Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 10.4

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 10: Tiêu tiêu tuyết trung mai

“Tiểu thư, người đừng cử động vội” – Lan Lan vội vàng buông chén thuốc trong tay chạy về phía này, ngăn cản hành động bò dậy khỏi giường của ta.

“Ta đã ổn, không còn chuyện gì!” – Nằm suốt nửa tháng trên giường, dày vò này ta thật chịu không nổi, xương cốt đã lâu không được hoạt động, dường như muốn rã ra thành từng mảnh.

“Thừa tướng muốn người hảo hảo nghỉ ngơi” – Nàng đem ta ấn lại xuống giường, lại đem chén thuốc bên bàn đưa tới trước mặt ta, một ngụm lại một ngụm đưa vào miệng.

Thứ thuốc này, liên tục nửa tháng qua ta đều phải một ngày ba cử, mới đầu khó chịu đến mức rất khó khăn mới có thể nuốt xuống, nhưng nhiều lần cũng thành thói quen, căn bản không còn phân biệt được vị đắng. Còn nhớ rõ, ta bị roi quất đến mình đầy thương tích mà ngất đi, tính mệnh đã như chỉ mành treo chuông, đến nỗi tất cả các đại phu đều thở dài bảo rằng ta đã hết cứu, ta lại cứ như kỳ tích mà tỉnh lại.

Vừa mở mắt, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là Liên Thành, y đang túc trực bên giường ta, dung mạo vẫn như trước như đã tiều tụy đi không ít, phong độ cùng khí chất cao quý cũng hắn hoàn toàn bị bi thương tràn ngập che lấp. Lúc này mới nhận ra, tay ta đang nắm chặt lấy tay hắn, đối với câu nói: “Ta xin lỗi, thực xin lỗi” của hắn ta cũng vô phương trả lời, lúc này ngay cả khí lực nói chuyện cũng không có, chỉ có thể nhìn hắn hưng phấn chạy khỏi phòng mà triệu gọi đại phu.

Sau đó, lại nghe Lan Lan và U Thảo bảo hai huynh muội Tịch gia kia đã bị Liên Thành đày ra biên cương, còn vị Trương phó tướng đã tra khảo ta cũng bị nhốt vào lao, mỗi ngày đều phải chịu khổ hình roi đánh. U Thảo còn nói, khi đại phu nói y cũng bất lực, Liên Thành đã khóc. Ta chỉ có thể cười trừ, chuyện này ta thật không tin tưởng.

Hiện tại, miệng vết thương của ta cơ bản đã khép lại, đại bộ phận vảy da cũng đã bong ra, duy chỉ có mấy chỗ trọng thương thì vẫn chưa khỏi hẳn, cũng không biết đại phu đã thượng loại tiên dược gì lên những vết sẹo xấu xí đó, không chỉ hồi phục cực nhanh, ngay cả vết sẹo cũng đều lặn mất.

U Thảo lúc này đã đẩy cửa bước vào, nhìn về phía ta chân thành mỉm cười: “Tiểu thư, người đã có thể xuống giường được rồi.”

“Thật sao?” – Mắt ta liền sáng lên, lập tức xoay người muốn bước xuống giường, thiếu chút nữa đã va vào Lan Lan đang ngồi cạnh đó, nàng cả kinh liên tục lùi về phía sau mấy bước, chén thuốc trống trơn từ trên tay rớt xuống, rơi vỡ. Nàng bất đắc dĩ thở dài, ngồi xổm xuống thu dọn từng mảnh vụn nhỏ.

U Thảo lúc này đã quay đi chọn trang phục cho ta, giúp ta chọn một tiểu điệp y màu vàng hoàng oanh nhạt, thắt lưng màu lục lại có tua rủ hai bên hông, mỗi tay đeo một bộ vòng chạm khắc hình hoa hồng tinh xảo, trên cổ lại choàng một chuỗi ngọc phí thúy bát bảo bàn liên. Chưa hết, nàng lại kéo ta đến trước bàn trang điểm, giữa tóc là một bộ cài ngũ phụng phi thiên, lại cắm thêm điêu mao trâm trắng bạch tựa tuyết, lung linh tuyệt đẹp, hoa tai lại là hình ảnh song phụng hí châu, phía dưới còn có một tua vàng dài tựa lưu tinh hạ phàm. Chân mày được vẽ mỏng manh tinh tế lại ngời sáng như sao, phấn hồng nhẹ nhàng thoa hai gò má, cách trang điểm thật vô cùng hòa hợp với trang sức trên người, tạo nên một nét tự nhiên, thuần phác, tựa như nước chảy hoa trôi.

Tay nàng khéo léo đến không thể soi mói, cùng với kỹ thuật trang điểm siêu việt của Vân Châu chỉ có thể nói mỗi người một vẻ. Chợt nghĩ về Vân Châu, thần sắc cảu ta liền trở nên ảm đạm vô quang. Hiện tại nàng có hay không mạnh khỏe, ta từng đáp ứng nàng dù thế nào cũng sẽ để nàng ở lại bên cạnh bầu bạn cùng mình, nhưng hiện tại lại bất đắc dĩ bỏ lại nàng. Kỳ Hữu liệu có trách tội nàng đã không trông chừng ta tốt không, Kỳ Hữu …. hiện tại chàng đang làm gì?

“Tiểu thư, để U Thảo đưa người ra ngoài” – Nàng đưa tay nâng kẻ đang nghĩ đến xuất thần là ta đứng dậy, tiến về phía cửa, Lan Lan bỗng gọi ngược chúng ta. Nàng đi về phía tủ áo lấy ra một kiện áo khoác được may bằng lông chồn trắng và lông cừu đưa cho ta, thì thào: “Giờ đã là tháng chạp, trời rất lạnh, tiểu thư vừa khỏe lại, coi chừng cảm lạnh.”

Ta đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve lớp lông mềm mại, tâm sớm đã cảm thấy đầy ắp, mà U Thảo vừa kéo mở cánh cửa gỗ đỏ chót kia, lập tức một trận gió lạnh thổi phật qua hai gò mắ, cảm giác tựa hồ như bị đao cắt.

“Tiểu thư, mời” – U Thảo đưa tay mời ta bước ra trước, biểu tình có chút cổ quái, tựa hồ đang giấu giếm điều gì, ta tuy thấy nghi hoặc, nhưng cũng không truy tới. Bước chân ra khỏi cửa, hít vào một ngụm đông phong lành lạnh, ứ khí tích tụ trong cơ thể mấy ngày nay liền hóa thành hư không. Lại hít một hơi, một mùi hương thanh nhã tràn vào khoang mũi, mùi hương này là ….

Ta lao ra hành lang dài, lần theo mùi hương mà tìm kiếm, cuối cùng tìm ra một góc trời ngập màu phấn bạch, một phen xúc động đến kinh tâm, đây là …. hương tuyết hải!

Advertisements

2 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 10.4”

  1. hoaquynh123 nói:

    Oa , có luôn 10.4 nè, hí hí ,thank ss hì hì

  2. hoaquynh123 nói:

    Em đã bảo là đen đủi ccho 2 anh em nhà họ Tịch kia mà> ai biểu bắt Phức Nhã làm gì
    Haiz, thương Liên Thành ghê, ở bên anh mà nàg Phức Nhã vẫn nhớ đến người nào đó không à


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s