Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 10.2

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 10: Tiêu tiêu tuyết trung mai

Không khí âm lãnh, mùi nước ngầm tanh tưởi từ lòng đất bốc lên, không khí xú uế không dứt, thậm chí bốn góc tường còn có chuột chạy qua lại. Ta bị giam giữ tại nhất trọng đại lao của Kinh Châu, các lao binh đều đồng loạt coi ta là nhất cấp phạm nhân mà giam vào ngay khám đầu, ta ngồi trên đôi hài cỏ sớm đã bốc mùi hôi thối, lưng tựa vào bức tường đá cao, hai tay ôm chân, ai thán liên tục.

Ta quả thật chưa từng nghĩ tới, vừa mới đến Kinh Châu ngày thứ nhất đã bị cho là gian tế mà giam vào đại lao, lần này quả thật là ta quá sơ sẩy. Chỉ biết túi kim diệp tử Hàn Minh cho ta có giá trị liên thành, lại vạn lần không nghĩ tới, mỗi phiến diệp tử đều được khắc một chữ “Kỳ”, nếu không nhìn kỹ thật đúng là khó có thể phát hiện.

“Hàn Minh, ngươi hại chết ta rồi!” – Những lời này ta cứ nhắc đi nhắc lại, cũng không ngừng mắng bản thân mình không chịu cẩn thận, nếu không đã không bị tiểu thư điêu ngoa Hác Tịch Nhi – muội muội của Kinh Châu phủ doãn nhốt vào đây.

Rất nhiều tiếng bước chân đang hướng về phía khám giam của ta, một tiếng lại một tiếng, thật giống như hàng hàng đạo thôi mệnh phù đánh liên tục vào lồng ngực ta.

“Đại nhân, chính là ả!” – Lao đầu khom người hướng hắn hành lễ, một tay còn chỉ về phía ta.

Ta nhướng mi cười nhạt, nhìn ra ngoài cửa lao, trước mặt ta lúc này là một đôi nam nữ, Hác Tịch Nhi xích y như hỏa, Hác Tuấn Phi tử y đạm tú.

“Ca, muội lục soát trên người ả còn phát hiện thứ này” – Hác Tịch Nhi vẫy tay bảo tùy tùng đem phong tấu chương đưa ra, đem tới trước mặt hắn. Hác Tuấn Phi mở ra, đem câu nói: “Phan Ngọc và nhi thần thật tâm yêu nhau” lặp đi lặp lại đến mấy lần.

“Đây là ý tứ gì?” – Hắn nghi hoặc nhìn ta, lại nhìn sang Hác Tịch Nhi, thần sắc mờ mịt.

“Huynh xem tấu chương này ký tên là Kỳ Quốc Hán Thành vương – Nạp Lan Kỳ Hữu, nhất định là mật hàm hắn cấp cho ả ta, muốn đến Kinh Châu dò thám cơ mật, những lời này khẳng định có thâm ý khác” – Hác Tịch Nhi vừa dứt lời, ta liền cười to, cười đến đặc biệt khinh cuồng, tiếu thanh tràn ngập toàn bộ lao phòng, đến độ sắc mặt bọn họ đều thay đổi.

“Đúng nha, đây chẳng những làm mật hàm, còn hàm chứa một nhiệm vụ tối bí mật” – Ta vừa cười vừa gật đầu lia lịa. Sau khi nhìn thấy hắn cầm tấu chương, trong lòng ta ban đầu là cảm giác đau thương đến chết đi sống lại, sau lại nghĩ ra một cách để cứu lấy chính mình, ta phải đánh cuộc một keo.

“Là nhiệm vụ bí mật gì?” – Hác Tuấn Phi sốt ruột đem hai tay nắm chặt cửa lao hỏi.

Ta mỉm cười trào phúng, dùng thanh âm phi thường bình tĩnh nói: “Bí mật này, ta chỉ nói cho một người” – thanh âm của ta càng đến cuối câu càng nhỏ, khiến tất cả bọn chúng ngừng thở tập trung lắng nghe điều ta sắp nói kế tiếp – “Ta chỉ nói cho Biện Quốc Thừa tướng – Liên Thành!”

Hác Tịch Nhi cùng Hác Tuấn Phi nhìn nhau, tràn đầy nghi hoặc. Ta cũng không không vội vàng hấp tấp, dùng ngữ thanh vô cùng êm tai mà nói tiếp: “Ta chính là đang tặng cho các ngươi một cơ hội lập công a, nếu có thể đem một gian tế trọng yếu như ta đến Thừa tướng phủ ở Biện Kinh, triều đình nhất định sẽ coi đấy là đại công, ngay cả thăng quan ba cấp cũng không phải là chuyện quá khó khăn” – Ta cẩn thận quan sát biểu tình trên mặt bọn họ, từ nghi hoặc chuyển sang ngạc nhiên, cuối cùng là vô cùng vui vẻ, khoái trá.

“Đúng vậy, ta như thế nào lại không nghĩ tới!” – Hác Tuấn Phi cười lớn một tiếng, liền phân phó lao đầu đem ta áp giải ra ngoài, trực chỉ Biện Kinh.

Quả thật quá dễ lợi dụng, phàm là nhân sinh, khó ai có thể thoát qua hai từ bốn chữ “danh lợi”, “phú quý”, mà hai huynh muội lại này trúng ngay chiêu nặng nề nhất – “danh lợi”, tuy rằng ta không biết nếu bản thân bị đưa đến Thừa Tướng phủ, Liên Thành sẽ xử trí ta như thế nào, nhưng ít ra so với việc chịu tai ương tại Kinh Châu này, ở đó vẫn tốt hơn.

Advertisements

8 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 10.2”

  1. hoaquynh123 viết:

    hì, có chương mới tiếp nè, thank ss nhá

  2. hoaquynh123 viết:

    Đen đủi cho 2 anh em nhà này rùi, bắt nhầm người không thể bắt mới khổ chứ. Haiz , đáng thương nha.hì

  3. Như Như viết:

    mắt sưng vẫn ráng đọc tr. đọc ch này thôi, về dưỡng bệnh =))))

  4. @Quỳnh: Người đen đủi nhất là Phức Nhã mới đúng :D, đi tới đâu là bị gây sự tới đó 😀

    @Như Như: Ủa, mắt của nàng bị gì thế, bệnh gì mà tới mắt sưng lận?

    • hoaquynh123 viết:

      Phức Nhã tuy gây sự khắp nơi nhưng gây sự lần này mình mới được gặp Liên Thành mà, cứ gây sự như vây cũng tốt,hí hí

  5. Như Như viết:

    dụi riết móng tay cào trầy lúc nào ko hay, h nó sưng to nhìn như ai mới đánh vô mặt. nc mắt chảy từa lưa nếu ta nhìn j wa lâu => nghỉ đọc tr :(((((((((((((((


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s