Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 10.1

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 10: Tiêu tiêu tuyết trung mai

Biện quốc – Kinh Châu thành

Nơi nơi uyên ương đi đâu cũng có cặp, những người cô đơn đi trên đường có vẻ cũng không ít, con đường đông đúc, dường như ai ai cũng đổ về đây, tựa cô nhạn hồi quy.

Trên bầu trời sương mù nhàn nhạt, che mờ một tầng nhật quang, ánh sáng mờ ảo như khói phơ phất, sương mù mang một màu đỏ tiêu hồn người.

Ta đang ngồi trong một tửu lầu xa hoa nhất Kinh Châu, ném một số tiền thưởng khá lớn cho tên tiểu nhị, hắn liền giúp ta tìm được một bàn cạnh cửa sổ, trên lầu hai, vị trí này vừa yên tĩnh vừa có thể quan sát cảnh sắc của toàn thành. Lấy cả hai tay chống lên bàn để nhìn ra xa cảnh sắc Kinh Châu, lại có một cảm giác thương cảm khó nói.

Ta rời khỏi Kim Lăng đã hơn một tháng, tuy rằng suốt đường đi không hề bị ai truy đuổi nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác mất mát khó tả. Phải chăng trong tiềm thức, ta luôn mong muốn Kỳ Hữu sẽ tìm ra ta? Nhưng điều này không thể, hoàng thượng sẽ không cho phép, nghĩ đến đó liền cảm thấy trong người như có áp lực, khó chịu đến không chịu đựng được. Hoàng thượng muốn ta biến mất khỏi Kỳ quốc, biến mất khỏi tầm mắt của Kỳ Hữu, Hạ quốc khẳng định ta không thể đi, ở đó, đa phần các quan viên đều đã gặp qua ta, bất đắc dĩ chỉ có thể đến Biện quốc. Tin tin rằng, không thể nào khéo đến mức có thể gặp Liên Thành được, hắn đường đường là thừa tướng một nước, chỗ của hắn là Biện Kinh, vì hoàng thường mà giải quyết âu lo, chia sẻ quốc sự, bày mưu tính kế.

“Tư vãng sự, tích lưu phương, dịch thành thương. Nghĩ ca tiên liễm, dục tiếu hoàn tần, tối đoạn nhân tràng.”

(Nhớ chuyện cũ, lại nhớ tích xưa một thời, trong lòng bỗng chuyển hóa thành đau thương. Lại nhớ về khúc ca đầu tiên, bỗng cười đến não lòng, muốn cười cho một lần sau cuối)

Ta một tay chống cằm, cứ như vậy mà than nhẹ một câu.

Ta lúc này nên đi con đường nào? Có nên hay không, dừng chân tại Kinh Châu? Nếu dừng chân ta phải tìm việc gì để làm cho qua thời gian đây? Nhưng, ta căn bản không thiếu tiền, viên nhân ngư dạ minh châu của Hàn chiêu nghi không nói, chỉ cần túi vàng Hàn Minh đưa cho ta lúc đi cũng đã đủ cho ta tiêu xài. Bây giờ đã buông xuôi chuyện phục quốc, lại chợt nhận ra, mình còn chuyện gì để làm?

“Cô nương, đồ ăn của người đến đây” – Tiểu nhị đem thức ăn cẩn thận đặt xuống bàn ta, trên mặt tràn đầy ý cười nịnh nọt, trong miệng còn không ngừng gọi tên từng món ăn – “Phù dung kim ngư hà, kim thiềm thộn san hô, hồng khấu quả tử li, hồng bái hùng chưởng, tố sao thái tâm … ”

Một mâm đồ ăn đầy bàn khiến ta nhìn đến hoa mắt ngây ngốc, mới vừa rồi khi gọi món, ta bảo hắn chỉ cần tùy tiện lấy vài món đặc sản, không nghĩ tới lại thành gọi nhiều thứ như vậy, ta một người ăn thế nào cho hết? Tuy rằng …. tiền của ta rất nhiều.

Hắn còn chưa kể hết tên món ăn, vị cô nương đối diện liền vỗ mạnh vào chiếc bàn tròn, hướng về phía chúng ta mà rống giận: “Tiểu nhị, không phải ngươi nói không có hồng bái hùng chưởng sao, vì sao lại đem lên cho nàng ta?” – Thanh âm sắc nhọn vô cùng, đem toàn bộ thanh âm huyên náo trong tửu lâu áp chế tất thảy, tất cả mọi người đều đem ánh mắt đổ về phía ta và nàng, tiểu nhị lúng túng nhìn vị cô nương kia.

