mỉm cười hai lúm đồng tiền liền xuất hiện trên đôi gò mà ngọc ngà, thật tựa như lạc nhạn trầm ngư, tu hoa bế nguyệt, hương kiều ngọc nộn.

Ánh mắt của nàng từ Vân Châu chuyển sang người ta, nụ cười trên môi ngay lập tức buông xuống, rốt cuộc không nhịn được cất tiếng ngắt quãng: “Ngươi…… Ngươi!” – Nàng sốt ruột muốn nói điều gì, nhưng thanh âm lại chỉ có thể dừng lại tại một chữ “Ngươi”, cứ vậy không ngừng lặp lại.

“Người là …?” – Ta nhíu mày nhìn lại nàng, nàng lúc này so với mới vừa rồi hoàn toàn không giống nhau, biểu tình lúc này trông thật kỳ quái. Chẳng lẽ nàng cũng gặp qua Viên phu nhân, cho nên mới khủng hoảng đến độ thất thố như vậy?

Nàng nhìn ta một lúc lâu, rốt cuộc vẫn là thu hồi thất thố sắc. Tự giễu cười, nàng đưa bàn tay trắng nõn, gõ gõ vào hương đàn trên bàn, dùng thanh âm không cao không thấp ở chính đường vang lên: “Minh quý nhân!”

Vừa nghe nàng nói lên thân phận của chính mình, ta cùng với Vân Châu lập tức quỳ lạy hành lễ, nguyên lai nàng chính là mẫu phi củaKì Tinh – Minh quý nhân, quả nhiên khí thế hơn người!

“Đêm qua nghe nói Hoàng Thượng muốn phong lập phu nhân, ta còn cảm thấy kỳ lạ mà đoán xem là vị cô nương nào có thể đả động trái tim sớm đã đóng bụi nhiều năm của Hoàng thượng, hôm nay vừa thấy, thì ra là thế.” – Nàng lại tươi cười như trước, chỉ là ánh mắt đã dại ra, giống như đang nhìn ta, lại giống như đang ngóng nhìn một người khác.

Ghế ngồi chưa nóng, Minh quý nhân liền vội vàng rời đi, ta cùng với Vân Châu lộ vẻ sầu thảm nhìn nhau, vị Minh quý nhân này tựa hồ vẫn yêu thương Hoàng Thượng, ta đang thương cảm cho nàng sao? Ý tưởng này khiến ta phải tự nở một nụ cười nhạt mà nực cười thay cho mình, Phức Nhã ta lỡ dính phải hào quang của Viên phu nhân rồi, nhưng ta không muốn làm bóng dáng của nàng, vĩnh viễn nép phía sau nàng. Ta nghĩ, không quá vài ngày, toàn bộ cung đình sẽ biết Phan Ngọc cùng Viên phu nhân diện mạo tương tự.

“Cô nương, người đang vui vẻ sao?” – Vân Châu thì thào hỏi ta.

“Nàng ta đương nhiên vui vẻ!” – Một âm thanh không kiềm chế được lửa giận chen ngang vào cuộc hội thoại của chúng ta, ta cùng với Vân Châu kinh khởi nhìn người vừa tới.

Advertisements

7 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 7.4”

  1. Sam Anh viết:

    Thank nang nhieu. Chap t2 tr0ng ngay. That la nang suat. 🙂

  2. hoaquynh123 viết:

    hì hì, ss hôm nào làm thêm chương mới của Cô tinh vọng nguyệt nữa nha, em nhớ truyện ý quá à,hj, thank ss

  3. Như Như viết:

    mình là mình chỉ khoái tr này 😀

  4. Tử Nguyệt viết:

    @Sam Anh: Hô hô, kg có gì, khi hứng thú trỗi dậy là ta thành thế đó :”>

    @Quỳnh: Ss thấy t8 phim sắp chiếu nên định đẩy mạnh tốc độ cho KTHP 1 tí nên CTVN ss (lại) cho ra chậm :”>

    @Như Như: Ta biết :), đa phần người vào nhà ta chỉ theo dõi 1 trong 2 bộ, hiếm ai theo dõi cả 2, 2 bộ nó đối lập nhau quá mà =]]]]]

  5. hoaquynh123 viết:

    Thế cũng thích, ss đâye nhanh bộ Khuynh thế hoàng phi đi nha,hì. Cô tinh vọng nguyệt để sau khi hết KTHP làm cũng được ,hj

  6. hoaquynh123 viết:

    Thế thì thích quá,thank ss lắm lắm nhá.hì hì


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s