Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 10.5

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 10: Tiêu tiêu tuyết trung mai

Hương nồng theo gió quanh quẩn trong đình viện, giữa trời giá rét, cánh hoa vẫn cao ngạo vươn cao, đâm chồi nảy lộc, hương hoa tựa tầng tầng lớp lớp sương, phủ đầy mặt đất.

Ta chạy vào giữa hương tuyết hải, nhớ lại lần trước ngụ ở Thính Vũ các, nơi đây chỉ có một bãi cỏ dài rậm, không ngờ lần này nhìn lại, đã có thể so sánh với mai viên của Trường Sinh điện. Ta rốt cuộc đã hiểu vì sao ánh mắt của U Thảo lại cổ quái như vậy, nguyên lai là muốn tặng cho ta một cái kinh hỉ. Liên Thành không ngờ lại vì ta bỏ ra nhiều tâm tư như vậy, hắn từ đâu biết được ta hỉ mai?

Hoa hầu như đã nở gần hết, mỗi lần có gió thổi tới, cánh hoa xoay tròn giữa không trung, lác đác rơi rụng như một vũ điệu mê đắm lòng, đài hoa ngọc ngà như lưu luyến cánh hoa không muốn rời, những cánh mai bị gió xuy tán cuối cùng lả tả đáp lại trên tóc ta, đưa tay chạm đến chúng, khóe mắt đột nhiên khó chịu, có gì đó cay cay. Lại đưa tay ra giữa không trung, tiếp nhận những cánh hoa rơi lạc đưa lên mũi nhè nhẹ ngửi. Là hương vị này, hương vị của Hạ quốc.

“Thích không?” – Liên Thành vô thanh vô tức xuất hiện ở phía sau ta cất giọng hỏi, ta chung quy không quay đầu lại, vẫn như trước ngước đầu nhìn một cảnh hoa bay đầy trời, không nói một lời.

“Còn nhớ lần đầu gặp nàng, nàng đang đứng giữa tuyết hải lâm của Hạ cung, phiên nhiên mà khởi vũ, kỹ thuật múa tựa gió đưa tuyết thổi, bước chân cứ như đang đạp trên những tầng mây, chợt nhẹ nhàng mà phóng vút lên, hệt như cửu thiên tiên tử, lay động tâm ta” – Thanh âm của hắn trầm thấp, giữa gió lạnh có chút xuy tán, nhưng ta vẫn có thể nghe được rõ ràng, nguyên lai lần đầu tiên hắn gặp ta không phải tại buổi tối ở Cam Tuyền điện, mà là tại tuyết hải lâm.

“Vũ điệu đó là vong quốc chi vũ” – Ta bỗng nhiên quay đầu lại nhìn hắn – “Bắt đầu từ ngày đó, ta đã thề sẽ không múa nữa.”

Hắn chỉ cười mà không nói gì, vươn tay giúp ta phất đi những cánh mai đáp trên tóc, ta cúi đầu, mỉm cười yếu ớt: “Ngươi có thể trả phong tấu chương đó lại cho ta không?” – Ngữ khí có chút đông cứng.

“Là nó?” – Hắn từ trong tay áo rút ra bản tấu chương đó – “Phan Ngọc, đây là tên của nàng ở Kỳ quốc sao?” – Hắn đem tấu chương mở ra, đưa mắt đọc.

Ta lập tức đưa tay muốn đoạt lại, tốc độ của hắn so với ta lại nhanh hơn, nhanh chóng thu hồi tay lại, ta tức giận nhìn hắn, dùng ánh mắt chất vấn hắn vì sao không trả lại cho ta, khóe môi hắn chợt gợi lên một nụ cười tà mị, khuynh quốc khuynh thành.

“Thứ này đối với nàng trọng yếu như vậy, cho nên ta muốn giữ nó lại, để nàng không thể rời đi.”

Ta bất đắc dĩ dõi mắt theo bàn tay đang cầm tấu chương của hắn, rốt cuộc thỏa hiệp mà gật đầu: “Ta sẽ ở lại đây, bởi vì ta không còn nơi nào để đi”. Lời này của ta vừa ra khỏi miệng, sắc mặt của hắn liền thay đổi, tựa hồ muốn hỏi ta đã xảy ra chuyện gì, nhưng lại không biết nói từ đâu.

“Vậy, bây giờ đã có thể trả nó cho ta chưa?” – Ta vươn tay muốn lấy, nhưng hắn vẫn không trả cho ta.

“Nếu ta còn đưa cho nàng, nàng sẽ lại liều lĩnh chạy trốn như lần trước, ta sẽ không mạo hiểm một lần nữa”. Hắn đem tấu chương thu hồi lại, thanh âm bình tĩnh, ấm áp như gió xuân, khiến lòng ta có phần lay động.

Hắn nhắc lại chuyện trước như vậy, khiến trong lòng ta bất giác sinh ra áy náy, ta nói: “Ta sẽ không chạy trốn nữa, ngươi trả nó lại cho ta đi.”

“Không được!”- Hai chữ này cùng với ngữ thanh kiên quyết đã hoàn toàn đánh tan hy vọng trong ta, hắn xoay người rời khỏi Tuyết hải lâm, như là sợ hãi ta sẽ tiếp tục đuổi theo mà đòi phong tấu chương kia, ta chỉ cười khẽ một trận, khiến hắn vừa bước đi được hai bước đã quay đầu lại nhìn ta, thần sắc phức tạp. Ta xấu hổ lảng tránh, hai tay nắm chặt ở phía sau, chợt nhớ mình còn thiếu hắn một câu “Ta xin lỗi” vì thế đột nhiên ngẩng đầu muốn nói, lại phát hiện giữa mai lâm, thân ảnh hắn đã dần xa, cuối cùng thất tung.

Ta âm thầm nhắc nhở chính mình, lần sau phải đem ba chữ này nói với hắn.

Advertisements

5 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 10.5”

  1. hoaquynh123 nói:

    Thương Liên thành ha,thank ss nha

  2. Yuyu nói:

    Truyện này kết thúc buồn hả bạn, chẳng dám đọc tiếp mà hay quá ko dứt đc

    • hoaquynh123 nói:

      mình nói hộ ss Tử nguyệt luôn nhá. Chết tất cả luôn, cả 4 nhân vật chính đều died luôn, chỉ khác thời điểm thui,hì

  3. Truyện này tuy kết thúc buồn nhưng rất đáng đọc, tình tiết súc tích, cái bi cũng là cái bi cô đọng. Mong bạn tiếp tục đọc tiếp (aka ủng hộ nhà mình) ~^o^~

  4. aquarta nói:

    nếu Phức Nhã gặp Liên Thành ca mà cứ “ta xin lỗi” thì cả đời này, nàng sẽ dùng để nói với Liên Thành ca mất.
    mỗi chương truyện đều ẩn ẩn bi thương.


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s