“Tiểu nhân có nói vậy, bởi vì hồng bái hùng chưởng đã được gọi bởi vị cô nương này đây, mâm trên bàn này chính là mâm cuối cùng!” – Hắn cố gắng cười làm lành, muốn xoa dịu trận xung đột này.

“Không có gì, nếu vị cô nương này thích, ngươi cứ bưng cho nàng đi” – Huống hồ một mình ta cũng ăn không hết số đồ ăn này, vì thế đem mâm hồng bái hùng chưởng dời ra một tấc, tươi cười nói.

Đưa mắt đánh giá nữ tử đang vận hồng y như hỏa trước mặt, mi mục tựa viễn sơn, trán rộng mũi cao, làn da kiều nộn như lưu thủy, quả là một trang đoan vi quốc sắc. Đáng tiếc tình tính lại không tốt, nàng làm ta liên tưởng đến Đỗ Hoàn, nàng ta hiện tại có phải đang ở cùng Kỳ Hữu không? Thái độ của Kỳ Hữu đối với nàng sẽ là như thế nào?

Sự thoái nhượng của ta chẳng những không khiến nàng nguôi ngoai cơn tức, ngược lại còn khiến hai hàng lông mày của ta thêm xếch cao, chỉ thấy nàng hướng về phía ta đi tới, hùng hổ đứng cạnh ta như một cây đại thụ, liếc mắt nhìn xuống: “Ngươi dám không để bổn tiểu thư vào mắt sao?”

Ta thầm thở dài một tiếng trong lòng, đem đồ ăn tặng cho nàng lại bị nàng nói ta không để nàng vào mắt, nếu ta không cho nàng, nhất định nàng cũng sẽ nói ta không coi ai ra gì: “Cô nương đừng hiểu lầm, ta không hề có ý này.”

“Ta thấy ngươi rõ ràng là có!” – Nàng dùng khí thế bức nhân, vừa nói vừa vung tay chỉ thẳng vào mũi ta, lửa giận hừng hực, so với Đỗ Hoàn nàng ta quả thật chỉ có hơn chứ không kém.

“Cô nương, ngươi cố tình muốn gây sự sao?” – Ta từ trên ghế đứng thẳng dậy, đem ngón tay đang chỉ trỏ trước mũi mình, sau đó lấy ra một phiến kim diệp tử để lại trên bàn, coi như là tiền ăn đi. Ta cũng không muốn cùng nàng hơn thua tranh chấp, dù sao ta cũng không phải là kẻ yêu thích việc đấu đá.

(*)kim diệp tử: lá vàng – vàng được đúc thành lá, là đơn vị tiền tệ được chọn dùng trong truyện

Tiểu nhị như muốn nhỏ dãi, đem phiến kim diệp tử kia nhặt lên cảm khái mà than nhẹ. Lúc ta chuẩn bị rời đi, hắn lại “A!” một tiếng, thu hút sự chú ý của cô nương kia. Nàng tiến lại, một phen đoạt lấy kim diệp tử, nhìn qua nhìn lại mấy lần, cuối cùng nở ra một nụ cười đến là giả tạo, hướng về phía bốn thị vệ phía sau: “Mau giúp bổn tiểu thư bắt lại tên gian tế Kỳ quốc này!”

Advertisements

11 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 10.1”

  1. hoaquynh123 nói:

    Hì, ss tính Tem không

  2. hoaquynh123 nói:

    He he, cuối cùng cũng gặp lại Liên Thành rùi nè, đến đoạn hay rùi đây. mà tiểu thư này sẽ là ai đây nhỉ

  3. E mà giật tem là khỏi ai còn tem =)) =))

    Đến Biện quốc thì lúc này đây đất diễn của Liên Thành bắt đầu 😀

  4. Như Như nói:

    bà vợ hung dữ của LT chăng?

  5. Nàng nhớ tên mấy vai chính là dc rồi, Phức Nhã gặp ai cũng “đưa mắt đánh giá”, chuyện khác đã có nàng ấy lo =))

  6. aquarta nói:

    sao càng coi càng thấy truyện này hư cấu hơi bị dữ ah. Phức Nhã rõ ràng là một người xinh đẹp, cứ cho là chưa phải khuynh quốc khuynh thành đi, nhưng cũng là phận liễu yếu đào tơ, vậy mà nàng đi từ quốc gia này đến quốc gia khác mà chưa bị bắt cóc, xxoo thì đúng là kỳ tích 😀
    mình thính Liên Thành ca, chỉ có mỗi anh là yêu Phức Nhã mà ko toan tính gì thui.


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s