Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 14.3

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 3: Mộng yểm trú hồng nhan

Mãi đến lúc ánh tịch dương khuất hẳn sau núi, vạn dặm thiên vân vì mất đi ánh sáng soi rọi cũng giấu đi tung tích, hòa mình vào bóng tối. Hàn Minh vừa rời khỏi Lan Khê trấn, ta đã tiễn hắn đến tận trấn khẩu rồi mới trở về Đào Nguyên cư. Đào Nguyên cư này là do Hàn Minh mời người có chuyên môn đến tạo nên, bên trong thực im lặng, không ai có thể đến quấy rầy ta, nhờ vậy ta có thể ngày qua ngày, an nhàn yên tĩnh.

Đẩy cửa vào phòng, ta bước đến ngồi trước bàn trang điểm, cẩn thẩn nhìn gương mặt này phản chiếu trong gương đồng, thanh tú thoát tục, da thịt trắng nõn như giấy, mơ hồ có chút yếu bệnh, chỉ có ánh mắt vẫn sâu tựa biển, rạng rỡ phiếm quang như ngày nào, mỗi khi ngưng mắt cười nhẹ, hai bên liền lộ ra hai lún đồng tiền nho nhỏ, đáng yêu động lòng người.

Kể từ ngày ấy té xuống sườn núi, ta đã được Hàn Minh cứu, hắn đem ta về Kỳ quốc, thu xếp ta lưu lại Lan Khê trấn.

Ta không biết hắn rốt cuộc đã tìm ra ta bằng cách nào, không biết nhưng cũng không muốn biết, chuyện cũ trước đây ta đã không còn muốn nhớ lại. Ta vẫn nhớ rõ, gương mặt này đã lãnh đủ năm đạo chủy thủ của Linh Thủy Y, nhìn thấy đã ghê người. Nhưng khiến ta bận tâm không phải là gương mặt của mình, mà chính là đạo tấu chương kia, ta phát điên mà truy vấn Hàn Minh, hỏi hắn khi cứu ta có nhìn thấy nó không, nhưng hắn chỉ trả lời lúc cứu ta cái gì cũng không thấy, nước mắt tích tụ trong người liền lập tức tuôn trào. Ta lúc này chỉ có phong tấu chương kia là minh chứng cho tình yêu của Kỳ Hữu dành cho ta, bây giờ cả thứ duy nhất có thể dùng để an ủi bản thân cũng tìm không thấy, ta chẳng thể làm gì ngoài tuyệt vọng.

Sau đó, ta lại nhốt mình trong phòng, căn bản không gặp Hàn Minh, cũng không cho hắn gặp ta, mang một gương mặt bị hủy như thế, ta còn cách nào hé ra gặp người? Nhưng hắn một chút cũng không để tâm đến bộ dạng này của ta, luôn ở bên cạnh an ủi ta, có lẽ, những ngày đó chính là những ngày hắn phải nói nhiều nhất trong suốt một kiếp này.

Năm ngày sau, ta rốt cuộc cũng có thể tỉnh táo trở lại, chỉ là gương mặt thôi mà, nói cho cùng nó cũng chỉ là một lớp da. Nhưng sau đó Hàn Minh lại dẫn đến một vị thần y, công phu dịch dung của y có thể coi là thiên hạ nhất tuyệt, mục đích chỉ để khôi phục dung mạo cho ta, lại bị ta cự tuyệt.

“Cô nương muốn có một gương mặt như thế nào?”

“Bình thường.”

“Còn gì nữa không?”

“Chỉ cần bình thường là đủ.”

Nghĩ đến ngày ấy, thần y sau khi đối thoại cùng ta, bộ dáng không nói được gì mà nhìn trân trân Hàn Minh của hắn thật rất buồng cười, có lẽ hắn cho rằng mọi nữ tử trên thế gian này đều theo đuổi mỹ mạo. Nhưng ta không nghĩ bản thân lại cần một mỹ mạo nữa, ta không muốn nhìn lại gương mặt đã bị hủy đó, càng không muốn nhìn đến gương mặt giống y Viên phu nhân đó, ta không muốn bị lợi dụng thêm một lần nào nữa, nên ta chỉ cần một gương mặt thanh tú đạm nhã, một cũng sống bình phàm vô kỳ như bao người.

Khi ta nói lời cảm tạ với Hàn Minh, hắn lại bảo hắn chỉ trả ân cứu mạng của ta. Ta chỉ có thể chua xót mỉm cười, cứ coi như ngày ấy quyết định cứu hắn là ta đã đúng, , nếu không giờ này ta đã sớm chết thảm nơi thâm sơn, trên thế gian đã không còn một người tên gọi Phức Nhã.

Ta chưa thể chết, chưa thể chết trước Kỳ Hữu, ngay cả khi ta và chàng vĩnh viễn không còn cơ hội gặp lại, mỗi tháng, chỉ cần mỗi tháng đợi Hàn Minh đem tin tức về Kỳ Hữu đến cho ta, như vậy đã đủ rồi.

Một năm trước, hoàng thượng lâm trọng bệnh, Đông cung một phen biểu diễn tiết mục binh biến, muốn bức hoàng thượng thoái vị. Hoàng thượng vốn là kẻ khôn khéo, tại một nơi bí mật gần hoàng cung đã bố trí hết thảy cho Kỳ Hữu, ngày Đông cung bức thoái vị, đại quân bất ngờ xuất động, tóm gọn một ổ. Thái tử bị người người lên án, hoàng thượng phẫn nộ hạ lệnh phế truất, trục xuất khỏi hoàng cung vĩnh viễn không được quay lại. Hoàng hậu mang tội danh không quản giáo tốt thái tử, đem nhốt vào Lãnh cung đời này vĩnh viễn không được ra khỏi. Nạp Lan Kỳ Hữu thân là đứa con duy nhất còn lại của hoàng hậu danh chính ngôn thuận bước lên ngôi vị thái tử. Nửa năm sau, hoàng thượng vì bệnh băng hạ tại Dưỡng Tâm điện, thái tử đăng cơ, lấy danh hiệu Kỳ Tuyên đế, tôn người đứng đầu cửu tần – Hàn chiêu nghi làm thái hậu, sắc phong thê tử kết tóc Đỗ Hoàn làm hoàng hậu.


9 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 14.3”

  1. hoaquynh123 nói:

    máy tính bị hỏng nên gần tuần nay em có zô mạng được đâu, giờ zô coi đc cả 3 chương mới thick quá,hì

  2. hoaquynh123 nói:

    hu hu, ss bỏ nhà, bỏ tụi em đi đâu rùi ,hu hu

  3. hoaquynh123 nói:

    Mà ss cosplay nhân vật nào thía, lần này thì em ko bít thiệt lun


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s