Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 15.1

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 4: Phiên nhiên huỳnh tuyết vũ

Từ lần đắc tội với Tĩnh phu nhân ở Bách Oanh cung, liên tục ba tháng nay, các nô tài ở Phiên Vũ các đều phải nhận hết thảy xem thường của nô tài khắp lục cung, mọi người chỉ sợ không đủ ghét. Giờ phút này, Phiên Vũ các có thể dùng câu “Lãnh lãnh thanh thanh, thê thê thảm thảm thích thích” để hình dung. Bất tri bất giác, mùa thu đã tới, cánh hoa trải đầy mặt đất, cảnh vật nhuốm thêm một tầng điêu linh, gốc ngô đồng xa xa lại thêm một phần sầu muộn.

Thật vất vả mới có thể cạy miệng Tùng công công nghe chuyện Bích Ngọc Hồ, tọa lạc giữa Tây cung, nghe nói nơi đó vô cùng ma quái, thường có rất nhiều ma nữ xuất hiện, di động trên mặt hồ. Dần dần thời gian trôi qua, nơi này trở thành một nơi hoang vu tĩnh mịch, không ai lui tới. Tuy nhiên, đó là nơi ta phải đến tối nay.

Trăng trên cao sáng tựa thiên quang lại mờ ảo tựa sương, ánh sáng chậm trãi ánh lên chút phiếm quang nơi mặt hồ tĩnh lặng, mặt hồ lấn vào một phần bờ, cỏ dài do đã lâu không ai cắt tỉa, rậm rạp hệt nơi u lâm.

Ta nắm chặt chiếc túi trong tay, trầm tư một lúc, sau đó thở ra một ngụm hàn khí, cất bước tiến vào bụi cỏ cao đến mức có thể lấp chìm ta, hai tay không ngờ chụp động trên những nhành cỏ, nhất thời lục quang xuất hiện, từng đốm từng đốm bay lượn xung quanh ta. Động tác của ta vẫn duy trì như trước không ngừng, sau đó xoay tròn một vòng, gió làm tóc ta rối loạn, dây kết trên tóc bị thổi tứ tán, trong lòng bàn tay mơ hồ truyền đến cảm giác đau đớn.

Lục quang phiên nhiên mà khiêu vũ, thanh phong thổi nhẹ, lay động, quẩn quanh, phi vũ, cảnh sắc đó thay đổi muôn hình, hết thảy đều là thiên nhiên mỹ cảnh. Cảnh sắc này chợt khiến tim ta vang đập thình thịch, chỉ là, ta mặc kệ tất cả, ta chỉ biết rằng, ta phải gọi ra càng nhiều đom đóm càng tốt.

Còn nhớ rõ năm đó đào vong, sau khi được Kỳ Hữu cứu mạng, hắn đem ta an trí bên trong khách điếm, cuối cùng cũng có thể tìm được một cảm giác an toàn trong giấc ngủ. Chỉ là, trong mộng liên tục hiện lên hình ảnh chết chóc của phụ hoàng và mẫu hậu, ta hét to, từ trên giường ngồi bật dậy, mồ hôi đầm đìa, ánh mắt mê loạn.

Vì muốn đẩy tan áp lực, ta đi dạo trong hậu viện của khách điếm, mờ mịt nhìn một mảng cỏ bụi, nội tâm bỗng bị một cảm giác thê lương mạnh mẽ chế trụ, chợt phát hiện có mấy điểm lục quang bay ra từ bụi cỏ, mắt ta nhất thời sáng ngời, lao thẳng vào bụi cỏ, huỳnh quang nhất thời hiện ra, bay lượn quẩn quanh bốn phía. Ta vươn tay, nhẹ nhàng phất qua một điểm huỳnh quang, trên mặt lộ ra nét cười thương nhiên.

Kỳ Hữu không biết từ lúc nào xuất hiện bên người ta, đến tận bây giờ, ta vẫn nhớ như in những lời chàng nói lúc đó: “Phức Nhã công chúa, ngươi thật sự rất vô tình!”

Âm thanh của chàng lúc đó đánh vỡ bầu không khí tĩnh lặng, nhiễu loạn chút cảm giác hưởng thụ trong một giây phút của ta. Ta dừng lại động tác nơi tay, ánh mắt nhìn chàng đầy cảnh giới. Chàng đi về phía ta, hai chân bước vào giữa bụi cỏ, càng khiến nhiều đom đóm bay ra: “Quốc phá, song thân vong, thế mà ngươi vẫn có tâm tình nhìn ngắm đàn đom đóm này, mỉm cười vui vẻ đến thế.”

Nhìn dung mạo tuấn tú nhã nhiên, thần thái cao ngạo của chàng, ý cười của ta cũng phải liễm đi mấy phần: “Ta đang cười, nhưng nó không có nghĩa rằng chuyện nước mất không khiến ta thương tâm” Ta ngước đầu nhìn lên một nền trời đầy lục quang, hai mắt mờ mịt “Mỗi con đom đóm này đều đại biểu cho hy vọng của ta, hy vọng phụ hoàng và mẫu hậu ở trên trời an vui.”

“Ngươi rất thiên chân” Chàng vươn tay bắt lấy một con đom đóm, sau đó hung hăng bóp chết nó trong lòng bàn tay “Đom đóm có thể đại biểu thay cho hy vọng? Vậy ngươi cầu nó giúp mình phục quốc đi.”

Sắc mặt của ta đột nhiên trắng bệch một mảng, không còn một tia huyết sắc, khóe miệng co giật nhưng một từ cũng không thốt nổi.

Nét ôn nhu xuất hiện trên gương mặt tuấn tú đó, giọng cười trong vắt nhưng không kém phần lạnh lùng “Ta cũng từng nuôi hy vọng, nhưng sau này chợt nhận ra, điều đó thật ngu xuẩn. Nếu ngươi muốn phụ hoàng cùng mẫu hậu của mình ở trên trời vui vẻ, vậy thì, vì họ báo thù đi”

Ta cười khổ một tiếng, thu hồi suy nghĩ, cừu hận sâu trong nội tâm, có lẽ lại bị chàng gợi lên rồi.

Advertisements

5 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 15.1”

  1. stephanie nói:

    Thanks b vì đã làm bộ truyện này, hay lắm, mình đọc 1 lèo đến bây giờ mới ngồi cmt đc, sr nhá, tại m dùng đt nên hơi bất tiện……. chúc 1 ngày vui vẻ :d

  2. Hương nói:

    thành hươu cao cổ rùi.hix.hix

  3. hoaquynh123 nói:

    Phức Nhã định dùng đom đóm để Kỳ Hữu nhớ lại mình thì phải,thanksssssssssssssssssssssssssss


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s