Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 11.5

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển I: Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm

Chương 11: Âm sơn minh huyết sỉ

Vẻ mặt hắn trở nên âm trầm, không nói không rằng chăm chú nhìn ta, thần sắc phức tạp hiện lên “Yêu cầu thứ hai không có khả năng, cho dù ta có đáp ứng, Thất đệ cũng sẽ không đồng ý, trừ phi ngươi tự mình đi mà cầu hắn. Bởi vì, hiện tại nhất quân thống soái chính là hắn, hết thảy mọi thứ đều do hắn định đoạt.”

“Không được, ta không thể gặp hắn” Ta dùng sức mà lắc đầu, thành khẩn túm lấy tay hắn mà nói “Ngươi giúp ta nói với hắn một câu “quy sư vật át, vi sư tất khuyết”, hắn nghe xong sẽ minh bạch được đạo lý trong đó.”

“Tham kiến Hán Thành vương” Ngoài trướng truyền đến thanh âm dị thường vang dội của binh lính, ta biết là Kỳ Hữu đang đến đây, trong lòng liền thất kinh, lập tức chui xuống gầm giường, bên trong tuy ngột ngạt nhưng ta không dám thở mạnh dù chỉ một tiếng. Ta không thể khiến chàng gặp lại ta, nếu không ta sẽ lại hại thêm càng nhiều người, Vân Châu vì ta mà bị thương, còn Kỳ Hữu, ta như thế nào còn muốn xuất hiện trước mặt chàng một lần nữa? Chàng là hoàng đế tương lai của Kỳ quốc, chàng đang chờ đợi cơ hội để triển khai khát vọng của mình, ta không thể ràng buộc cước bộ của chàng, nếu như chàng tưởng ta đã chết, vậy thì Phức Nhã sẽ vĩnh viễn chôn sâu trong tâm chàng. Như vậy mới là chính xác nhất.

“Thất đệ, tình hình chiến sự như thế nào?” Thanh âm của Kỳ Tinh vô cùng bình tĩnh, đều đặn.

“Chín vạn Biện quân đã bị mười tám vạn đại quân bao vây, chỉ tiếc bọn chúng vẫn cố gắng chiến đấu, không biết lượng sức” Là thanh âm của Kỳ Hữu vẫn cao ngạo, tự phụ như trước, thanh đạm như nước, nhưng ta cảm thấy nó lại có thêm một phần lãnh lệ cùng tang thương. Ta cố gắng kiềm nén xúc động, ngăn mình không lao ra ngoài ôm lấy chàng, nước mắt lại vô phương khống chế, cứ rơi xuống nền đất, ta chỉ có thể dùng lực mà bịt chặt miệng mình, không cho tiếng khóc truyền ra.

Kỳ Tinh trầm mặc một lúc, dùng ngữ thanh giận dữ nói: “Trong Tôn Tử binh pháp có một câu nói về tình huốn hai quân tranh đấu như thế này “quy sư vật át, vi sư tất khuyết”, khiến sinh linh đồ thán quyết không phải là mục đích của chúng ta lần này.”

(*) Tôn Tử binh pháp – thiên thứ 7 – Quân tranh: địch rút về nước thì không nên chặn đường, bao vây quân địch nên chừa một lối thoát cho chúng, địch cùng khốn thì không nên quá bức bách chúng.

“Huynh muốn ta cho bọn chúng một con đường lui?” Một tiếng cười lạnh vang lên, âm vụ tràn ngập không gian.

“Sai, không phải cho bọn chúng đường lui, mà là cho chính mình một đường lui. Bọn chúng hiện tại đã là cá trong chậu, khó thoát khỏi cái chết. Nếu bọn chúng liều chết chiến đấu, quân ta tất thương vong thảm trọng, đến lúc đó máu chảy thành sông, thây phơi khắp chốn, chẳng lẽ đệ muốn nhìn thấy cảnh này? Đổi lại mà nói, nếu chúng ta thả chủ soái của bọn chúng, cửu vạn đại quân sẽ như rắn không đầu, muốn tiêu diệt vốn là chuyện dễ như trở lòng bàn tay” Kỳ Tinh chính là đang nói những lời trong lòng ta, hắn có thể lý giải điều ta nói. Hiện tại chỉ cần xem thái độ của Kỳ Hữu như thế nào, nếu chàng kiên trì quyết không buông tay, như vậy …. toàn quân Biện quốc nhất định bị diệt.

Nội trướng bỗng trở nên một mảng im lặng, chỉ còn những tiếng hít thở rất nhỏ. Kỳ Hữu nhất định ở thế lưỡng nan, mà ta lại tin tưởng chàng không phải một kẻ lãnh huyết vô tình, không để ý đến an nguy của con dân mình, đặt tất cả vào tử lộ.

Ta và Lý phó tướng cuối cùng an toàn ly khai Kỳ quân, Kỳ Tinh đích thân tiễn bước chúng ta. Trên đường đi, hắn bảo sẽ chừa tiểu lộ ở phía nam Đại Thanh sơn cho chúng ta chạy trốn, chỉ cần Liên Thành vừa ly khai, bọn họ sẽ lập tức vây khốn toàn quân, đây là điều cuối cùng hắn có thể giúp ta, hắn chỉ muốn ta mọi sự đều phải cẩn thận.

Đến lúc sắp chia tay, ta nói lời cảm ơn với hắn, nhưng hắn lại không nhận, chỉ nói một câu: “Ngươi cho rằng chuyện lần này chỉ một câu nói cảm ơn là xong? Nói cho ngươi biết, ngươi còn phải báo đáp ta.”

Những lời này khiến ta mỉm cười, khi ở cùng Kỳ Tinh, hắn luôn có thể hóa giải nỗi khổ sở sâu trong nội tâm ta, thậm chí có thể khiến ta cười to. Trong lòng ta, sớm đã coi hắn là bằng hữu, một bằng hữu duy nhất.

Advertisements

5 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 11.5”

  1. actermis14 nói:

    tem đi tem d9j

  2. hoaquynh123 nói:

    chờ mãi mới có chương mới nha, hì, thích ghê, thnakssssssssssss

  3. Ivy Hong nói:

    cho lau lam moi co
    thanks
    chung nao co nua zay

  4. hoaquynh123 nói:

    ss Tử nguyệt bỏ nhà ta đi lâu quá à, chờ chap mới của ss quá luôn, ngày ngày vào nhà ss, giờ giò vào nhà ss nè,Hu hu


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s