Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 16.3

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 5: Duy hữu hương như cố

“Lạc hoa phi vũ, hàn quang lược ảnh khinh la sam
Ảm nhiên hồi thủ, khinh chu phiếm thủy thủy không lưu
Ỷ môn vọng, ngưng mâu tư ngữ, úc úc thương hồng nhan
Đạm tương tư, nhạn đơn phi, lệ lạc vô ngân, thê thê hồn phi khổ.”

(Hoa rơi đầy trời, bóng trăng soi ảnh khinh la sam
Ảm đạm ngẩng đầu, nhãn mâu lưu thủy vô hồn
Tựa cửa ngóng, ánh mắt ngóng trong, thương thay hồng nhan
Tương tư nhạt như nước, cánh nhạn cô độc bay, lệ rơi không thành tiếng, tâm tư đắng nghẹn.)

Thanh âm của ta chợt im bặt, nội các bỗng yên lặng không có lấy một tiếng động, Kỳ Hữu lúc này đã từ ghế đứng bật dậy: “Bài phú của ngươi vẫn chưa hoàn” Một câu này lập tức khiến ta lẫn Vân Châu kinh ngạc. Cả hai chúng ta đồng loạt đưa mắt nhìn thần tình có phần dao động của hắn.

“Hoàng thương, bài phú của nô tỳ vốn đã hoàn” Ta bình phục tâm tình, cười nhẹ một cái, bảo trì thái độ tự nhiên.

Hắn dùng ánh mắt sắc bén chằm chằm nhìn ta, giống như một điểm cũng không bỏ sót, vừa mở miệng tính hỏi điều gì, đã có một thanh âm còn nhanh hơn cả hắn từ ngoài truyền vào: “Hoàng thượng, Tĩnh phu nhân ngất xỉu ở Ngự hoa viên.”

Cuối cùng, hoàng thượng vẫn là cùng Chỉ Thanh – nô tỳ của Tĩnh phu nhân rời đi. Ta chỉ trào phúng mỉm cười, ngất xỉu – lý do này không mới mẻ cho lắm, nhưng hắn vẫn đi. Quyền lựa chọn thuộc về Kỳ Hữu không phải sao? Bởi vì Kỳ Hữu vẫn để ý đến nàng, nên dù biết đây chỉ là giả nhưng vẫn chọn lừa rời đi. Tú chiêu dung dường như cũng không đặt biệt quan tâm đến vấn đề này, có lẽ nàng cho rằng bản thân hiện tại đã nhận được quá nhiều ân sủng, có lẽ nàng thật sự là người dễ dàng cảm thấy thỏa mãn.

Nàng thở hắt ra một ngụm khí lạnh, lưng khẽ tựa vào ghế, tựa hồ rất mệt mỏi. Ta bước đến bên người nàng, giúp nàng xoa bóp hai vai, giúp nàng dịu đi phần nào.

“Ngươi vẫn chưa phú xong, phải không?” Thanh âm của nàng vô cùng trầm thấp, thậm chí mờ mịt như không thật “Ở trước mặt hoàng thượng có thể không tiện ngâm ra, chẳng lẽ trước mặt ta cũng không được sao?”

Động tác nơi tay ta nhất thời cứng đờ, buồn bã ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chua xót từ đâu lại trào dâng trong tâm, lại thản nhiên mỉm cười: “Những câu chính là nằm ở phần sau này.”

Hít thật sâu một hơi, ta lại bắt đầu ngâm, ngữ thanh nhỏ tựa một lời thì thầm:

“Vi tình thương, lệ tự khinh sa phiêu phong tùy ảnh khứ
Vi tình lũy, vũ nhược bi thu phân phi cô thành bích
Nhân diện đào hoa, vật sự nhân phi
Cung tịch bi sảng, hồng tường chu môn
Long đình kim nghê, đình viện thẩm tỏa
Khuynh quốc khuynh thành dã uổng nhiên.”

