Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 8.2

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 8 : Uyên ương toái hồng trướng

Hồng ảnh phất động, nhất liêm hoa mộng, kim nghê huân triệt, chúc quang lay động.

Tối nay tân lang trước mặt mọi người, liên tục bị các đại thần mời rượu, ta tới đây vốn để được xem diện mạo của Đa La quận chúa, lại vì tới trễ nên căn bản không thể thấy dáng vẻ nào của nàng, nàng đã sớm được đưa vào tẩm cung. Vốn định xoay người bước đi, ngẫm lại lại thấy, mọi người đều là đến đây, nếu là cứ như vậy xoay người rời đi thì ta có vẻ rất không quy củ. Vì thế an vị ở góc khuất nhất trong điện, nhìn chằm chằm Kỳ Vẫn cười đến phá lệ tiêu sái. Trên bàn sơn hào hải vị ta một miếng cũng không nhích đũa, ngược lại rượu mạnh một ly lại cứ chui tọt vào bụng.

“Cô nương người đừng uống nữa!” – Vân Châu dùng sức muốn đoạt được chén rượu trong tay ta, nhưng ta liều chết nắm lại, không để nàng lấy ra.

“Cô nương người để tay lên ngực tự hỏi, tối nay ép buộc chính mình như thế, rốt cuộc là vì ai? Là vị Vương gia ở Tây cung Cảnh Nhân điện này, hay là Đông cung Vị Tuyền điện?” – Nói xong, nàng thử đoạt chén rượu trong tay ta, lúc này đây lại dễ dàng.

Ta ngoảnh mặt làm ngơ, lắc lư chống bàn đứng lên, Vân Châu lập tức đỡ ta, sợ ta té ngã, ta lại đem cánh tay đang được nàng nắm lấy thu về, thản nhiên nói: “Trong đây nóng quá, ta ra ngoài tìm chút gió!” – Đi chưa được mấy bước lại quay đầu lại nhìn chằm chằm Vân Châu đang muốn đi theo ta, nói – “Không cho phép đi theo ta!”

Vãn thu yên tịch liêu, tu trúc nhiễu hồi đường
U tịch trường đình nguyệt ánh sương, tiểu tường huỳnh ám,tiển giai cung thiết.

(Tiết thu muộn đầy tịch liêu, gió lạnh phất qua tay áo, trúc rậm che lấp lối về
Trường đình tịch mịch dưới gió sương, đom đóm bay trước tường trúc cũ, côn trùng rả rích trên hàng thềm rêu phong.)

Ta đứng bên lề đường đưa mắt nhìn mặt nước đang phản chiếu bóng trăng hư ảo trên đỉnh đầu, cùng bóng dáng ta đang chiếu trong nước, ta không khỏi phát ra một trận cười khẽ:

“Cử bôi yêu minh nguyệt, đối ảnh thành tam nhân
(Nâng chén rượu kính vầng minh nguyệt, nhìn lại bóng mình trong nước bỗng hóa thành ba người)”

Nỉ non một câu, đáng tiếc có ảnh lại không cí rượu, thật lãng phí một câu thơ hay như vậy của Lý Bạch Lý tiên sinh.

“Ly nhân vô ngữ nguyệt vô thanh
Minh nguyệt hữu quang nhân hữu tình”
(Người đi không nói, trăng không tiếng
Trăng có ánh sáng, người có tình)

Có lẽ câu này càng có thể thể hiện tâm tình của ta giờ phút này. Ngồi xổm xuống, đầu ngón tay kích thích mặt nước bình lặng, gợn sóng tràn ra lan tràn, băng thấm thấu hàn.

“Không nghĩ tới, một nữ tử tự phụ như Phan Ngọc ngươi cũng có thể ngâm ra những câu thơ tiêu cực như thế.”

Ngửa đầu nhìn nam tử bước ra từ bóng đêm, đang bước về phía này, con ngươi lạnh như băng, thần sắc ảm đạm, ngữ khí kiêu ngạo, chợt cảm thấy rùng mình. Đến gần, mới nhìn ra gương mặt hắn, Hàn Minh. Ta lại một trận cười, ta rốt cuộc nhớ tới mình đã gặp qua hắn ở đâu. Ta như thế nào sớm không nghĩ tới, hắn chính là vị thích khách ta cứu được ngày đầu tiến cung.

