Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 15.8

Tác giảMộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữThiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 4: Phiên nhiên huỳnh tuyết vũ

Mây mù mơ hồ quần vũ trên bầu trời, gió vẫn hổi từng cơn, buốt giá tựa tiễn xuyên tâm, chút không khí trong lành của mùa thu quẩn quanh trong làn gió tây mong manh.

Ta ngồi trên thềm đá lạnh lẽo trước Vị Tuyền cung. Ta không dám đến gần đình viện, sợ rằng bản thân mình sẽ không khống chế nỗi mà chạy vào, hai bàn tay lúc này đã nắm chặt thành đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng chẳng biết vì sao lại không thấy đau đớn.

Ta từng nghĩ rằng bản thân mình vốn không cần, vốn có thể mỉm cười thật tươi mà nhìn hai người bọn họ ân ân ái ái, nhưng ta đã sai lầm, quá sai lầm.

Hôm nay ta đã chứng thực được một việc, Kỳ Hữu vẫn yêu ta, tình yêu đó chưa từng thay đổi. Ta vốn nên cảm thấy vui vẻ, nhưng sao lại vui vẻ đến mức cả đứng dậy cũng không nổi?

Thiên hạ vốn có nhiều chuyện bi thương khiến người ta đau đến đứt từng đoạn ruột ….

Không phải là thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền, cũng không phải lưỡng xứ mang mang giai bất kiến ….

Mà là …. ta đứng trước mặt người, mà người lại không nhận ra ta.

“Hỏi thế gian tình là gì ….”

Tâm tư ta vốn dĩ đang chìm sâu trong suy tư liền bị tiếng nói này kéo ngược trở về, ta mê man nhìn Hàn Minh đang ngồi trên bờ tường trước mặt ta. “Cả tục thi ngươi cũng lấy ra niệm” Ta cười khẽ, hung hăng nói một câu.

“Vậy ta nên nói cái gì? Rằng trên đời chỉ có ánh trăng này là thứ tinh khiết nhất?” Hắn nhìn lên vầng mình nguyệt, cười khẽ nói. Lần này vừa tái kiến hắn, lại chợt phát hiện trên gương mặt hắn đã có thêm bao phần tang thương, chẳng lẽ mấy tháng qua, hắn sống không tốt sao?

Ta kinh ngạc nhìn hắn, không nói điều gì, hắn cũng thu hồi tầm mắt, nhìn về phía ta, vừa lúc bắt gặp ánh mắt ta: “Khi ta nghe những đứa nhỏ xung quanh đó nói rằng ngươi bị binh lính chọn tiến cung, ta vốn không nghĩ đến việc tìm ngươi. Bởi vì ta biết với tài trí của ngươi hoàn toàn có thể tránh được kiếp nạn này, nhưng cuối cùng ngươi vẫn vào đây, lời giải thích chỉ có một, đó là do ngươi tự nguyện, ngươi vẫn không buông tay hắn được” Ánh mắt của hắn cơ hồ khiến ta trầm mặc nói không thành lời “Nhưng hôm nay, ngươi lại đem người mình yêu thương nhất trao cho Tú quý tần, chẳng lẽ, đây là mục đích thật sự của ngươi khi tiến cung?”

Ta vẫn trầm mặc như trước, không nói không rằng mà đạm nhạt nhìn hắn, chỉ là tâm của ta sớm đã bị những lời nói của hắn làm cho vỡ nát. Nếu có thể, ta thật sự muốn khóc thật to một tràng, chỉ là …. ta không thể. Trước đây cũng vậy, bây giờ cũng vậy, cho dù đau khổ thế nào, ta cũng không bao giờ khóc thành tiếng, ta vốn không thể.

“Có phải hay không ngươi rất sợ hãi, không dám chân chính nhận mặt cùng hắn? Ngươi sợ một khi hắn thấy gương mặt này thì hình ảnh ngươi trong tâm hắn sẽ thay đổi, đúng không?”

Thanh âm chất vấn của hắn liên tục công kích vào nỗi đau của ta, ta liền lớn tiếng phủ nhận: “Không phải!”

Hắn đột nhiên tiến thẳng đến, bắt lấy cổ tay của ta: “Hảo, vậy ngay lập tức, ta đem ngươi đến trước mặt hắn, chính miệng nói với hắn ngươi là Phan Ngọc!”

“Không cần ….” Ta lập tức muốn gạt tay hắn ra, nhưng hắn nắm thật sự rất chặt, mặc ta giãy giụa thế nào cũng không thể thoát, ta cảm giác cổ tay của mình đã trật khớp, đau đớn từ tâm lan nhập khắp toàn thân.

Hắn thấy ta điên cuồng giãy giụa, lập tức nới lỏng bàn tay, ta liền ngã ngồi trên mặt đất, hai tay ôm lấy mặt, nước mắt nhanh chóng lướt qua, từng giọt đọng lại nơi mu bàn tay: “Là ta yếu đuối, là ta ngu xuẩn, nhưng đây chính là ta, ta phải làm sao cơ chứ?”

Hắn ngồi xổm xuống, vươn tay mơn trớn những giọt nước mắt trên mặt ta: “Ta …. thực xin lỗi!”

“Ở trong lòng Kỳ Hữu, ta sớm đã chết đi. Nếu chàng đã tin rằng ta không còn nữa, vậy thì tại sao ta còn phải xuất hiện trước mặt chàng? Cho dù xuất hiện thì sao đây, gương mặt ta lúc này đã xấu xí biết bao …. Chàng thân là vua một nước, như thế nào lại muốn sắc phong một nữ tử như thế này làm phi …. Huống hồ ….” Huống hồ ta còn là Hạ quốc đào vong công chúa, nếu thân phận của ta bị vạch trần, thì âm mưu mưu sát thái tử trước kia của Kỳ Hữu chẳng phải sẽ bị phơi bày toàn bộ?

Hắn đột nhiên đem ta ôm vào lòng, ta kinh ngạc nhìn hắn, muốn giãy khỏi. Kết quả hắn lại dùng khí lực lớn hơn mà ôm ta vào lòng, dùng nghĩ khí thực bình tĩnh mà nói: “Dung mạo vốn không phải là tất cả, trong tâm ta, dung mạo của ngươi vĩnh viễn đẹp tựa thiên tiên.”

Advertisements

10 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 15.8”

  1. hoaquynh123 nói:

    lâu rùi ko mở hàng nhà ss của em, em iu ss nhìu thiệt nhìu nhá
    Em đọc đây , ha ha
    ss coi Vietsub chưa, nghe đc ko ss

    • muoichanh nói:

      ui… ta đọc 1 lèo hết từ đầu, giờ tâm tĩnh lại mới viết vài lời cảm ơn nàng đã bỏ thời gian dịch cho ta thưởng thức tác phẩm hay nầy. cám ơn nàng…

  2. hoaquynh123 nói:

    Thượng cùng bích lạc Hạ hoàng tuyền
    Ôi công tử vs hầu gia của em, hu hu

  3. thank ss nha,mau ra chuong moi di, cang ngay cang hay


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s