Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 7.5

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 7 : Nhất nhiệm quần phương đố

Thực không khéo, ta vừa gặp nhân vật phiền toái nhất hoàng cung – Linh Nguyệt công chúa. Đại danh của nàng ta từ lúc chưa vào cung đã nghe thấy, Hoàng Thượng cùng Minh quý nhân có một trưởng nữ là nàng, từ nhỏ đã được bọn họ nâng niu trong tay nhưng nâng trứng, cho nên được nuông chiều từ bé, điêu ngoa thất thường. Từng có hai cung nữ vô ý làm đổ canh lên người nàng mà bị đánh đến chết. Cái gọi là “Thiên tử phạm pháp xử tội như thứ dân”, lý lẽ này trăm ngàn năm không thay đổi. Chỉ là Hoàng Thượng thật sự rất sủng ái nàng, không đành lòng trách phạt, chỉ là đem nàng đưa khỏi cung, đến một nơi không xa hoàng cung là bao, thanh tâm tự tư hơn một năm, sau lại đem đem hồi cung tiếp tục nuông chiều.

“Không biết công chúa giá lâm, có gì chỉ giáo?” – Ta tận lực tránh va chạm cùng nàng, dù sao nàng cũng là một phiền toái nan giải.

“Chỉ giáo? Bản công chúa hôm nay muốn hảo hảo giáo huấn ngươi, cho ngươi hiểu được chính mình có mấy cân mấy lượng”. Nàng vỗ bàn, thuận thế cao ngạo ngồi xuống, lập tức đưa ngón tay chỉ thẳng vào mặt ta: “Đi, đem trà đến cho bản công chúa”.

“Công chúa, ta giúp người ….” – Vân Châu mới nói vài chữ đã bị ta cắt ngang.

Ta đi tới hậu đường lấy trà Long Tĩnh ngâm vào chén nước không lạnh không nóng, đưa tới trước mặt nàng: “Công chúa, mời dùng trà!”

Nàng vừa lòng tiếp nhận trà, trước đưa lên ngửi hương trà, sau nhíu mày, trong thời gian một khắc liền đen toàn bộ nước trong chén trà toàn bộ hắt lên mặt ta, ngay sau đó là một trận thét chói tai của Vân Châu. Ta chỉ âm thầm khen mình may mắn trong lòng, may mắn ta ngâm không ngâm trà vào nước sôi, nếu không gương mặt ta bị hắt trà thế này, chắc chắn bị hủy.

“Công chúa, ngươi khinh người quá đáng”. Hai mắt Vân Châu đỏ au, dùng khăn lụa giúp ta lau sạch nước trà trên mặt.

“Đây là ta thay mặt cô nương nhà ngươi, dạy dỗ ngươi!” – Nàng đứng dậy vươn tay vỗ nhẹ vai trái Vân Châu, cuối cùng khi nói đến hai tiếng “dạy dỗ” thanh âm liền phá lệ nhấn mạnh, chỉ nghe “Ba, ba” hai tiếng, trên mặt Vân Châu lưu lại dấu tay đỏ tươi.

Ta chụp lấy cổ tay của cánh tay vừa rồi dám đánh Vân Châu, khi dễ ta có thể, nhưng nàng không được phép động tới Vân Châu.

“Làm càn, dám đối với bản công chúa vô lý như thế” – Nàng dùng sức muốn rút cánh tay về, chỉ là nàng cành giãy giụa, bàn tay ta càng siết chặt.

“Phu nhân so với công chúa, thân phận của ai cao hơn?” – Ta dùng thanh âm không lớn không nhỏ hỏi Vân Châu.

“Đương nhiên là phu nhân!” – Vân Châu mỉm cười, tức khắc lớn tiếng nói.