Minh Y hầu, ta cứu người, quả nhiên cứu được một đại nhân vật.

Hắn cùng với ta sóng vai ngồi xổm bên bờ, tinh tế chăm chú nhìn thủy diện. Ta nhìn bóng hắn trong nuốc: “Hầu gia vì sao cũng ra đây?”

“Ta không thích náo nhiệt!” – thanh âm vô phập phồng như trước, ta tất nhiên có thể nhìn ra được, khối băng nhân lạnh lẽo từ đầu đến chân như một pho tượng thế này làm sao thích những nơi náo nhiệt ầm ĩ.

“Thương thế của ngươi hẳn là đã khỏi hẳn?” – Ta nói tự nhiên, con ngươi hắn lại biến đổi, cả người đề cao giới bị khắp bốn phía, nhìn chằm chằm vào mắt ta, giống như giây kế tiếp đây, hắn sẽ cho ta đầu lìa khỏi cổ.

Nhìn thẳng hắn thật lâu sau, rốt cục vẫn là ta thỏa hiệp trước. Ánh mắt hắn thật khiến cho ta toàn thân phát lạnh, liền muốn rời khỏi đây, hắn lại hung mãnh đè lại cánh tay của ta, khí lực to lớn làm cho ta nhíu mày.

“Buông ra!” – Ta dùng sức muốn bỏ tay hắn ra, lại chỉ phí công.

“Nếu ngươi dám tiết lộ điều gì ra ngoài, ngươi sẽ chết thật sự khó coi”. Hắn lạnh giọng cảnh cáo, trong giọng ẩm hàm khí phách không cho người khác cự tuyệt.

“Ta nói ngươi buông ra!” – Thật sự nhịn không được đau đớn, cũng không quản hắn là Hầu gia, thân phận tôn quý, hướng hắn rống giận.

Trong mắt hắn đột nhiên hiện lên ý cười, lòng ta chợt lạnh, nụ cười thật quỷ dị. Tiếp theo, đau đớn trên cánh tay biến mất, hắn đã buông tay ta ra. Đang lúc ta vừa ý cũng là lúc cả người mất trọng tâm ngã xuống hồ nước, ta uống mất vài ngụm nước. Ta sao lại ngu xuẩn như vậy, quên mất chính mình đang đứng ngay bên bờ hồ, chẳng lẽ thật sự ta say đến thế sao?

Hắn ở trên bờ tựa tiếu phi tiếu nhìn ta giãy dụa trong nước. Bốn phía xung quanh căn bản không có chỗ đạp chân, rất khó lên bờ, rất muốn gọi hắn kéo ta một phen, lại bị biểu tình của hắn trêu tức đến sinh khí, thủy chung không chịu nói ra tiếng cầu cứu.

“Ai, không ai tin nổi Phan Ngọc cũng có ngày chật vật như vậy”. Hắn bắt đầu cảm khái đứng lên, nguyên bản tức giận, ta lại đem lửa giận chuyển thành bi thương, cuối cùng hốc mắt như có thứ gì đang chảy ra, đúng vậy, ta như thế nào lại có một ngày chật vật thế này?

Lòng ta chợt lạnh lẽo, tay chân cũng không giãy dụa nữa, chậm rãi chìm vào trong nước. Hắc ám vô tận dũng mãnh xâm niệm vào tư tưởng của ta, ngay cả hô hấp cũng không thể khống chế. Kỳ Vẫn đại hôn, Phan Ngọc lại chết chìm trong nước, buồn cười cỡ nào đây. Nhưng …. vì sao giữa giờ phút này đây, trong đầu ta vẫn nghĩ về hắn, nam nhân đang lợi dụng ta để bước lên ngôi hoàng thượng?

