Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 14.4

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 3: Mộng yểm trú hồng nhan

Hai tháng sau, hoa đào đều đã tàn hết, một phiến đào lâm bỗng choáng ngợp trong màu phấn nộn của bạch đào, đào trĩu quả lan từ tiểu viện đến tận chân tường. Ta đang đứng trong viện, bất chợt nghe thấy vài thanh âm trong trẻo truyền đến, sau một hồi lắng nghe, ta xác định đây là thanh âm của tiểu hài tử. Đến đây ta đã đoán ra là có mấy tiểu hài tử háu ăn, muốn hái những quả đào mọc qua bờ tường. Tính trẻ con của ta nhất thời nổi lên, lập tức đẩy cửa bước ra, vài đứa nhỏ trông thấy ta, lập tức muốn nhanh chân bỏ chạy.

Ta không nhanh không chậm gọi bọn chúng “Muốn ăn đào cứ tùy tiện tiến vào”. Bọn chúng nhìn ta kỳ quái, giống như không tin, cứ vậy đứng bất động tại chỗ.

“Tiến vào đi!” Ta hướng bọn chúng vẫy tay, rất nhanh, chúng liền chạy về phía ta, ta nắm lấy bàn tay nhỏ bé đó dẫn vào trong viện. Không thể phủ nhận, ta rất thích trẻ con, bởi vì chỉ có ánh mắt của chúng mới là đơn thuần vô tạp niệm. Chỉ có trong mắt chúng, ta mới tìm lại được sự tinh thuần của chính mình, nhưng chút tinh thuần đó của ta đã sớm lu mờ theo tháng năm chuyển dời, ta thật mong rằng bọn trẻ có thể giữ được sự tinh thuần của mình đến cuối đời.

Ta hái xuống một quả đào hồng căng từ trên cành, cười nhìn bọn trẻ: “Nếu các đệ muốn ăn đào, phải đối được một câu thơ của tỷ tỷ, đối hay được ăn đào, được hay không?”

Mấy tiểu hài tử dùng sức gật đầu, ta bắt đầu lưu chuyển ánh mắt:

Lựu chi a na lựu thật phồn, lựu mô khinh minh lựu tử tiên (Lựu trên cành thật nhiều, dưới dương quang trông thật sáng tươi). Ai có thể nói câu còn lại?”

Bọn chúng đều nhìn nhau, không biết đối đáp thế nào. Lúc này ta mới giật mình, bọn chúng chỉ là trẻ con, làm sao có thể lợi hại đến mức tiếp nổi câu này, đang tính đổi sang câu khác dễ dàng hơn, đã thấy một nam hài tuổi chừng mười hai giơ tay lên, nói:

“Tỷ tỷ, ta biết. Đây là bài Thạch lựu của Lý Thương Ẩn thời nhà Đường, câu tiếp theo là
Khả tiện dao trì bích đào thụ
Bích đào hồng giáp nhất thiên niên
(Đào kia sum suê bên hồ nước
Hồng đào kia đã một ngàn năm)

Hắn không chút do dự mà đọc tiếp. Mắt ta phút chốc lóe sáng tinh quang, không ngờ tại một tiểu trấn thế này lại có một nam hài lợi hại như vậy. Ta đưa trái đào cho nó, hỏi “Đệ tên là gì?”

“Ta tên Triển Mộ Thiên, sở dĩ cha đặt tên cho ta là Mộ Thiên, chính là hy vọng một ngày nào đó ta có thể vì triều đình ra sức, mộ thiên nhan”. Hắn tiếp nhận quả đào từ tay ta, xoa xoa mấy cái, há mồm cắn một phát rõ to.

Ta nhẹ vuốt trán nó, vừa nghe hắn nói đến ba chữ “mộ thiên nhan” ta liền cười khổ. Dân chúng ai cũng có khát vọng đến triều đình làm quan, lại không biết rằng tại triều đình nếu ngươi không có thế lực, thì một chỗ nhỏ bé để dung thân cũng không có nổi. Trừ phi ngươi thăng quan quyền quý, có vây cánh để dựa vào, có như vậy mới mong được thi triển khát vọng.

Khi suy nghĩ của ta bắt đầu trôi dạt về phương xa cũng là lúc hơn mười tên quan binh phá cửa xông vào, trưng bộ mặt hung thần ác sát tiến về phía ta, rất nhiều tiểu hài sợ đến mức trốn ra phía sau ta. Duy độc Triển Mộ Thiên vẫn đứng đó, bất động thanh sắc, chăm chú nhìn đám quan binh kia.

“Đăng ký danh tự của ngươi vào đây!” Nam tử cầm đầu lỗ mãng đưa một quyển sổ nhỏ và một cây bút lông về phía ta mà quát.

“Vì sao phải đăng ký?” Ta che chắn kỹ bọn nhỏ phía sau, chỉ sợ đám quan binh làm tổn thương đến chúng.

Hắn chẳng chút kiên nhẫn mà liếc nhìn ta, khẩu khí vô cùng khó nghe: “Tân hoàng đăng cơ, hậu cung cung nữ thiếu trầm trọng, Hoàng thượng có lệnh, trưng thu nữ tử dân gian vào cung làm tì.”

“Các ngươi rõ ràng là cường chinh!” Triển Mộ Thiên thế mà lại nhanh hơn ta một bước, khẩu khí sắc bén căn bản không giống một nam hài mười hai tuổi, rất có khí thế của bậc vương giả.

“Tiểu quỷ, không đến lượt ngươi xen mồm, xéo qua một bên” Tay hắn vung lên, một cái bạt tay như trời giáng đánh thẳng vào mặt Triển Mộ Thiên, nhưng tiểu hài tử lại dùng sức bắt lấy tay hắn, há mồm cắn. Chúng binh lính vừa thấy cảnh này, liền tiến lên lôi nó ra, phải tốn bao khí lực cuối cùng mới lôi ra được.

“Tiểu quỷ, ngươi chán sống rồi phải không?” Tên thủ lĩnh của đám binh lính lấy tay che miệng vết thương, đau đến nhe răng trợn mắt, gương mặt đỏ bừng, có thể thấy được phát cắn này của Triển Mộ Thiên vốn chẳng lưu tình.

Ta thấy một binh sĩ vung tay tính tát nó, liền tức giận xông ra chắn trước mặt, ngăn kẻ kia xuống ta: “Tiểu hài không hiểu, quan gia, người đừng so đo làm gì, ta liền đi theo các người tiến cung.”

Advertisements

4 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 14.4”

  1. hoaquynh123 viết:

    Hôm qua, biết thế thức lâu thêm chút chút nữa thì được đọc KTHP rùi ,iu ss cực kì lun
    iu thiệt thiệt nhìu nhìu

  2. yumi viết:

    thanks

  3. Iris viết:

    lâu lắm ko vào, có 2 chap liền, tks so much!!!


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s