Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 10.7

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 10: Tiêu tiêu tuyết trung mai

Màn tuyết vốn dĩ mỏng manh, yếu ớt lúc trước nay đã nhanh chóng biến đại, đem toàn bộ Thừa tướng phủ bao phủ trong một mảng tuyết trắng mờ mịt, đã hai ngày hai đêm, vẫn như trước không chịu ngừng lại. Ta ngồi ở thư phòng nằm trên tầng cao nhất của Thính Vũ các, tựa mình vào thành cửa sổ, bễ nghễ ngắm một biển tuyết trắng dài vô tận. Mai lâm vốn thuộc một biệt uyển khác, chỉ có vị trí này mới có thể nhìn ra, vì vậy mỗi khi có thời gian ta liền bỏ lên đây quan mai thưởng tuyết.

Một vài nơi trúc cùng hồng mai xen kẽ khiến con đường nhỏ nổi bật một sắc hương hồng, tuyết lạnh khiến sương thêm dày đặc, lượn lờ khắp vạn dặm.

Mãi lúc ta nhìn đến nhập thần, bỗng có âm thanh leng keng của binh khí va chạm nhau truyền đến, ta nhìn về phía phát ra tiếng động, bên ngoài biệt uyển đang có hai thân ảnh giao thủ cùng nhau, ta liền chuyển mình bước về phía cửa sổ khác để có thể nhìn rõ hơn.

Hai thân ảnh một trắng một xám tay cầm trường kiếm, kiếm khí trong tay họ khiến những ngọn cỏ đang úa tàn xung quanh bốn phía cũng phải lay động, không gian liên tục thay đổi tựa điện quang hỏa thạch, bạch y nam tử nguyên bản đang ở thế hạ phong nay đã bắt đầu phản kích, thật khiến người khác kinh ngạc, thân hình y thon dài tựa thần hạc, kiếm chiêu nhanh tựa tật phong, như mộng như ảo, khiến khôi y nam tử phải liên tục lui về phía sau. Cuối cùng, kiếm của bạch y nam tử xẹt qua gáy hắn, khôi y nam tử liền thu kiếm thủ thế, tránh khỏi một kích trí mạng kia.

Rốt cuộc, hai người thu hồi kiếm thế, chậm rãi ổn định thân mình, tuyết trắng vẫn như trước bay tán loạn. Lúc này ta mới nhìn, bạch y nam tử kia chính là Liên Thành, ta thật không ngờ võ công của hắn lại đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, xuất thần nhập hóa như vậy. Nếu so với Dịch Băng, thắng bại quả là chuyện khó đoán biết trước.

Còn khôi y nam tử là ai? Vì sao lúc nãy y cùng Liên Thành so kiếm? Lúc ta còn đang cảm thấy kỳ quái, nam tử kia đã nghiêng đầu nhìn về phía này. Ta cả kinh, lập tức vọt đến phía sau cửa sổ. Kỳ quái, vì sao ta phải trốn? Nghĩ đến đó liền thầm mắng bản thân làm điều thừa thải.

Đến lúc dùng buổi tối, ta vẫn là kiềm lòng không đặng mà cất tiếng hỏi U Thảo: “Liên Thành còn có huynh đệ nào khác không?”

U Thảo nghi hoặc nhìn ta hồi lâu mới gật đầu: “Chủ tử còn có một tiểu đệ nhỏ hơn người hai tuổi, tên là Liên Dận, tiểu thư đã gặp qua y sao?”

Ta liền đoán được nàng lại loạn tưởng, lập tức giải thích để ngăn cản nàng tiếp tục nghĩ sai: “Ta chỉ là tình cờ nhìn thấy lúc ngồi bên cửa sổ, ta không có ý bỏ trốn.”

Nghe được câu nói của ta, U Thảo mới thở vào một hơi, nhưng không biết thế nào, sau đó có một nô tỳ tiến vào Thính Vũ Các, nói là lão phu nhân ở chính đường thiết yến muốn gặp ta, ta cùng với U Thảo nhìn nhau, rất ăn ý nói ba chữ:“Hồng Môn Yến”.

Lan Lan khuyên ta không nên đi, lúc này Liên Thành đang ở hoàng cung cùng hoàng thượng nghị sự việc xuất binh chưa về. Mà lão phu nhân này nổi danh lợi hại, sợ ta bị bà khi dễ. Nhưng ta đã bước đến bàn trang điểm chỉnh trang lại một chút, ta chỉ muốn thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, sợ nàng vì ta phải rước thêm phiền toái.