(Vì ái tình, lệ cứ tuôn rơi tựa khinh sa phất phơ theo gió
Vì lụy tình, mưa thu buồn bã rơi bên vách tường cô bóng
Dung mạo xinh đẹp, phàm là người nào tránh khỏi sai lầm
Cung điện lặng im bi sảng, tường hồng cửa đỏ
Cung son điện ngọc, đình viện sâu hút
Khuynh quốc khuynh thành cũng uổng công.)

Một cảm giác nóng rực tràn ngập hốc mắt, tâm lại nóng lên, lệ ngưng đọng nơi vành mắt. Bài từ này đoạn trước là nói về mối tương tư khổ của Vân Châu, đoạn sau lại chính là tâm tình của ta lúc này. Khi ta thu hồi tầm mắt trở về cũng là lúc phát hiện Vân Châu đã quay đầu lại nhìn ta, mục quang dường như đang phủ một tầng sương mờ mịt.

“Tuyết Hải, làm sao đây, ta đối với ngươi thật rất hiếu kỳ” Mặc dù nàng đang mỉm cười, nhưng ta cảm nhận được, đằng sau nụ cười đó chôn giấu bao nhiêu chua xót. “Mặc dù thường ngày ngươi đều mang một dung mạo tầm thường như thế này, nhưng ta lại không có cách nào bỏ qua sự tồn tại của ngươi, cỗ khí chất cao quý xuất trần trên người ngươi cả bổn cung cũng còn kém xa, nữ tử như Tĩnh phu nhân cũng phải thua kém ngươi ba phần. Lời nói, cử chỉ lại phong nhã do tuyệt, văn thái xuất chúng, thi từ tinh tuyệt, là một kỳ tài nữ tử. Nhưng tại sao ngươi lại phải vào cung? Lại phải giúp đỡ ta? Vì sao ngươi có thể khiến người luôn bình tĩnh như hoàng thượng động dung? Vì sao …. ta luôn có cảm giác đã từng quen biết ngươi?” Nàng thiển ngâm như đang tự nói với chính mình, lại như đặt ra một loạt nghi vấn với ta.

“Nương nương, người hỏi liên tục bốn cái “Vì sao”, ta làm sao trả lời người được đây?” Ta thẫn thờ thở dài, tâm tư bị áp lực lúc này làm xao động, là bị chốn cung cấm này bức sao? Ta cảm giác lúc này như có một tảng đá nặng nghìn cân đang đè vào tâm ta, dù cố gắng thế nào, ta cũng không thể mảy may di động nó.

Nàng chậm trãi ngồi thẳng dậy, sau lại dựa vào thành ghế, hai mắt nặng nề nhắm lại, không buồn hỏi lại, cũng không biết đang nghĩ điều gì.

“Nô tỳ muốn hỏi nương nương một vấn đề” Tuy không nghe được lời đáp của nàng, nhưng ta biết chắc rằng nàng vẫn đang nghe, liền hỏi tiếp “Hoàng thượng thật sự sắc phong người chỉ vì người đã cứu vị cô nương kia sao?”

Hai mắt vẫn nhắm chặt như trước, miệng cũng không mấp máy đáp lại dù chỉ một chữ, nhưng bờ ngực đang phập phồng hỗn loạn của nàng đã nói cho ta đáp án. Vân Châu thật là một hài tử đơn thuần, ngay cả gạt người cũng làm không xong.

Advertisements

7 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 16.3”

  1. haminh viết:

    cang luc cang gay can,nang oi ta mong nang moi ngay

  2. hoaquynh123 viết:

    hi hi, thank ss cực lun a, iu ss nhìu nhìu nha, ha ha

  3. Bo Nguyen viết:

    ta cho doi nang qua that cuc kho lam!!!nhung, co len!!!ta iu nang

  4. yumi viết:

    thanks

  5. Doraji viết:

    thanks
    Ủng hộ tinh thần nào!
    Hồi hộp , ngóng chờ bài tịch mới hihihi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s