Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 11.4

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển I: Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 11: Âm sơn minh huyết sỉ

May mắn, Lý phó tướng đối với địa hình vùng này có vẻ quen thuộc, hai chúng ta thúc ngựa phi nhanh trên một con đường mòn nhỏ, hướng biên phòng thẳng tiến. Ta hỏi qua hắn, nếu muốn sắp đặt phục binh để vây khốn chín vạn đại quân, vị trí tốt nhất là ở đâu, hắn nói hẳn là Đại Thanh sơn, nơi đó vị thế hiểm yếu, rất dễ che giấu mai phục. Như vậy, Kỳ quân nhất định đang ẩn mình ở Đại Thanh sơn ôm cây đợi thỏ, chờ một đòn chí mạng để Biện quân trở tay không kịp.

Chúng ta thúc ngựa chạy thâu đêm, rốt cuộc sau giờ Mão đã tìm được quân đội đang ẩn mình ở Đại Thanh sơn, hy vọng chúng ta tới kịp lúc.

Lý phó tướng dùng thân thủ xuất sắc của mình đáng hai tên hộ vệ bất tỉnh, chúng ta liền mặc lên mình quân trang của bọn họ, công khai đi vào trong quân doanh, binh lính tuần tra tới lui xung quanh chúng ta hàng hàng tốp tốp.

“Uy, các ngươi là thủ hạ của tướng quân nào, ta như thế nào chưa gặp qua?” Một binh lính đầu buộc hồng cân chặn ta lại hỏi, đồng thời đánh giá chúng ta một lượt từ trên xuống dưới.

“Ta …. là thủ hạ của Tấn Nam vương” Ta ổn định đôi chân sắp mềm nhũn của mình, thực bình tĩnh nói.

“Ta chính là thủ hạ của Tấn Nam vương, như thế nào lại chưa từng gặp qua các ngươi?” Nghi ngờ trong lòng hắn ngày càng nặng, ánh mắt lợi như muốn nhìn thấu chúng ta.

“Chúng ta là người mới tới” Ta cố ý khiến thanh âm của mình hạ xuống thấp nhất có thể, tránh có thêm tướng sĩ đến xem, nếu không chỉ e chúng ta càng nhanh bại lộ hơn.

“Chuyện gì ầm ĩ như vậy?” Một nam nhân từ quân trướng vén màn bước ra, là Kỳ Tinh! Ta lập tức vọt về phía hắn, gắt gao ôm lấy thắt lưng mà hô to: “Vương gia, vương gia!”

Hắn bị ta biến thành mạc danh kỳ diệu, dùng sức muốn đẩy ta ra, nhưng ta lại càng ôm chặt hơn nữa: “Xú tiểu tử, ta là Phan Ngọc!” Thanh âm khe khẽ yếu ớt, nhưng hắn vẫn có thể nghe được, toàn thân cứng đờ, đứng như trời trồng tại chỗ.

“Vương gia, các người …. biết nhau?” Binh lính kia nghi hoặc nhìn chúng ta “ôm nhau”, cũng nhất thời ngớ người không thể suy nghĩ gì thêm.

“Biết!” Hắn cố gắng thốt ra hai chữ cứng đờ, sau đó túm ta lôi vào quân trướng, cho tất cả mọi người bên trong lui ra, sau lại nương theo ánh nến nhìn ta thật lâu, sau một hồi hãi trụ ta chặt chẽ mới nói ra một câu: “Ngươi chưa chết?”

“Ngươi nói điều điên khùng gì vậy?” Mặt ta tức thời trầm xuống, ở Kỳ quốc nhất định đã xảy ra việc lớn gì, hơn nữa, ta cũng có liên quan.

“Đêm đó, tất cả mọi người đều thấy Lãm Nguyệt lâu một hồi đại hỏa, ngươi bị chết cháy bên trong, hiện tại ngươi …. lại rõ ràng đứng trước mặt ta, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Hắn thủy chung vẫn chưa chấp nhận đây là sự thật, mà tâm ta thì đã minh bạch.

Khó trách lúc ta chạy khỏi hoàng cung không có bất kỳ ai truy đuổi, nguyên lai hoàng thượng đã giúp ta diễn một màn đổi trắng thay đen, tràng đại hỏa kia nhất định là hắn sai người phóng, mục đích chỉ có một: Muốn mọi người thật sự tin rằng Phan Ngọc đã chết, thi thể đã bị đốt cháy, còn ai có thể phân biệt được người chết có phải hay không là Phan Ngọc? Hay cho một cái dụng tâm khổ trí của hoàng thượng, chỉ vì muốn Kỳ Hữu chặt đứt niệm tưởng về ta, có thể không tiếc mà làm ra chuyện như vậy.

“Như vậy, còn Vân Châu?” Ta tận lực hồi phục tâm tình của mình, nhỏ giọng hỏi về Vân Châu, nàng là người ở trong Lãm Nguyệt lâu cùng ta, nàng không thể xảy ra chuyện gì, nhất định không thể xảy ra chuyện gì.

“Nàng là người đầu tiên phát hiện hỏa hoạn, vì cố chạy vào cứu ngươi, nửa mặt đã bị thiêu hỏng” Ánh mắt Kỳ Tinh thủy chung vẫn bồi hồi trên mặt ta, có lẽ hắn muốn xác định, người đứng trước mặt mình có thật sự là ta hay không?

Vì cứu ta, gương mặt của Vân Châu bị thiêu hủy. Ta vô lực quỳ gối trước mặt Kỳ Tinh, đờ đẫn ngửa đầu nhìn hắn: “Ta muốn cầu ngươi hai việc, nếu còn coi ta là bằng hữu, mong ngươi hãy đáp ứng ta.”

“Thứ nhất, chuyện hôm nay gặp ta, không được kể với bất kỳ ai, nếu không sinh mệnh của ngươi nhât định sẽ gặp nguy hiểm.”

“Thứ hai, cầu ngươi buông tha Biện Quốc Thừa tướng – Liên Thành, chỉ cần cho hắn một con đường sống là tốt rồi.”

Advertisements

6 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 11.4”

  1. Như Như nói:

    ta đọc đầu tiên haha

  2. hoaquynh123 nói:

    thế ta nhận phong bì ha, há há

  3. tai sao lo cho Lien Thanh nhung lai k yeu Lien Thanh huhu ;((

  4. aquarta nói:

    đây là mâu thuẫn của nữ nhân ah, ko yêu người nhưng phải làm người thương ta 😀


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s