Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 12.1

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 1: Kim lũ đăng phượng khuyết

Cảnh vật đong đưa trước mắt, như ảo như mộng, cơn mưa như hàng ngàn sợi tơ thoát khỏi mặt trời, đáp xuống ngàn dặm trần gian.

Hoa vì gió mà phiêu linh, lá cũng âm thầm vô thanh vô tức, đông qua xuân đến, tuyết khuynh thành.

Nhoáng một cái đã hai năm trôi qua, ta vẫn ở nơi Thính Vũ các, chưa từng bước ra ngoài lấy một bước, lão phu nhân cũng không hề đến đây làm khó dễ ta, tất cả đều vì chuyện ta cứu mạng Liên Thành hai năm trước đã lan truyền huyên náo khắp thành Biện Kinh, bà xuất phát từ tình yêu thương của một người mẫu thân đối với hài tử, đối với ta sinh lòng cảm kích, tất nhiên sẽ không cùng ta so đo.

Lan Lan và U Thảo vẫn như trước, bồi lại bên ta, sự quan tâm của các nàng đối với ta chẳng khác nào Vân Châu. Nhìn hai gương mặt tươi cười thiên chân, can tịnh trước mặt, trong ta liền sinh chút ấm áp, xoa dịu nỗi thương tâm nhiều năm qua.

Liên Thành mỗi ngày đều tới Thính Vũ các, hắn thường ngồi nói chuyện phiếm với ta, cùng nhau đánh mấy bàn cờ, nghiên tập binh pháp. Thần kỳ nhất chính là, tư tưởng của chúng ta vô cùng giống nhau, đều cho rằng cảnh giới cao nhất của Tôn Tử binh pháp khái quát trong một câu: “Lập vu bất bại chi địa, nhi bất thất địch chi bại dã.”

Sau nhiều ngày thương thảo, cả cuốn sách được chúng ta gói gọn trong một chữ – “Chính” (trong chuyên chính, ý bảo phải đề ra phép tắc, khuôn mẫu rõ ràng), chỉ cần quốc gia có một người cầm quyền chuyên chính đủ sáng suốt, noi theo tấm gương Đường Thái Tông lắng nghe quần thần can gián, không ngừng khai quật nhân tài, tài quốc có hưng thịnh thì dân chúng mới an cư lạc nghiệp, người người nghiêm túc nạp thuế, nạp lương, quân đội mới có thể sung thực, hết thảy lấy chủ làm chính lấy dân làm phụ, tất cả vì bề trên.

Hắn và ta đều hướng đến cùng một mục tiêu, thật khiến ta kinh ngạc. Trong quá khứ, khi ta kiến giải vấn đề này với phụ hoàng, người lúc nào cũng nói ta bất quá chỉ là một nữ nhi, dụng binh quan trọng nhất là chữ “Biến (thay đổi liên tục)”, Tôn Tử binh pháp có câu “Chiến thế bất quá kì chính, tề chính chi biến, bất khả thắng cùng dã. Tề chính tương sinh, như tuần hoàn chi vô đoan, thục năng cùng chi”. Thế là chính khiến của ta phụ hoàng chẳng lý đến dù chỉ một câu, từ đó ta cũng không bao giờ đàm đạo cùng phụ hoàng về binh pháp sở kiến của mình.

Nhưng hiện tại, những lời của ta đã được Liên Thành thừa nhận, ta thật sự rất vui khi có được một tri âm như hắn. Mỗi ngày cùng hắn đàm đạo binh pháp khiến ta cảm thấy thực vui vẻ, mọi phiền não đều có thể dẹp lại phía sau. Có đôi khi ta còn nghĩ …. hắn nếu có thể trở thành hoàng thượng, nhất định sẽ là một hảo hoàng đế liêm chính.

Chỉ là, suốt hai tháng nay, hắn lại chưa từng ghé qua Thính Vũ các dù chỉ một bước. Tuy nói hắn là Thừa tướng đương triều đại quý nhân, bận trăm công nghìn việc, nhưng bận thế nào mà suốt hai tháng lại không ghé sang đây? Chẳng lẽ bên ngoài đã xảy ra đại sự?

U Thảo đẩy đẩy ta: “Tiểu thư, người nghĩ gì mà xuất thần đến như vậy, kêu người mấy lần cũng không thế phản ứng?”

Ta chợt hoàn hồn, liếc mắt nhìn U Thảo một cái: “Có chuyện gì vậy?”

“Chủ tử đã nhiều ngày không tới, người có hay không nhớ ngài ấy?” Nàng rõ ràng là có thâm ý, mắt cũng không ngừng dò xét ta qua lại.

Ta cười nhạt, không nói gì, tiếp tục trầm mặc. Hai năm nay, ta tự mình điều tâm dưỡng tính, tâm tư vốn đã thong dong, an bình, ngẩn người và trầm tư vốn trở thành hai việc ta phải làm hàng ngày. Báo hại các nàng đều nói ta đã thay đổi. trở nên u buồn, cao ngạo, thanh lãnh nhưng lạnh lùng, làm cho người ta không dám thân cận. Chẳng lẽ ta thật sự đã thay đổi?

“Ta cảm thấy, có một số sự việc đã nên cho tiểu thư biết” Lan Lan sau một hồi trầm mặc đột nhiên mở miệng, biểu tình ngưng trọng. Ta lẳng lặng nhìn nàng, chờ đợi câu kế tiếp.

“Kỳ thực, suốt nửa năm qua Thừa tướng và Kỳ quốc có lui tới với nhau, tựa hồ đang mưu tính điều gì” Lan Lan dùng thanh âm không cao không thấp mà nói, nhưng thế cũng đã đủ cho ta cảm thấy hoảng hốt “Ngày nay …. cần thay đổi rồi.”

“Ngươi nói, Liên Thành muốn soán vị!” Ta cảm thấy một phen thất kinh, âm lượng đề cao rất nhiều, Liên Thành liên thủ cùng Kỳ quốc mưu đồ vẽ nên một vở diễn bức vua soán vị? Kỳ quốc dựa vào cái gì mà đồng ý giúp hắn, còn có câu nói “Bắt Kỳ, Hạ hai nước nợ máu phải trả bằng máu” vẫn còn in sâu trong tâm trí ta chưa mờ phai, hắn làm sao có thể?


7 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 12.1”

  1. (Tâm sự dịch giả) : Cuối cùng trong đời cũng viết dc 1 chữ hoàn zồi T_T, dù chỉ là hoàn 1 quyển, thân tàn đã lết qua dc cái gọi là quyển 2 *tự tung bông*

  2. hoaquynh123 nói:

    em tung bông cùng ss nhá
    há há
    Ủng hụ hết mình nhá

  3. Jenny Kim nói:

    tks nàng nhìu ^^ bắt đầu sang quyển 2 rùi, Thành ca vì Phức Nhã nên mới soán ngôi đoạt vị, làm tất cả đến cuối cùng vẫn ko lấy được trái tim của mỹ nhân, hjz hjz

  4. Tuy là comt lần đầu và quyển 2 mới comt nhưng mà ủng hộ bạn nhiều nhen, nhờ bạn mà mình có truyện để đọc, mình đọc bản convert gì đó nuốt k vô được 😦
    Ai cũng mong mỏi gặp Thành ca mình thì lại mong được gặp lại Hữu ca…ôi chờ đợi


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s