Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 8.1

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 8 : Uyên ương toái hồng trướng

Ngày hoàng đạo, tam vương đại hôn, thịnh thế chưa từng có. Nô tài bận rộn lui tới liên hồi, trên mặt đều tràn đầy tươi cười, Kỳ Quốc tam vương đang đại hôn tất nhiên là chuyện trọng đại nhất thiên hạ. Nô tài nào cũng đặc biệt cẩn thận, sợ làm ra lỗi sai gì, tay bưng hỷ chúc, tâm phải đặt vào nó mà để chừng, chân lại cố gắng bước nhanh về phía Cảnh Nhân điện, phóng mắt nhìn lại, toàn bộ hộ vệ Tây cung đều lấy hồng cân quấn ngang trán, quan viên rộn ràng, nhốn nháo cầm hậu lễ đến chúc, nhưng tất cả đều gặp phải một vấn đề nan giải, phải đứng ngoài cửa cung.

Đông cung – Vị Tuyền điện của Kỳ Hữu, Tây cung – Cảnh Nhân điện của Kỳ Vẫn, Trắc Tây cung – Cẩm Thừa điện của Kỳ Tinh, chủ nhân của nơi nào cũng là người bọn họ không thể đắc tội, đi chỗ này lại phải bỏ hai chỗ kia, đều hận không thể phân thân thành ba người, đồng thời đến tam điện xem lễ. Vì vấn đề này, đại đa số quan viên đều ở trước cửa cung bồi hồi khó nghĩ, khe khẽ thảo luận.

Mà ta, cũng có lo lắng giống bọn họ, nên đi tham gia hôn lễ ở chỗ nào. Chiếu lễ mà nói, ta được Hàn chiêu nghi an bài ở tại Tây cung, nên tham gia hôn lễ của Kỳ Vẫn mới là phải, nhưng ta thật sự không muốn nhìn thấy bộ dáng tươi cười rạng rỡ của hắn trong ngà đại hôn. Đi Đông cung kia càng không thể, quan hệ của ta cùng với hoàng hậu chưa thân thiết đến trình độ như vậy. Còn Trắc Tây cung? Không được, Linh Nguyệt trưởng công chúa đối với ta địch ý thâm hậu, sợ là chân trước mới bước vào đại điện, chân sau là bị nàng lôi ngược ra.

Ta còn suy nghĩ nên hay không đợi tại Lãm Nguyệt lâu, chỗ nào cũng không đi, vậy mà Vân Châu đã đem bộ trang phục mà nàng cho là đẹp, đầu cài trâm ngọc ngũ phụng, phía trên còn cài xéo một cây phỉ thúy ngọc trâm, y phục được may bằng cẩm lũ, thêu hoa văn bách oanh xuyên hoa hà y, váy tím nhạt điểm xuyến bách tâm kết. Nàng vừa lòng, ở ta trên mặt ta chỗ này nhìn một cái chỗ kia nhìn một cái, làm hại ta toàn thân cũng không tự tại. Bất đắc dĩ hướng nàng đạm cười nói: “Hôm nay cũng không phải đại hôn của ta, ngươi giúp ta đẹp như thế này để làm gì?”

“Đúng rồi, Nhất song tiếu yếp tài hồi diện, thập vạn tinh binh tận đảo qua (Một đôi lúm đồng tiền trên mặt, mười vạn tinh binh cũng đảo điên)” – Vân Châu rung đùi đắc ý bắt đầu lôi thi từ ra.

“Châu nhi ngốc, ngươi không hiểu” – Ta đem trâm ngọc gỡ xuống, trước đài trang điểm tự gỡ xuống tất cả: “Ngày cưới không được quá rực rỡ hơn tân nương, ta mà đem bộ dạng này đi chúc mừng sẽ bị coi là điềm xấu.”

“Cô nương nhà chúng ta trời sinh xinh đẹp, cho dù không dù mặc trang phục đẹp hay đeo trang sức hoa quý vẫn dư sức làm lu mờ ánh hào quang của tân nương”. Lời nói của nàng quả thật rất là đáng yêu, ta nguyên bản phiền muộn, tâm tình nhất thời sáng sủa hẳn lên.

“Đúng rồi, Sở Thanh vương Vương phi là ….” – Ta nhỏ giọng hỏi, Vương phi của Kỳ Tinh và Kỳ Hữu ta đều đã biết, duy độc Vương phi của Kì Vẫn ta đến nay vẫn còn không biết, có lẽ là ta không dám hỏi hắn.

“Cô nương còn không biết sao? Là Đa La Quận chúa Nạp Lan Mẫn”. Vân Châu thực kinh ngạc vì vấn đề của ta, phát ra tiếng cảm thán liên tục. “Vị Đa La quận chúa này là nghĩa nữ Hoàng Thượng thu được khi đến dân gian vi hành,‘tài tư tế nhị, tất vi đại sự giả’ (người có tài lại biết cư xử, chắc chắn có thể làm nên chuyện đại sự) – Hoàng Thượng đối với nàng ta đưa ra bình luận như thế, sắc phong nàng làm quận chúa, tuy nhiên tới nay cũng rất ít lộ diện trong cung. Trong lúc chuyện về nàng sắp phai nhạt trong tâm trí mọi người, nàng lại tham gia tuyển Vương phi.”

Một cô nương có thể được Hoàng Thượng thưởng thức như thế, rõ ràng là một người bất phàm. Nghe Vân Châu nói, ta liền động tâm, muốn đi nhìn một cái nàng rốt cuộc là cái bộ dáng gì. Vì thế quyết định tối nay đi Cảnh Nhân điện tham gia Kỳ Vẫn đại hôn.

“Cô nương, người thật sự muốn đi Cảnh Nhân điện?” – Vân Châu thì thào tự nói, thanh âm nhỏ như muỗi kêu, trầm tư trong chốc lát lại nói – “Nếu có thể, Châu nhi rất muốn đi xem chủ tử đại hôn.”

Ta ngẩn người, nhìn vẻ mặt thất vọng của Vân Châu, chẳng lẽ nàng ….“Kì Hữu thành thân với thiên kim của Đỗ thừa tướng, chỉ là sợ tương lai không có ngày nào được yên”. Ta ngay lập tức mang đề tài chuyển dời qua người Đỗ Hoàn.

Nàng bật cười, cầm lấy dây kết ngọc bội của ta: “Kể cũng không phải, khi đó còn tưởng rằng nàng sẽ trở thành thái tử phi, nào ngờ đi dạo một vòng lại thành Vương phi của chủ tử.”

“Đỗ Hoàn tính tình như thế nào, chúng ta đều gặp qua, cho nên …. Kỳ Hữu sẽ không thích nàng!” – Ta có thâm ý khác, đem điều này nói ra, Vân Châu lại lâm vào một mảnh trầm tư, nhìn nàng trầm tư, ta cũng lâm vào trầm tư.


2 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 8.1”

  1. Như Như nói:

    tem đi mợi

  2. hoaquynh123 nói:

    Thank ss ,hì.


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s