Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 16.5

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 5: Duy hữu hương như cố

Ngô đồng đón gió, từng chiếc lá theo gió thổi phiêu tán, phiền muộn bỗng nhẹ đè lòng, hơi lạnh khẽ xuyên qua vạt áo. Ta lúc này đã đứng trước Thái Hậu điện trang nghiêm túc mục, kim bích huy hoàng. Vừa thấy thái hậu trở về, Hàn Minh liền bước ra nghênh đón, ta vừa thấy người đến là hắn, liền cúi thấp đầu lén nhìn hắn chăm chú, trong đầu hồi tưởng về những điều hắn nói với ta đêm Trung thu đó.

“Chỉ cần ngươi nguyện ý, ta lập tức hướng hoàng thượng muốn ngươi, ngươi sẽ không phải chịu đựng đau khổ như vậy nữa.”

Một khắc kia, tâm ta đã thực sự dao động, rất muốn mở miệng đáp ứng, đáng tiếc, trái tim của ta không cho phép, không cho phép tâm ta chứa Kỳ Hữu lại còn ở một chỗ với Hàn Minh, không cho phép ta bỏ lại một người tứ cố vô thân như Vân Châu ở lại. Cho nên ta đã cự tuyệt, hung hăng mà cự tuyệt.

“Hoàn toàn không có khả năng, tâm ta chỉ có một, và nó dành cho Nạp Lan Kỳ Hữu.”

Hắn nghe xong liền nở một nụ cười, cười đến tẻ nhạt, lại ẩn ẩn mang theo vài phần lăng ngạo. Hắn như vậy, là lần đầu ta gặp.

“Ngươi đoán, thái hậu, hầu gia và nương nương đang nói gì bên trong?” Nam Nguyệt nghiêng đầu hỏi ta, nhiễu loạn mạch suy tưởng.

Ta quay đầu nhìn nụ cười đến là giả tạo của nàng: “Ngươi rất muốn biết?”

Nàng tức khắc gật đầu, tỏ vẻ tò mò: “Nếu chỉ là việc bình thường, việc gì phải bắt chúng ta đứng lại bên ngoài, nhất định đang nói một bí mật không thể cho ai biết.”

“Phận làm nô tài, tự làm tốt bổn phận của mình là tốt nhất” Ta tuy cảnh cáo ngoài miệng, nhưng trong lòng vẫn không khỏi sinh nghi, Vân Châu vì sao lại có liên quan với Hàn thái hậu.

Mải đến khi Vân Châu cùng thái hậu từ trong điện đi ra, vẻ mặt trắng bệch, cước bộ loạng choạng, hai mắt thất thần, ta lo lắng đưa tay giúp nàng, lại bị nàng gạt ra. Ta giật mình nhìn thái độ của nàng, suy đoán của ta lúc này càng chắc chắn hơn. Vân Châu nhất định đã biết một bí mật không thể cho ai biết, liên lụy đến Hàn thái hậu, Hàn Minh, Minh Thái Phi, Kỳ Tinh, Linh Nguyệt, thậm chí là …. Kỳ Hữu. Như vậy, rốt cuộc nó là bí mật gì, sao lại liên lụy đến nhiều đại nhân vật như vậy?

Trong lúc vấn đề trong não ta vẫn còn chưa thông, Vân Châu đột nhiên ngã xuống, gió lạnh thổi qua, u buồn mờ mịt.

Việc Vân Châu ngất xỉu khiến Kỳ Hữu vốn đang nghỉ ngơi ở Bách Oanh cung thay đổi tâm ý, giữa một trời mù mịt sương chạy đến Phiên Vũ các, ta nhìn ra ánh mắt hắn nhìn Vân Châu là đau lòng, tự trách và áy náy.

Nàng nằm trên nhuyễn tháp, ho nhẹ từng cơn, bệnh tình của nàng ngay từ ngày đầu đến Phiên Vũ các ta đã lưu tâm, nhiều lần khuyên nàng thỉnh ngự y, nàng lại nhất quyết không chịu, chỉ bảo là bệnh vặt.

“Hoàng thượng, thỉnh ngài cho ngự y đến khám qua cho nương nương.”

“Không …. không cần thỉnh …. ngự y” Vân Châu sốt ruột tiếp lời ta, lúc này cả một câu hoàn chỉnh nàng cũng nói không nổi.

Kỳ Hữu nắm chặt tay Vân Châu, tựa như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói, nhưng lại không thể thốt nên từ nào.

“Chủ tử ….” Vân Châu đột nhiên đổi cách xưng hô, gọi hắn là chủ tử “Vân Châu không sợ chết …. Chỉ là …. ta vẫn luyến tiếc chủ tử. Ngài đã cô tịch cả đời …. Vân Châu thật không đành lòng rời đi ….” Nàng nhăn mày lại vì đau đớn, nhưng mắt vẫn kiên cường trừng mở.

Kỳ Hữu vẫn như trước, một từ cũng không nói, tâm của ta đau như đao cắt, muôn vàn dự cảm bất hảo trào ra. Tựa hồ …. tựa hồ …. ta không thể tin được mà lắc đầu, hắn muốn đưa Vân Châu đến tuyệt lộ sao?

“Không, người không thể chết được” Ta hô to một tiếng, lao đến quỳ trước nhuyễn tháp, gắt gao ôm lấy nàng chỉ sợ nếu buông lỏng, nàng sẽ lập tức nhắm mắt vĩnh viễn: “Nương nương, chỉ là một cơn phong hàn nho nhỏ, uống vài thang thuốc sẽ hết, làm sao người có thể chết được!”

“Truyền ý chỉ của trẫm” Kỳ Hữu đột nhiên buông tay nàng, từ nhuyễn tháp đứng dậy, đưa mắt nhìn ra bầu trời đen kịt bên ngoài cửa sổ: “Tú chiêu dung, dịu dàng đoan trang, trí tuệ mẫn tiệp, rất được lòng trẫm, sắc phong nhất phẩm Tú phu nhân.”

Nghe xong ý chỉ này, hai tay ta một phen buông lỏng, thơ thẩn ngồi bẹp xuống, cười lạnh. Chẳng lẽ hắn nghĩ rằng thứ Vân Châu thật sự muốn là thân phận và địa vị sao? Ta thật không hiểu nỗi, căm hận phút chốc thâu tóm tâm can, ta muốn quy tội cho Kỳ Hữu. Hắn vì sao không thỉnh ngự y đến bắt mạch cho Vân Châu? Vì sao đến tận giờ phút này, hắn cũng không nguyện dành cho Vân Châu một lời hỏi han, ân cần? Hắn vì sao …. phải đẩy Vân Châu ra xa? Hắn thân là vua một nước, nhưng cả nữ nhân của mình cũng không bảo hộ được, hắn hao tâm tổn cơ bước lên vị trí này rốt cuộc còn có ý nghĩa gì?


5 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 16.5”

  1. silverbret nói:

    chà, mình đọc 1 lèo hết 15 chương, kinh thật. nhưng h lại phải chờ rồi. Thanks ss nhiều!!!

  2. kanet nói:

    Thanks bạn nha hay lắm, mong bạn tiếp tục phát huy

  3. thanks, ngong mai cung thay rui

  4. hoaquynh123 nói:

    Hi hi, đang đến khúc gay cấn nhá
    Oaaaaa, hay qua đi, hí hí
    Iu ss cự kỳ, cực kỳ nhìu nhìu lắm
    hihi


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s