Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 14.7

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 3: Mộng yểm trú hồng nhan

Màn đêm buông xuống, bóng tối như một bằng hữu thân quen một lần nữa bao trùm lấy cả hoàng cung, sắc hoa vẫn kiều mị như ngày nào.

Trước khi Vân Châu đi ngủ, ta cùng với Nam Nguyệt đem chậu đồng ra giếng trước Thu Lâm viện lấy nước giúp nàng rửa mặt, chải đầu.

Nhưng do lúc này chưa phải là lúc đi ngủ, nên cạnh giếng có rất nhiều cung nữ đang đứng xếp hàng lấy nước. Đợi khoảng một nén nhang cuối cùng cũng đến chúng ta, nhưng lúc này lại có hai cung nữ đột nhiên bước lên trước chúng ta. Nam Nguyệt nổi giận đẩy các nàng qua một bên “Ra phía sau mà xếp hàng.”

“Ngươi dám đẩy chúng ta?” Nam Nguyệt tuy thấy nàng kia vô cùng nổi giận, không ca yếu thế mà xoay thắt lưng, bước ngang qua nàng.

Vị cung nữ kia thấy nàng khí thế vú lấp miệng em, liền nảy sinh một khắc sợ sệt “Các ngươi là người của cung nào?”

“Phiên Vũ các” Nam Nguyệt dõng dạc ba chữ, lại đổi lấy hai vị cung nhân kia nhìn nhau, mỉm cười khinh miệt, trong mắt bọn họ là trào phúng và khinh miệt “Ra là nô tài của quý tần xấu xí kia.”

“Các ngươi nói gì?” Ta tức giận bước lên chắn trước mặt Nam Nguyệt, lạnh lùng trừng mắt hai cung nữ kia, bản thân cũng cảm nhận được giọng nói của mình phá lệ âm lãnh.

Nàng ta cười khẽ một trận, càng nói càng càn quấy, càng nói càng lỗ mãng “Chẳng lẽ ta nói sai rồi sao, chủ tử của các ngươi căn bản xấu xí khó coi, khó trách hoàng thượng chán ghét nàng như vậy, một cái liếc mắt cũng không buồn liếc tới.”

Nghe những lời này, cơn giận của ta phút chốc cuộn trào, ta vươn hai tay nắm lấy một lọn tóc của hai nàng. Một tiếng kêu bi thảm liền cắt ngang không gian vắng lặng trong tiểu viện. Các nàng không chịu yếu thế, ngay lập tức phản đòn, dùng hết sức véo cánh tay của ta. Ta bất chấp cơn đau, hai tay hợp lại kéo tóc, trên các mặt nàng liền xuất hiện vẻ thống khổ, lực đạo véo tay ta cũng tăng lên mấy phần.

“Ngươi thật to gan …. Chúng ta là thị nữ của Tĩnh phu nhân” Các nàng la hét đến chói tay để bắt ta buông ra, kết quả lại vô ích.

Ta tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai nhục mạ Vân Châu, trong lòng ta sớm đã xem nàng là thân nhân mà đối đãi, huống hồ dung mạo của nàng vốn là vì ta mà bị hủy.

“Các ngươi còn không dừng tay!” Một tiếng gầm to khiến chúng ta phải ngừng động tác trong tay, sau đó một tiếng “Tê” vang lên, tại thời khắc yên lặng này phá lệ chói tai. Ống tay áo của ta bị cung nữ kia xé toạc hơn phân nửa, thương tích không đếm nổi, trên làn da trắng điểm mấy điểm đỏ tím, nhìn đến ghê người. Nhưng hiện tại, khiến ta chú ý không phải là bộ dáng chật vật của mình mà chính là nam tử trước mặt.

Không biết là ai hô một tiếng “Dịch đại nhân”, khiến những người khác đồng loạt quỳ xuống hành lễ. Chỉ có ta vẫn đứng như tượng tại chỗ, nhìn vẻ mặt lạnh lùng có phần tức giận của nam tử đó – Dịch Băng.

Hắn bước về phía chúng ta, tầm mắt đảo qua một lượt, cuối cùng lướt tới mặt ta, nhưng thủy chung vẫn rời đi. Tựa hồ hắn cũng không để ý đến việc ta đang không để ý đến phép tắc mà đứng đó, nói: “Các ngươi thật to gan, dám đánh nhau nơi hậu cung trọng địa.”

“Là ả động thủ trước” Cung nữ kia cướp lời xỉa thẳng vào ta, đúng lý hợp tình mà đem mọi trách nhiệm đổ lên người ta.

“Là nàng ta vũ nhục nương nương của chúng ta trước” Nam Nguyệt không cam lòng yếu thế chen ngang một câu.

Dịch Băng cau mày, trong mắt xuất hiện một tia thiếu kiên nhẫn: “Nương nương của các ngươi là ai?”

“Tú quý tần” Ta dùng ngữ khí không cao không thấp trả lời, lại khiến hắn chú mục. Hắn dùng ánh mắt đánh giá kỹ lưỡng ta từ trên xuống dưới một lần, cất tiếng hỏi: “Ngươi là ai?”

Ba chữ ngắn ngủi khiến ta thầm hoảng hốt, hắn đã nhìn ra ta sao? Không có khả năng! Dung mạo của ta lúc này sớm đã không còn nguyên bộ dáng ban đầu, không còn chút manh mối, trừ giọng nói này. “Nô tỳ Tuyết Hải!”

Sau đó, trận khôi hài này nhờ một câu “Giải tán” của Dịch Băng mà kết thúc.

Trở về Phiên Vũ các, ta hướng hai vị công công nhập cung sớm hơn ta – Tiểu Phúc Tử và Tiểu Thiện Tử hỏi thăm về Dịch Băng, từ trong miệng bọn họ ta biết được hắn nay đã là nhất phẩm thống lĩnh thị vệ nội đại thần, là hồng nhân bên cạnh hoàng thượng, là đối tượng được bách quan nịnh bợ. Dịch Băng đã bắt đầu hưởng những tháng ngày xa hoa như thế này sao? Hắn đã sớm quên Phức Nhã công chúa, quên đi cả hứa hẹn trợ ta phục quốc sao? Như vậy cũng tốt, ngươi hãy an nhàn tận hưởng cuộc sống của mình đi, dù sao đối với việc phục quốc, ta sớm đã buông tay từ cái ngày ly khai Kỳ quốc.

Advertisements

7 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 14.7”

  1. hoaquynh123 viết:

    Hì, ss pót mụn thía

  2. yumi viết:

    thanks

  3. tram viết:

    cố lên nàng nha! thanks nàng

  4. Iris viết:

    dạo này bận quá, mãi mới vào xem đc, tks ss!


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s