Ta cùng Lan Lan, U Thảo ra ngoài, tiếng chân sột soạt rung động trên nền tuyết, chúng ta cứ như vậy, từng bước từng bước hướng về phía chính đường. Giày của ta khi đi trong tuyết đã bị ẩm ướt đến hơn nửa, hàn khí lạnh lẽo từ lòng bàn chân truyền đến toàn thân.

Chính đường sáng ngời, rộng mở, rường cột chạm trổ, đồ gỗ được sơn đỏ, trang trí tinh xảo. Nhắc đến đồ trang trí, thật không thể bỏ qua chiếc bàn tròn nạm vàng bễ nghễ nằm giữa chính đường cùng những thứ bày trí trên bày, khiến ta không khỏi nghĩ đến câu:

“Quỳnh tương mãn phiếm pha ly trản, ngọc dịch nùng châm hổ phách bôi”

(Đong rượu đầy một chén mật, rượu ngon châm một ly hổ phách)

Trong đầu ta chỉ có hai chữ “xa xỉ”, càng xa xỉ lại càng thấy được địa vị của Thừa tướng trong triều cao đến bao nhiêu, chỉ sợ hoàng thượng so với thừa tướng vốn đã không còn gì quá khác biệt.

Thủ tọa hẳn là lão phu nhân, má cao, dáng người thấp tròn, trên người khoác một chiếc áo bằng lông chồn bạc, bốn viên bảo châu phỉ thúy trên người ngời sáng dưới ánh nến, rạng rỡ sinh huy, khiến ung dung quý khí càng hiển lộ. Lại nhìn nam tử đang ngồi phía trên trái, mắt sao mày kiếm, thần thái tự nhiên, ta đoán chắc chắn hắn chính là khôi y nam tử ban sáng. Còn người ngồi bên phải, tư dung mỹ diễm, xuất trần thoát tục – Linh Thủy Y.

Lão phu nhân thấy ta ngay cả mời ngồi cũng không buồn, một câu khách sáo cũng không có, ta cứ vậy đứng trước mặt lão phu nhân, ngăn cách bởi cái bàn trước mặt, đôi bên cứ vậy đưa mắt nhìn nhau.

“Ngươi chính là nữ tử mà Thành nhi đang kim ốc tàng kiều sao?” Bà dùng ánh mắt khinh thường nhìn ta từ trên xuống dưới.

Ta trầm mặc, nhưng vẫn duy trí nét tươi cười trên mặt, chờ đợi bà nói tiếp.

“Không cần cố gắng quấn lấy Thành nhi, ta tuyệt không cho phép hắn nạp ngươi về” Giọng nói của bà trở nên đáng sợ, muốn dùng khí thế bức nhân áp chế ta.

Vừa nghe những lời này, ta liền biết bà đang hiểu lầm “Lão phu nhân, kỳ thực ta và hắn không phải như người đã nghĩ ….”

“Ngươi cho một giá đi!” Bà vội vàng xao động, không đợi ta giải thích hết, nhưng lời này thật khiến ta tức giận, chẳng lẽ trong mắt bà ta thứ gì cũng có thể dùng tiền giải quyết sao? Càng không thể tha thứ chính là, bà tự xem mình quá là cao quý, lại coi người khác quá là đê tiện.

Advertisements

7 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 10.7”

  1. hoaquynh123 viết:

    Sao tiểu đệ đó không phải Liên hy à

  2. aquarta viết:

    sao từ phim đến truyện, cũng đều có câu này khi mẫu thân đại nhân ra mặt chia uyên rẽ thúy vậy =)))
    ta nhớ hôm bữa có bạn nào giới thiệu truyện gì ý, mà gia đình chia rẽ uyên ương rất chi là nghệ thuật, ko ầm ĩ, ko sỉ vả cay nghiệt mà đánh vào lòng tự tôn của mỗi người, khiến họ phải tự chia lìa nhau, bi giờ lại ko bít truyện nào, phải học hỏi, học hỏi a ;))

  3. gaumeo0 viết:

    Thanks nang, truyen hay

  4. Thanhdda viết:

    Theo phim thì Liên Thành là Thái tử Bắc Hán, nhưng trong sách lại là Thừa Tướng, phim Lâm Tâm Như thay đổi quá nhiều đi

  5. Kelly viết:

    phim như z cũng xem la dc rồi, vì là phim mà! thay đổi nội dung cho nó mới mẻ hơn! 🙂


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s