Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 9.3

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Edit : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 9 : Mãn đình cấm thâm tỏa

Tâm đã định, chậm rãi lộ ra ý cười, mâu quang tập trung nhìn Hoàng Thượng, ngạo nghễ nhìn hắn, lúc này khí thế của ta tuyệt đối không thể thua hắn, cho dù hắn là thiên tử, là Hoàng Thượng: “Phức Nhã không hiểu, thỉnh Hoàng Thượng minh kì.”

Hắn mày kiếm chợt nhíu thành một đường, như một mũi nhọn muốn đâm sâu vào tim người khác, sắc mặt thuần chân nhưng lạnh lùng khóa ta cứng đờ một lát: “Trẫm cho ngươi hai con đường, hiện tại trở về Lãm Nguyệt lâu, cho rằng chuyện gì cũng chưa từng phát sinh, chờ đợi ý chỉ sắc phong của trẫm, trợ giúp trẫm quét dọn thế lực Đông cung” – Thanh âm mị hoặc lại ẩn chứa nhu tình vang vọng bốn phía, bất chợt thái độ lại thay đổi nhanh chóng, lãnh ngâm nói: “Nếu như không thuận theo, ngươi sẽ biến mất.”

Ta ức chế không được, cười lên thành tiếng, trăm ngàn ý niệm trong đầu chợt lóe lướt qua: “Xin hỏi Hoàng Thượng, cái gì gọi là biến mất?”

Đôi chân mày mỏng cùng đôi mắt anh duệ nhếch lên, sắc mặt chợt có chút âm trầm: “Như vậy Phức Nhã công chúa muốn chọn con đường thứ hai? Ngươi thật sự không cần phục quốc?” – Hắn thu hồi ý cười trên mặt, nhưng lại quỳ một gối xuống ta trước mặt ta, cùng ta nhìn thẳng. Ta xem không hiểu thâm ý trong đó, lại nghe hắn lại mở miệng – “Chỉ cần ngươi gật đầu một cái, ngày mai trẫm liền xuất binh thảo phạt Hạ Quốc.”

Ý cười ở bên môi lại lớn hơn nữa, điều kiện thực mê người. Liên Thành hứa bốn năm, Kì Hữu hứa tám năm, câu nói “Ngày mai” của vị hoàng đế này phá lệ rút ngắn, căn bản không thể cùng hai điều kia đánh đồng, chỉ là……

“Hảo ý của Hoàng Thượng, Phức Nhã vô cùng cảm kích!”

“Ngươi không muốn?” Ngữ khí của hắn phút chốc đông lạnh, sát ý nổi lên bốn phía.

“Là Kỳ Hữu không muốn” – Thanh âm của ta đột ngột cao lên, ý tứ cường ngạnh, chưa được hắn cho phép đã đứng dậy, hai chân đã sớm đã quỳ lâu mà chết lặng. Nhưng hiện tại đến phiên ta cúi xuống nhìn hắn, hắn vẫn đang trong tư thế nửa quỳ, hắn tựa hồ không ngờ đến ta sẽ đột nhiên đứng dậy, nhưng lại tim đập mạnh và loạn nhịp ngưỡng mộ ta một hồi lâu. Ta cười thầm trong lòng, tiện đà nói: “Kỳ Hữu chính miệng nói với ta, kế hoạch này, đình chỉ.”

Đến khi ta nói xong, hắn mới ý thức được hiện tại chính mình đang quỳ gối trước mặt ta, trong một khắc liền mất tự nhiên, nhưng rất nhanh điều chỉnh, tao nhã đứng lên: “Như vậy, ngươi liền biến mất đi.”

Đến tận Giờ Dậu, ta mới trở lại Lãm Nguyệt lâu, Vân Châu gặp ta bình yên mà về cuối cùng nhẹ nhàng thở ra. Ta cùng với nàng đứng ở bên trong đình viện chưa vào nhà, thanh phong thổi lúc xa lúc gần, bóng lan lay động, hương bay khắp viện.

“Cô nương, Hoàng Thượng triệu ngài đi làm cái gì?” – Vân Châu bất an hỏi ta, dường như mơ hồ nàng đã nhận ra chút gì.

Bàn tay đang ẩn nấp bên trong tay áo vô cùng căng thẳng, dùng sức nắm chặt tấu chương mang về từ Thừa Hiến điện, ta không đáp, chỉ hỏi lại: “Nếu như Kỳ Hữu bước lên ngôi vị hoàng đế, nhất định sẽ là một minh quân lưu danh thiên cổ chứ?”

“Thiên cổ minh quân Châu nhi vẫn không dám nói, nhưng ngài nhất định sẽ trở thành một Kỳ chủ có một không hai trong lịch sử” – Nàng dùng sức gật đầu, tỏ vẻ đối với Kỳ Hữu nàng luôn khẳng định cũng như tán thành.

“Như vậy, nếu như ta giúp hắn ….” – Ta đem ánh mắt hướng tới bầu trời đêm tối đen ảm đạm, nói đến một nửa, Vân Châu liền đánh cắt ngang ta.

“Chủ tử tuyệt đối sẽ không lợi dụng người để đi lên ngôi vị hoàng đế” – Lại là một câu khẳng định, lại dùng vài phần lực đạo nắm tấu chương trong tay, lại phát hiện Vân Châu đã quỳ gối trước mặt ta – “Chủ tử cô tịch hai mươi năm, thật vất vả tìm được một người có thể bầu bạn bên cạnh, khiến ngài có thể tìm lại cảm giác thảnh thơi, cô nương, người trăm ngàn không thể bỏ lại chủ tử!” – Nàng giống như ý thức được điều gì, dùng ngữ khí cầu xin khẩn cầu ta.

Than thở một tiếng, đem nàng đỡ dậy: “Châu nhi ngốc, ta làm sao có thể rời khỏi hắn?” – Vuốt ve thắt lưng của nàng, ta nhẹ giọng trấn an – “Ngày mai khi hắn lâm triều, thay ta truyền đạt một lời nhắn, ta sẽ ở chỗ cũ chờ hắn.”

Vân Châu nghe xong, ngữ khí lập tức cao hứng, sung sướng mà gật đầu: “Cô nương yên tâm, Châu nhi nhất định thay người truyền lời.”

Advertisements

5 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 9.3”

  1. hoaquynh123 nói:

    hì,thank ss nhá,hôm nay có được 2chương không thế ss,hi

  2. hoaquynh123 nói:

    Phức Nhã gan dạ thật, thích nhất khi Phức Nhã nói “Là Kỳ Hữu không muốn”

  3. phonglinh nói:

    thanks 🙂

  4. Như Như nói:

    dạo này k giành dc tem, có chút ấm ức


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s