Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 15.2

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 4: Phiên nhiên huỳnh tuyết vũ

“Phan Ngọc?” Từ sau lùm cây vang lên một tiếng nói đầy kinh ngạc, thanh âm không lớn không nhỏ nhưng vẫn đủ vang vọng trong không gian u tĩnh nơi đây.

Ta giật mình đứng sững, động tác trong tay chợt dừng lại, bước chân cũng không nhích lên, không dám cử động, càng không dám quay đầu lại. Chỉ nghe một hồi nhịp chân hỗn loạn chạy đến, tiếng cỏ dưới chân bị đạp, lòng ta không khỏi một mảng khẩn trương, quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Kỳ Tinh lúc này đang đứng im như tượng, nụ cười kích động trên mặt hắn phút chốc tan biến, chỉ còn lại mê mang cùng thất vọng: “Ngươi là ai?”

“Nô tỳ Tuyết Hải” Ta cúi đầu, tận lực nén thấp thanh âm của mình.

“Cả giọng nói cũng giống như vậy, ngươi nhất định là Phan Ngọc” Ngữ khí nửa hư nửa thực của hắn thật khiến ta không khỏi kinh ngạc, trong tiềm thức của ta, Kỳ Tinh không hề thông minh như vậy, chẳng lẽ chỉ trong vòng bốn năm ngắn ngủi hắn đã luyện được tới mức này?

“Nô tỳ không hiểu ý tứ của ngài.”

Hắn cười khẽ một trận, ta không nói gì, nhíu mi nhìn hắn cười mà trong lòng phát lạnh, thật không biết hắn đang nghĩ điều gì.

“Ngươi ở đây làm gì?” Đột nhiên hắn chuyển hướng, hỏi sang chủ đề khác.

“Bắt đom đóm” Thấy hắn không tiếp tục truy hỏi thêm về vấn đề kia, tâm tư của ta cũng buông lỏng một phần.

Hắn ngẩng đầu nhìn đom đóm tầng tầng lớp lớp phi vũ đầy trời, khẽ nói một tiếng: “Ta giúp ngươi.”

Ta kinh ngạc nhìn hắn, trong đầu một trận mê hoặc, một vương gia như hắn từ khi nào có sở thích làm những việc của tiểu hài tử, thật sự tính trẻ con của hắn vẫn chưa mất hết sao? Trong lúc ta còn sợ sệt, hắn đã nắm lấy chiếc túi trong tay ta.

“Ngươi còn không mau bắt đi a.”

Vừa nghe hắn nhắc nhở ta mới hoàn hồn, mỉm cười, quay đầu về hướng phát ra lục quang kia chộp tới, hoàn toàn buông xuôi đề phòng trong lòng.

Có lẽ …. vì hắn chính là bằng hữu duy nhất của ta.

Hay …. bởi vì chỉ có hắn mới có thể luôn nói với ta những lời chân tâm thật ý trong lòng, cho dù dung mạo của ta đã không còn được như trong quá khứ, hắn lại có thể gọi ngay ra tên của ta, mà đây lại là điều mà Kỳ Hữu không thể làm, chẳng lẽ đây là sự bất đồng giữa ái nhân và bằng hữu?

Ta bắt đầy hai lòng bàn tay, hai bàn tay hợp nhau giữ lại, sau đó quay đầu chạy về phía hắn, cười cười nhìn chiếc túi trong tay hắn, chỉ là hắn lại chậm chạp không có phản ứng, ta lấy khuỷu tay cọ cọ vào hắn: “Đang nghĩ gì đó, còn không mau mở túi ra a.”

Bị ta cọ một cái hắn mới hoàn hồn, chỉ xấu hổ mỉm cười, sau đó hé miệng túi, giúp ta đem toàn bộ đom đóm bỏ vào, rồi giữ chặt lại.

Thanh âm của hắn lại vang lên: “Vì sao phải bắt nhiều đom đóm như vậy? Chắc không phải đơn giản chỉ vì chúng đẹp?”

“Chính là vì chúng đẹp” Ta nói, nhưng vẫn không quay đầu lại, một tiếng thở dài khiến động tác nơi bàn tay ta dừng lại. Ta khó hiểu nhìn hắn: “Vì sao ngươi thở dài?”

Hắn cười khổ một tiếng rồi ngồi xuống, chầm chậm đặt thân mình xuống bãi cỏ cao. Hắn dù sao cũng là một vương gia, thế nhưng lại không thể để tâm đến mặt cỏ vô cùng dơ bẩn? Ánh mắt hắn mơ hồ, theo đom đóm trên cao mà chuyển động: “Trước đây ta thường cùng các vị ca ca đệ đệ đến đây bắt đom đóm. Sau đó, mẫu phi không cho phép ta đi cùng bọn họ nữa, người nói, trong chốn cung đình này, ngoại trừ thân sinh mẫu thân, ai cũng không đáng tin, cho dù đó là một người bình thường đối xử với ngươi vô cùng tốt đi chăng nữa, y cũng có thể cho ngươi một nhát đao từ sau lưng.”

Nương theo ánh trăng, ta có thể nhìn thấu sự cô tịch, ưu thương ẩn sâu trong đôi mắt hắn. Nay Minh quý nhân đã trở thành Thái phi, tước vị cao quý, chẳng lẽ bà vẫn chưa buông tha ý niệm muốn Kỳ Tinh làm hoàng đế sao?

“Kỳ thật, Minh thái phi nói cũng không phải không đúng hoàn toàn, cứ như thái tử điện hạ và Kỳ ….” Thanh âm của ta càng lúc càng nhỏ, cuối cùng nuốt ngược vào miệng.

“Ta không nhớ rằng mình đã nói với ngươi về thân phận của ta” Hắn nói một cách vô cùng thâm ý, trong lúc ta sốt ruột không biết phản đính chính lại lời nói của mình như thế nào, hắn lại cắt ngang “Để ta đưa ngươi trở về.”

Ta gật đầu, cũng không muốn giải thích gì thêm, bất luận hắn đã nhìn ra manh mối gì, nhưng hắn vẫn không tiếp tục truy vấn khiến ta thật cảm kích. Càng may mắn hơn, khi ta có được một bằng hữu tri kỷ hiểu thấu ta như thế.

Advertisements

5 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 15.2”

  1. humi nói:

    thanks ban thien nguyet!

  2. hoaquynh123 nói:

    Mới có mý ngày không lên mạng mà vật đổi sao dời quá lun tỷ ạ
    Bộ bộ kinh tâm thì được làm sub đến tận tập 2 rùi mới sợ
    Nhưng đáng sợ nhất là 28/9 nè phát Khuynh thế hoàng phi trên kênh Hồ Nam rùi đó, tin động trời lun, chưa PR, quảng cáo gì sấc
    Bít tỷ không có thời gian coi được nên pót cho tỷ coi nhá

    opening , ss Như hát

    Hoắc ca hát

  3. Iris nói:

    tks so much!!!!!! 😡

  4. ngan nói:

    e là e lại mạnh bạo á. đọc bên tàng thư viện e muốn nổ não lun. đọc k hiểu j hết. hihi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s