Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 7.6

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 7 : Nhất nhiệm quần phương đố

Ta vào nội các thay ra bộ trang phục đã ướt sũng vì nước trà, sau đó đi ra gặp lại Hàn chiêu nghi, chúng ta đem để thị nữ lui ra, ta tự mình vì nàng pha trà, đưa đến tay nàng, cảm tạ nàng đã giải vây cho ta, nếu không vừa rồi ta thật không biết phải làm thế nào để kết thúc chuyện này.

Nàng vẫn chưa uống trà, chính là đang thưởng thức khúc dạo đầu, nàng chợt cất giọng, sâu kín hỏi: “Đêm qua Hoàng Thượng muốn phế truất hoàng hậu, vì sao lại ngăn cản? Ngươi phải biết rằng, hiện tại ngươi ở bên người hoàng thượng nói gì, mỗi một câu đều có thể khiến Hoàng Thượng hạ lệnh.”

Ta nhẹ nhàng lắc đầu, bất giác hiện ra vẻ tươi cười: “Hoàng hậu đắc tội căn bản không đủ để có lý do truất phế, Hoàng Thượng đêm qua đưa ra quyết định chỉ là nhất thời tức giận công tâm, đến kkhi tâm tình dịu lại chắc chắn sẽ hối hận, ta đây vì Hoàng Thượng tìm một lý do để rút lại trước khi hối hận, có gì là không được?”

Trầm tĩnh một lát, nàng rốt cuộc đưa chén trà đến bên miệng, uống một ngụm: “Vậy ý ngươi là?”

“Nương nương đừng vội, thế lực của hoàng hậu tại triều đình sớm đã thâm căn cố đế, nếu muốn phế nàng, trừ phi đem thế lực đó nhổ tận gốc.”

“Ngươi đang nói ….. Đỗ thừa tướng?” – Nụ cười của nàng có chút đạm thốn.

“Sai, nương nương nghĩ lại xem, vì sao Đỗ thừa tướng và hoàng hậu có thể ổn tọa trên triều đình?” – Ta nhẹ giọng nhắc nhở, hy vọng nàng có thể nhận ra lý lẽ sâu xa đó.

Nàng ảm đạm suy nghĩ, đột nhiên linh quang chợt lóe: “Ngươi đang nói thái tử?”

“Đúng!” – Ta như có như không gật đầu, có lẽ ta nên đi gặp Kỳ Hữu, bây giờ hắn đã có ta đối phó Đông cung, chẳng biết bây giờ hắn đã đoán ra ta đang nghĩ gì?

Tiễn bước Hàn chiêu nghi, ta gọi Vân Châu giúp ta truyền lời cho Kỳ Hữu, dặn dò nàng trăm ngàn lần không được để người ta phát hiện, nàng thực cẩn thận mà gật đầu. Đối với năng lực làm việc của nàng ta luôn cảm thấy yên tâm, huống chi Kỳ Hữu có thể đem nàng giữ ở bên người bốn năm, chắc chắn có dụng ý này.

Đợi lâu cũng chưa thấy Vân Châu trở về, ta liền ra khỏi Lãm Nguyệt lâu, một mình đi dạo. Hai ngày nữa chính là lúc tam vương đại hôn, cũng chính là ngày ta được sắc phong phu nhân, mơ hồ cảm thấy sự tình lúc này quá thuận lợi nhưng sao lại không như những gì ta tưởng tượng. Lời nói của Linh Nguyệt công chúa, cái nhìn của hoàng hậu đã ảnh hưởng ta chăng? Nếu thật sự không phải, ta là nên thất vọng hay là cảm thấy may mắn?

Cười lạnh ra tiếng, may mắn? Ngày đó liều lĩnh từ Biện Quốc trốn về Kỳ Quốc là vì ai? Kỳ Vẫn sao? Nếu nói là Kỳ Hữu tựa hồ thỏa đáng hơn, bất luận hắn cứu ta vì mục đích gì, hắn chung quy vẫn là ân nhân của ta và Dịch Băng. Ta không thích thiếu nợ nhân tình, cho nên ân của hắn, ta nhất định trả.

“Phức Nhã, kiếp này nếu có ngươi làm bạn, ước nguyện của ta thế là đủ”.

Lời nói của Liên Thành vào lúc này lại quanh quẩn bên tai, đổi lại mà nói, nếu không có bọn họ, ta không phải liền cam tâm tình nguyện ở lại Biện Quốc, ở lại bên người Liên Thành?

“Nghĩ cái gì mà xuất thần như vậy?”

Ta bị thanh âm này làm giật mình, một phát lôi ta về thực tại, Kỳ Tinh như quỷ mỵ đột nhiên xuất hiện trước mặt ta, ta trừng lớn hai mắt nhìn hắn cười đến tặc mị, hồi lâu cũng không thể nói chuyện.

“Sẽ không là bị dọa đến ngu chứ?” – Hắn thu hồi tươi cười, hoa chân múa tay, vui sướng lắc lắc hai vai ta: “Nhìn ta, ta là ai?”

Ta bật cười, hoàn hồn sẳng giọng: “Ngươi là đồ ngốc, Tấn Nam vương!”

Hắn nói tiếp, thần sắc lại đột nhiên chuyển ngưng, biến hóa cực nhanh làm ta kinh ngạc, hắn nhìn chằm chằm ta hồi lâu mới nói: “Ngươi …. Nghe nói sau tam vương đại hôn, ngươi sẽ tấn phong nhất phẩm phu nhân.”

Nguyên lai hắn là vì chuyện này mà đến, ta lặng im không biết phải nói thế nào, thầm nghĩ hắn sẽ không vì việc của Minh quý nhân mà đến cảnh cáo ta chứ, nghĩ đến đó sắc mặt ta càng phát ra tia ngưng trọng.

“Đã sớm đoán được ngươi không phải một nữ tử tầm thường.” – Một trận cười khẽ tiện đà xuất hiện, tiếp theo lại là một trận trầm mặc. Chân mày ta càng thêm nhíu chặt, vẻ mặt của hắn vì sao lại thay đổi? Còn nữa, hắn rốt cuộc muốn nói cái gì?

“Sao nữa?” – Ta rốt cục vẫn là chịu không nổi không khí khẩn trương kỳ quái này, nhịn không được mở miệng hỏi.

“Phụ hoàng của ta già như vậy, ngươi còn muốn gả cho ngài.” – Lời nói của hắn đầu tiên là khiến ta sửng sốt, sau chuyển sang cười điên cuồng. Nguyên lai hắn từ xa đến đây chỉ để nói lời này với ta, hại ta khẩn trương lâu như vậy, ta đây có thể lý giải thành hắn không muốn ta làm phi tử của Hoàng thượng a.

Advertisements

4 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 7.6”

  1. Ŧคץย viết:

    Tem :”>
    Ôi ~ mềnh thích cái pic wá *lăn lăn*

  2. hoaquynh123 viết:

    hi, thank ss nha,hi

  3. Như Như viết:

    hí hí hí.


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s