Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 10.3

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 10: Tiêu tiêu tuyết trung mai

Hai huynh muội bọn họ vừa dứt lời đã liền lên đường, đem ta giam vào xe tù, trực chỉ Biện Kinh. Suốt dọc đường đi, ta tìm mọi cách để đoạt lại tấu chương kia, nhưng Hác Tịch Nhi chỉ luôn trả cho ta hai chữ “Vọng tưởng”! Theo ngữ khí và ánh mắt của nàng mà nói, ta có thể thấy được nàng đối với ta có bao nhiêu địch ý, ta thật không hiểu được, chẳng lẽ lão thiên sinh ra ta mang gương mặt ai nhìn vào cũng đều chán ghét như vậy sao? Hít sâu một hơi, đưa mắt ngắm nhìn cảnh sắc xung quanh đang lần lượt bay lùi về phía sau.

Ngô đồng đã trụi cành, giờ đã là tế chạp, thời gian này cỏ cây cũng bắt đầu đi vào giấc ngủ, hồng trần vạn trượng tựa như chỉ một phen thúc ngựa đã vượt qua.

Bây giờ đã vào đầu đông, gió đông lạnh rét, mưa bụi phất phơ, lúc này trước mắt ta chính là buổi hoàng hôn của những ngày tịch đông, cuối cùng, sau ba ngày bôn ba dặm trường, ta đã đến được Thừa Tướng phủ – Biện Kinh.

Một nam tử trung niên vẻ mặt dữ tợn, thân đeo trường đao đang đứng trước cửa phủ chờ chúng ta đến, nghe Hác Tuấn Phi gọi hắn là Trương phó tướng, hẳn là thủ hạ dưới trướng Liên Thành. Ta còn chưa kịp mở miệng, Trương phó tướng kia đã sai người áp giải ta vào cấm lao Thừa tướng phủ.

Bên trong cấm lao, từng dòng nước đen ngòm, u lãnh chảy qua các khe hốc, chỉ có bốn phía góc tường nhóm lửa bập bùng, miễn cưỡng chiếu sáng cả cấm lao.

Lúc này ta đã bị trói chặt trên một phiến gỗ hình chữ thập, được vị Trương phó tướng kia đích thân thẩm vấn. Mà Hác Tịch Nhi và Hác Tuấn Phi cũng đứng phía sau xem kịch vui. Nhưng từ đầu chí cuối, ta chỉ có năm chữ “Ta muốn gặp Liên Thành”.

“Thừa tướng và ngươi sao có thể ngang hàng, chẳng lẽ ngươi muốn gặp là gặp được?” – Hắn kéo ghế ngồi xuống trước mặt ta, xem ra rất kiên nhẫn muốn thẩm vấn ta.

“Không cho ta thấy hắn, chuyện gì ta cũng không nói”. Hơn nữa, quả thật ta chẳng có gì để nói, bởi lẽ nói ta không phải gian tế Kỳ quốc, nói phong tấu chương kia chỉ là một phong tấu chương bình thường, bọn họ sẽ tin sao?

“Trương phó tướng, nha đầu kia rất cứng miệng” – Hác Tịch Nhi ung dung mỉm cười nhìn ta.

“Ta chỉ sợ nàng ta không đủ cứng rắn thôi!” – Khóe miệng hắn sẽ gợi lên một nụ cười phệ huyết đáng sợ, quay về phía lao đầu cất tiếng – “Đem roi của bản tướng đến đây!”

Khi ta thấy lao đầu đem đến một trường tiên vừa mảnh vừa mềm dẻo đến đây, sắc mặt đã có thay đổi, bởi vì trên roi còn có một lớp hạt tiêu dày, nếu hắn tặng cho ta một roi thế này, ta liền biết được thế nào là cảm giác da bong thịt tróc.

“Tuy rằng ta cũng không muốn dùng một khốc hình như thế này đối với một tiểu mỹ nhân quốc sắc thiên hương như nàng, chỉ là ….” – Nụ cười nhạt trên khóe miệng hắn đột nhiên liễm đi, trở thành âm ngoa, tàn độc. Một roi đã không hề lưu tình quật thẳng vào người ta, tiếng roi giữa nơi đây phá lệ chói tai – “Ngươi không thích nói chuyện, ta chỉ còn cách tra tấn.”

Ta cắn chặt răng, thét lớn một tiếng, thủy chung không hề mở miệng, chỉ cảm thấy nơi vừa bị quất vào ban đầu là cảm thấy đau rát như có ớt xát, sau lại giống như bị vạn trùng cắn xé, một lần lại một lần cắn xé, hút máu ta nơi miệng vết thương.

“Ta cũng vậy” – Phản ứng của ta đã chọc giận hắn, hắn vung tay ra tiếp mấy roi liền, ta liền tục bị tra tấn, trong đầu sớm đã trống rỗng, chỉ còn sót đúng một chữ – đau.

“Để ta xem miệng của ngươi cứng được chừng nào” – Hắn lại nâng tay muốn hạ tiếp một roi nữa, cổ tay lại bị một người hung hăng kháp trụ lại, bộ mặt hắn lúc này tựa như hung thần ác sát, đang muốn chửi ầm lên, nhưng vừa quay mặt lại thấy người phía sau, mặt liền trắng bệch, cắt không còn một hột máu: “Thừa …. thừa tướng!”. Hắn bị ánh mắt trương hận đến mức hận sao không thể đem hắn ra bầm thây thành vạn đoạn dọa đến khiếp sợ, quỳ rạp trên mặt đất.

Ta vô lực buông xuôi khớp hàm đang cắn chặt, rất muốn nói một tiếng, lại phát hiện, bây giờ cả sức lực để thở cũng không còn. Mồ hôi lạnh từ trán chảy xuống khóe mắt, rồi đổ xuống hai gò má: “Ngươi …. rốt cuộc đã đến!” – Ta cố nở một nụ cười khổ, nhìn vẻ mặt phẫn nộ vô thố của Liên Thành, lại nhìn sang quản gia đang đứng cạnh hắn.

Chắc là nhờ quản gia đi thông báo với Liên Thành, tính mạng này của ta mới có thể bảo trụ. Tầm mắt chậm rãi mơ hồ, cuối cùng trở thành một mảnh hắc ám.

Advertisements

7 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 10.3”

  1. hoaquynh123 nói:

    he he , chờ lâu lắm mới có truyện nè, thank ss,hi

  2. hoaquynh123 nói:

    Thật đen đủi cho tên Trương phó tướng kia quá. Đến chủ tử của hắn còn chưa dam đụng đến 1 sợi tóc của Phức Nhã mà hắn lại dám dùng roi da quất
    Haizz, khổ anh này rùi

  3. Liên Thành vừa xuất hiện đã có một màn phẫn nộ đỉnh cao, phó tướng đang hung hăng cũng bị uy làm quéo thành 1 cục =]]]]]]

  4. Như Như nói:

    ng iu, ch 10.4 đi nào. ngay khúc gây cấn thế cơ mà

  5. Mun nói:

    Xem phim hay hon doc truyen. To thay may doan dien ta tam trang cua Phuc Nha va Ky Huu truyen viet ko sau.


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s