Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 13.2

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 2: Trầm luân đế huyết kiếp

Nàng thấy ta không nói không rằng, liền đột ngột quỳ gối xuống sàn, lê gối đến trước mặt ta, khẩn cầu thành tiếng “Cầu ngươi, ta lấy thân phận của Dục quốc hoàng hậu, Biện quốc công chúa khẩn cầu ngươi rời đi.”

Ánh mắt của ta dần trở nên mờ mịt, ảm đạm, ta nhìn chằm chằm vào đôi nhãn mâu trong suốt như nước của nàng, trầm tư hồi lâu. “Hảo, ta đáp ứng ngươi.”

Ta vừa nói xong lời này, trên mặt nàng liền hơi xuất hiện ý cười, ngược lại, ta cất tiếng “Nhưng ngươi phải giúp ta lấy một thứ trong tay Liên Thành, nếu không có được nó, ta quả quyết sẽ không rời đi.”

Giờ Sửu hôm sau, Linh Thủy Y một thân hắc y dạ hành men theo cửa sổ phía sau vọt vào.

Suy nghĩ đầu tiên của ta chính là nàng có võ công! Ta thật sự không ngờ được, một công chúa có vẻ ngoài nhu nhược, mảnh khảnh như nàng lại có công phu cao nhường vậy.

Nàng đem môt kiện tấu chương cũ vàng óng ánh đưa cho ta “Ngươi xem, đây có phải thứ ngươi muốn không?”

Ta tiếp nhận nó, mở ra, bên trong viết rõ ràng “Phan Ngọc và nhi thần là thực tâm yêu nhau”, ta gật gật đầu, đem nó cất vào áo.

Nàng bước đến trước bàn, vì ta mà rót một chung Bích loa xuân, một ngụm uống cạn.

“Điều ngươi yêu cầu ta, ta đã làm được. Vậy điều ta yêu cầu ngươi làm, ngươi cũng phải làm được” Nàng lấy từ trong áo một mảnh giấy đưa cho ta “Đây là lộ tuyến đồ của hoàng cung, ngươi xem cho kỹ.”

“Trong bốn cổng của hoàng cung, Ngọc Hoa môn nằm ở phía Bắc, là nơi có canh phòng lỏng lẻo nhất. Giờ Dần mỗi ngày đều có người đem dạ hương* vận chuyển ra khỏi cung, ta đã mua chuộc được một trong hai kẻ vận chuyển. Chỉ cần ngươi thần không hay quỷ không biết thay thế hắn, liền có thể bình an rời khỏi. Đi ra ngoài ngươi liền thấy một con đường lớn, đó là đường cái của Biện Kinh, lúc này ngươi không phải quang minh gì mà rời khỏi, cho nên ngươi phải đi về giao lộ phía Bắc. Ở đó ta đã phái người chờ ngươi sẵn, người đó sẽ đưa ngươi đến nơi an toàn. Chỉ cần qua khỏi bắc giao, ngươi liền an toàn.”

*dạ hương: thì là “chất thải của nhân loai” đó

Nàng sợ ta xem lộ tuyến trên giấy không hiểu, liền phân tích rõ ràng lộ tuyến này cho ta, quả là một kế hoạch thiên y vô phùng (áo trời không chỗ rách → kế hoạch hoàn hảo không kẻ hở).

Sau đó, nàng đưa cho ta một gói mê hương dùng để đối phó với Lan Lan và U Thảo, cùng một bộ trang phục tiểu tư (hạ nhân) để ta mặc khi chạy trốn. “Giờ Dần ngày mai, nhớ kỹ, nếu để lỡ giờ Dần, ngươi có mọc cánh cũng không thoát.”

Ta hảo hảo thu lại bản đồ, gật đầu “Cám ơn”. Ánh mắt của ta vẫn thận trọng nhìn nàng từ trên xuống dưới, chỉ sợ bỏ sót một tia cảm xúc.

“Ta nói rồi, ta lần này ra tay không phải để giúp ngươi, mà là giúp chính mình” Bộ dáng của nàng tuy cố tỏ ra vô tâm, nhưng thần sắc của nàng đã tiết lộ hết thảy, đó là đắc ý.

Ta ngồi trước bàn hồi lâu, ánh mắt vẫn nhìn về phiến cửa sổ Linh Thủy Y vừa dùng để rời đi, gió làm cánh cửa lay động chừng nào thì tâm tư của ta dao động chừng đó.

Ta có nên hay không rời khỏi hắn? Nếu ta lưu lại, Liên Thành nhất định sẽ sắc phong ta làm phi. Nhưng nếu ta rời đi, rất có thể sẽ mắc vào mưu kế của Linh Thủy Y.

Dù sao, hai năm trước, ta đã phát hiện một bí mật không thể cho ai biết!

Ngày ấy, ta đang ngồi trong thư phòng ở Thính Vũ các lật xem Kinh thi, đúng lúc ta đưa mắt nhìn ra phía ngoài, lại phát hiện phía sau giả sơn trong biệt uyển, có một đôi nam nữ đang hôn nhau, dây dưa, nồng nhiệt.

Bọn họ không phải ai khác, chính là Linh Thủy Y và Liên Dận.

Ngay tại một khắc đó, ta liền hiểu được vì sao khi vừa gặp, ánh mắt Liên Dận nhìn ta lại tràn đầy sát khí như vậy, ta lúc đó dù không hiểu gì cũng liền trốn tránh hắn, nay ta đã hiểu, ngay tại giây phút đó, hắn đối với ta đã có sát ý.

Phát hiện chuyện này, ta liền cấp tốc che đi hai phiến cửa sổ kia, nhưng ta vẫn cảm thấy nguy hiểm tồn tại bốn phía. Ta cũng không phải kẻ lắm chuyện, cho nên mỗi lần đối mặt cùng Liên Thành, lời vừa đến bên môi liền nuốt trở về. Mà nay Linh Thủy Y đột nhiên tìm mọi cách yêu cầu ta rời đi, khó tránh khỏi nàng sẽ nửa đường hạ sát thủ, ta chết thảm trong rừng thì sẽ không ai có thể nghi ngờ đến nàng. Nhưng theo lời nàng, nếu bây giờ ta không chịu ly khai, sau này sẽ không còn cơ hội.

Ta gắt gao nắm chặt ngọc bôi trong tay, các đốt tay đã trở nên trắng bệch, đầu ngón tay cũng bắt đầu sinh đau.

Ta phải đi, hơn nữa, còn phải rời đi trong đêm nay!


2 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 13.2”

  1. hoaquynh123 nói:

    thnaksssssssssssssss

  2. Iris nói:

    hay quá, tks ss!


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s