Advertisements

11 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 8.2”

  1. Chương này buồn, ta biết. Nhưng …. Phức Nhã, nàng có cần cứ mỗi khi buồn lại ngâm cổ thi như vậy không ==”

    Ps: Xé tem *roẹt roẹt*

  2. dellove123en nói:

    Eo ôi! chủ nhà “tự sướng” kìa! ^^
    Lâu k vào thăm nhà ss thấy tốc độ của ss làm e choáng quá a! Truyện càng ngày càng hay mà thông tin về film càng ngày càng thấy chán wa à! Chắc e chả xem nổi film mất. Mà e hỏi tí, e nghe bộ Tam sinh tam thế của ss Lan Anh nhiều mà chưa dám đọc (dài quá mà!^^), nhg cũng tò mò lắm. Dạo này tgian hơi bận rộn tí nên ngại, ss cho e 1 câu đi, bộ này đáng đọc hok? hi hi

    • hoaquynh123 nói:

      Rất đáng đọc đó, đặc biệt là nam chính Dạ Hoa đặc biệt chung tình luôn, nữ chính cũng rất cá tính luôn, mỗi tội hơi vô tâm thui,hì. Sống đến vạn tuổi mà tính tình như trẻ con ý

  3. meohen nói:

    sao nhà ss làm sao mà e đánh name e hok đc vậy? toàn tên mail thui! ~.~

  4. meohen nói:

    Oái, công e type từ nãy tới h mất tiêu đâu roài? hic.
    Lâu k ghé thăm ss, e bỏ lỡ bao nhiêu là diễn biến rồi. Đọc thấy đã quá ss ạ! hi hi.
    SS ơi, dạo này e hok có nhiều time để ngâm cứu nên e muốn hỏi ss: theo ss bộ “Tam sinh tam thế” có đáng để đọc hok? ^^. Để e bít đường. He he
    Thanks ss nha! chắc ss nghỉ hè rùi nhỉ?

  5. meohen nói:

    Ah mà e quên mất! SS ơi nữa đi ss! đang hay mừ!!! hi hi ^^

  6. Như Như nói:

    lụm tem dán lại đen về ;))

  7. @mèo: Cái com kia cũng e kg có mất đâu, chỉ là kg biết thế nào nó bị đưa vào list chờ xét duyệt :D. Còn tên thì ss thấy e đánh ra tên “meohen” dc mà, đâu có phải tên mail

    Chủ nhà lo dịch truyện kg có thời gian đi cướp tem nhà khác nên sinh nông nỗi tự cướp tem của mình =]]

    Tam sinh tam thế ss đọc rồi, ss thấy bộ đó rất hay, đáng đọc đó ;). Nhớ kg lầm ss đọc bộ đó trên đt, trong 4 ngày là xong rồi =]]]]]

    Để ss coi từ h tới tối còn h làm kg, kg thì hẹn trưa mai =]]

    @Như Như: Nhà nàng có chó kg, tối ta trèo vào trộm 1 mớ tem dòm chơi =))

  8. hoaquynh123 nói:

    Truyện TSTT rất rất đáng đọc đấy. Nếu không đọc thì đã bỏ lỡ một tiểu thuyết cực hay đó. Mình thấy Tam sinh tam thế không dài lắm đâu, tớ đọc cũng mất có 4 ngày là xong rùi, nhưng nếu đọc từ đầu sẽ chả hiểu gì đâu, các cậu cứ đọc từ Tiền truyện ý, ss Lam Anh cũng bắt đầu dịch từ chương ý ,gần hết truyện khi đã đọc hiểu thì ss ý mới dịch lại mấy chương đầu mà . nên đọc từ tiền truyện sẽ thấy hấp dẫn hơn nhìu đó

  9. TSTT là tình tiết ly kỳ liên tục, đọc mà kg muốn ngưng ;). Truyện tuy có nhiều yếu tố ngược tâm nhưng đọc cũng kg căng vì có cái bệnh “khùng khùng” của Thiển Thiển mà phì cười.

    Cái hay của truyện tiên huyễn đúng là thời gian kg ảnh hưởng gì cả, sống càng lâu càng thấu triệt lẽ đời thôi 😀


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s