Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 10.8

Tác giả : Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ : Thiên Nguyệt

Quyển I : Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 10: Tiêu tiêu tuyết trung mai

“Nam nhân tam thê tứ thiếp vốn là lẽ thường, huống hồ Liên Thành đường đường Thừa tướng, dưới một người trên vạn người, cho dù có kim ốc tàng kiều thì có gì quá đáng sao? Nói đi nói lại, nữ tử cũng phải có xuất thân trong sạch, không phải là kẻ sống trong chốn phong trần, như thế còn đỡ làm nhục thể diện của Thừa tướng?” Nét tươi cười trên mặt ta vẫn chưa liễm đi, kéo dài trên gương mặt. Lão phu nhân vốn đang độc đoán chuyên quyền, ỷ thế lấp miệng người trong khoảnh khắc liền biến sắc, bà vỗ bàn đứng thẳng lên, giận đến không thể kiềm chế, trừng mắt nhìn ta.

“Chẳng lẽ phụ mẫu ngươi chưa từng dạy ngươi phải tôn trọng trưởng bối như thế nào sao?”

“Nếu muốn người khác tôn trọng mình, trước hết cần phải biết tự trọng. Nếu lão phu nhân đã không còn chuyện gì khác, ta xin phép cáo lui” Không đợi bà trả lời, ta liền xoay người rời đi, vừa quay đầu đã liền bắt gặp vẻ mặt tươi cười rất chi là thưởng thức của U Thảo.

Ra khỏi đại môn, trận tuyết lớn vẫn như trước rơi lả tả, rốt cuộc ta đã hiểu được vì sao Liên Thành đem ta cấm trong Thính Vũ các, nguyên lai là có thâm ý này. May mắn, ta thật sự không muốn gả làm thiếp hắn. Nếu không, ta phải chịu đủ với bà bà cao quý này.

“Tiểu thư, người thật lợi hại, lần đầu tiên mới có người dám chống đối lão phu nhân như vậy, mặt ai cũng xanh mét một màu!” Lan Lan đối với chuyện vừa xảy ra cảm thấy thống khoái không thôi, dọc theo đường đi lải nhải không ngừng, trước ngữ khí thiên chân của nàng, ta cũng thản nhiên nở nụ cười.

“Thừa tướng, lần này đến biên quan tấn công Âm sơn, ngài thật sự có thể nắm chắc?” Thanh âm đột nhiên truyền ra từ đoạn hành lang gấp khúc, ta biết là Liên Thành đã quay về, liền gấp rút phóng về phía đó.

“Liên Thành, ngươi đã về?” Ta đặc biệt vui vẻ mà túm lấy cánh tay hắn, vừa nói vừa cười khanh khách.

“Ân” Hắn nhìn chăm chăm vào bàn tay đang túm lấy cánh tay hắn của ta, không được tự nhiên mà trả lời.

“Ngươi muốn đi biên quan tấn công Âm sơn?” Thanh âm ta đặc biệt đề cao vài phần, kèm theo hưng phấn dị thường.

“Ân” Hắn vẫn gật đầu như trước, mục quang tràn đầy tiếu ý nhìn ta.

“Có thể mang ta đi cùng không?”

“Không được” Nụ cười trên mặt hắn dần biến mất, nhanh chóng cự tuyệt một hơi, khiến tâm tư của ta một phen trầm xuống. Đúng vậy, Âm sơn chính là quan khẩu quan trọng nhất của Hạ quốc, nếu thật sự có thể công hãm, diệt Hạ quốc chỉ còn là vấn đề thời gian. Vừa rồi nghe bọn họ nhắc đến chuyện xuất binh tiến công Âm sơn, cừu hận trong lòng ta phút chốc bị châm ngòi. Ta thật sự rất muốn đi cùng Liên Thành, ta muốn tận mắt trông thấy Âm sơn bị công hãm.

“Nàng không biết, nơi đó rất nguy hiểm, trận này ngay cả ta cũng không dám chắc” Hắn thấy ta thật lâu không nói lời nào, rốt cuộc đem ngữ khí dịu dàng trở lại, nhẹ giọng giải thích với ta.

“Ta không sợ!” Ta nhanh chóng tiếp lời hắn, đưa hai ngón tay lên phát thệ “Ta cam đoan sẽ không chạy loạn, tuyệt đối nghe lời ngươi, luôn ở bên cạnh ngươi!” Ta chỉ muốn hắn có thể yên tâm mà mang ta theo.

Hắn cúi đầu trầm tư một lúc lâu, trên mặt lúc sáng lúc tối, thật không biết trong đầu hắn đang nghĩ gì, đôi mắt sâu thẳm dừng lại trên người ta, mâu quang lộ ra nhu tình: “Vậy thì được!”


5 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 10.8”

  1. phonglinh nói:

    thanks 🙂

  2. cam on chi, truyen hay lam chi oi 🙂

  3. Cảm ơn cả ba đã ủng hộ :-*

  4. aquarta nói:

    Liên Thành ca, anh sủng Phức Nhã đến mức ta ghen tị ah :((
    ta thích đam mĩ cũng vì như thế đó *gặm khăn*


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s