“Phu nhân? Cho dù là hoàng hậu cũng quản ta không được, huống hồ hiện tại thánh chỉ chưa hạ, ngươi vẫn là một nô tỳ”. Nàng tuy rằng đau đến mức nói chuyện không thể liền mạch, cũng không quên bảo trì nét tươi cười trên mặt, điểm ấy so với hoàng hậu thật giống nhau.

“Ở đây đang có chuyện gì?” – Hàn chiêu nghi hợp thời xuất hiện, Vân Châu giống gặp được Cứu Mệnh Bồ Tát, liền vọt tới bên người nàng, dùng ánh mắt tội nghiệp mà nhìn.

Ta buông lỏng lực đạo, đem cổ tay Linh Nguyệt công chúa buông ra, hướng Hàn chiêu nghi hành lễ. Nàng nhìn sang vẻ mặt chật vật của ta, lại nhìn Linh Nguyệt: “Chuyện gì khiến Linh Nguyệt tức giận như thế?”

Linh Nguyệt xoa xoa cổ tay phấn nộn, chợt thấy một đỏ tươi dấu tay, nhìn thấy kiệt tác của ta, trong lòng nàng cũng thống khoái hơn.

“Mới vừa rồi ta thấy mẫu phi ngấn lệ hồi cung, nghe nói là mới vừa tới Lãm Nguyệt lâu!” – Linh Nguyệt ở trước mặt Hàn chiêu nghi khí diễm toàn vô, chu chu đôi môi giống như một chú cừu non dịu dàng, ngoan ngoãn, tốc độ thay đổi thật là nhanh.

“Cho nên ngươi liền cho rằng Phan cô nương đây khi dễ mẫu phi ngươi, cho nên đến đây, vì Minh quý nhân xuất đầu?” – Hàn chiêu nghi xảo tiếu khiến nàng không thể nào nói tiếp được điều gì.

Linh Nguyệt vuốt cằm, ánh mắt nhìn ta giấu giếm lửa giận, ta lúc này mới có thể đánh giá dung mạo của nàng.

Tuyết cơ hoa mạo thường tĩnh thanh (Mặt hoa da phấn thanh thoát), đào tai hạnh kiểm hành đoan chính (mặt hạnh má đào đoan chính), nguyệt my tinh nhãn thiên nhiên tính (lông mày bán nguyệt tự nhiên), lại mỏng manh như tiên oa, tư thái yểu điệu. Đáng tiếc ngày thường một bộ dáng đoan trang thanh lệ, lại thiếu mất bản chân lan tâm.

“Linh Nguyệt ngốc, theo ý của bổn cung mà nói, Minh quý nhân không phải là người mà bất luận kẻ nào đều có thể tùy tiện khi dễ được. Chắc là gặp phải một việc thương tâm, ưu sầu dâng cao, nên mới rơi lệ”. Hàn chiêu nghi mơn trớn tóc mai nàng, giải vây cho ta, mà Linh Nguyệt tựa hồ cũng hiểu được đạo lý, trầm mặc không nói, ngưng thần cân nhắc.

“Mới vừa rồi Minh Y hầu đến Tây cung, ngươi có thuận tiện đi gặp y luôn không? Ngươi cũng lâu rồi chưa ….” – Không đợi Hàn chiêu nghi nói hết, Linh Nguyệt lập tức đáp “Linh Nguyệt trước cáo lui!”, nhanh như chớp không thấy bóng dáng.

Ta lập tức hiểu rõ Linh Nguyệt vì sao thấy Hàn chiêu nghi tựa như chuột thấy mèo, ngoan ngoãn kỳ lạ, nguyên lai nàng ta sớm đã hướng trọn tâm tư về phía đệ đệ của Hàn chiêu nghi – Hàn Minh.

Advertisements

5 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 7.5”

  1. Như Như viết:

    tem tem kaka. hnay có nhìu ch coi à nha. ( ta ăn cắp cái tấm bên phải kia kia nha nàng )

  2. hoaquynh123 viết:

    thankssssssssssssssssssssssssss


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s