Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 12.7

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 1: Kim lũ đăng phượng khuyết

Bóng dáng say sưa đón lấy cơn gió, trong giấc mộng chập chờ chẳng biết là cô quạnh hay còn đôi, giữa tẩm cung cô tịch, lụa mỏng phơ phất. Mãi đến gần khuya, ta mới được Lan Lan và U Thảo đưa khỏi Phượng Khuyết điện, tửu lượng của ta vốn chẳng bằng ai, chỉ mới vài chén đã bắt đầu hỗn loạn, ngay cả đi đường cũng không vững.

Một thân say say hương men được các nằm đặt nằm vào nhuyễn tháp, hai nàng nhẹ nhàng giúp ta lau hai gò má rồi mới rời đi. Ta nhắm lại đôi hàng mi, rất nhiều kỷ niệm chợt hiện về trong phút chốc, ta rúc vào lòng phụ hoàng, nghe người giảng giải những điều về thế gian, về những đại nhân vật đã trải qua bao phong vân thăng trầm của lịch sử. Ta còn nhớ phụ hoàng từng nói, chỉ cần ta thích, người liền cắt một nửa giang sơn, tặng ta tùy ý chơi đùa, nhưng ta không cần thứ đó, ta chỉ cần phụ hoàng còn sống ….

Người ta thường nói “Tá tửu tiêu sầu sầu canh sầu” (Mượn rượu giải sầu sầu càng sầu thêm), hôm nay, ta chính thức giác ngộ được thâm ý trong đó, chuyện cũ cứ một lượt cuộn trào lại trong tâm trí, khiến đầu ta đau đến gần như tê liệt, cứ tỉnh lại rồi lại mong được tiến vào giấc mộng.

Nhanh chóng, hình ảnh phụ hoàng chết thảm dưới loạn đao, huyết nhục mơ hồ liền xuất hiện. Bên tai quẩn quanh di ngôn của mẫu hậu: “Phức Nhã, nếu may mắn có thể tránh khỏi một kiếp …. Nhất định phải nhớ kỹ phụ hoàng, mẫu hậu cùng vong linh các tướng sĩ đã tử vong tại Cam Tuyền điện.”

Khóe mắt chợt cảm thấy lạnh, dường như có nước mắt lướt qua, dọc theo hai gò má tụt xuống bên gối.

Phụ hoàng, mẫu hậu …. Phức Nhã bất hiếu, uổng cho hai người từ nhỏ đã sủng ái ta như vậy, nhưng ta lại vô lực nhận nhiệm vụ phục quốc quá nặng nề này, càng không thể lấy linh hồn và tình yêu của mình ra đánh đổi.

“Đang nghĩ đến chuyện gì mà lại khóc thương tâm như thế?” Giữa tẩm cung trống rỗng truyền đến thanh âm tựa quỷ mị, làm ta tỉnh rượu đến phân nửa, từ giường ngồi bật dậy, chăm chú nhìn khắp bốn phía tẩm cung đen kịt, đưa tay không thấy rõ năm ngón, tìm kiếm chủ nhân của thanh âm này.

“Là Hàn Minh?” Ta nghi hoặc thành tiếng, thanh âm lãnh đạm này chỉ có thể thoát ra từ trong miệng hắn.

“Không ngờ được đã nhiều năm trôi qua, Phan cô nương vẫn nhớ rõ giọng nói của ta” Một trận than nhẹ, hắn lúc này đã ngồi bên giường ta, trong bóng đêm u ám, ta chỉ lờ mờ thấy ánh mắt hắn đang dừng trên người ta.

Ta vội đưa tay lau quệt lung tung những giọt nước mắt còn đọng trên má “Ngươi đến đây làm gì, chẳng lẽ ngươi không biết nơi đây nguy hiểm thế nào sao, đây là nhãn tuyến của Liên Thành.”

“Nửa đêm đột nhập Đông cung ta còn làm được, chẳng lẽ lại sợ một cái Chiêu Dương cung nho nhỏ?” Hắn cười đến thanh lãnh, khí thế lạnh lùng vẫn không suyễn suy “Xem ra, ngươi quả nhiên là ở đây.”

Ta không nói lời nào, hắn cũng dời ánh mắt khỏi mặt ta. Cứ trầm mặc như vậy suốt nửa canh giờ, cuối cùng ta vẫn nhịn không được, cất tiếng hỏi.

“Thái tử như thế nào?”

“Rất nguy hiểm.”

“Kỳ Tinh như thế nào?”

“Vẫn nóng nảy.”

“Kỳ Vẫn như thế nào?”

“Vẫn an phận.”

Lại một trận trầm mặc, không khí như bị nhuốm đẫm một tầng lạnh lẽo “Đã hỏi tất cả mọi người, vì sao không hỏi Kỳ Hữu?”

Nghe được tên Kỳ Hữu, ta không khỏi cười khổ một tiếng, tình trạng của chàng ấy còn chờ đến ta hỏi sao? Chàng thông minh cơ trí, lại có hoàng thượng giúp chàng an bày tất thảy, ta căn bản không cần lo lắng.

“Hoàng thượng mấy năm nay lâm trọng bệnh, Đông cung đã bắt đầu rục rịch, có lẽ thời điểm phế thái tử đã gần kề” Thanh âm của hắn vững vàng, gằn thành từng tiếng, đánh thẳng vào tâm ta “Một năm trước, Hàn Chiêu Nghi quyết định liên thủ cùng Kỳ Hữu, bọn họ đã đặt ra một hiệp nghị, Hàn Chiêu Nghi sẽ dùng hết mọi sức lực để đưa hắn lên ngôi hoàng đế, bù lại, nếu Kỳ Hữu thành công, hắn phải tôn Hàn Chiêu Nghi làm thái hậu.”

Advertisements

3 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 12.7”

  1. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ và chấp nhận chờ ta mấy ngày qua *tung hoa cho các độc giả*. Giờ bản cóp đó đã được del nên ta cũng nên post lại KTHP rồi :D.

    Chúc mọi người vui vẻ 🙂


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s