Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 16.9

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 5: Duy hữu hương như cố

Dọc theo con đường khuya, chiếc bóng đơn độc phản phất, gió đưa hương hoa sực nức, sương khuya khiến tiết trời thêm phần ẩm thấp.

Khi ta dừng lại bộ pháp mà ngước nhìn, cũng là lúc ta đã đứng trước cửa Trường sinh điện. Tiên đế nay đã băng hà, nơi này đã thành một mảng thê lương, ngay cả thủ vệ gác cửa cũng không có. Ta hơi do dự nhìn nơi này, băn khoăn nên vào hay không vào. Có lẽ ….

Nghĩ đến đây, ta không khỏi thấy thương tâm. Nhưng rồi, như bước trong vô thức, chân vốn không muốn vào lại bước vào. Dùng sức đẩy ra cánh cửa đỏ son nặng trịch, Trường Sinh điện hôm nay tựa như vật còn người đã mất, một mảnh hương tuyết hải tuyệt mỹ lại không người nhìn ngắm.

Bước chậm từng bước vào phiến tuyết hải lâm, lại thấy thấp thoáng một bóng người, nếu không phải Kỳ Vẫn còn có thể là ai? Ta thật không ngờ, bốn năm trước khi ta đến mai lâm này, người đầu tiên ta gặp là hắn, bốn năm sau, ta lại đến nơi đây, người ta gặp vẫn là hắn, thật khéo.

“Dịch ngoại đoạn kiều biên,
Tịch mịch khai vô chủ.
Dĩ thị hoàng hôn độc tự sầu,
Canh trước phong hòa vũ.”

(Phía bên kia chiếc cầu,
Lặng lẽ nở, không ai làm chủ.
Hoàng hôn đến cho u sầu một thân,
Đời này chẳng có tình yêu, bên mình chỉ có gió và mưa.)

Hắn nhẹ ngâm bài “Vịnh mai”, ta bước về phía hắn, thuận thế đem câu thơ tiếp theo ngâm khỏi miệng:

“Vô ý khổ tranh xuân,
Nhất nhiệm quần phương đố.
Linh lạc thành nê niễn tác trần,
Chỉ hữu hương như cố.”

(Chẳng muốn tranh sắc cùng xuân tiết
Lại phải chịu người người đố kỵ.
Hoa kia rồi cũng có một ngày rơi rụng, trở thành cát bụi, phôi hồng trần
Duy độc hương kia vẫn như hồi ức.)

Thanh âm của ta khiến hắn đột nhiên quay đầu lại: “Phan ….” Thanh âm vừa phát khỏi miệng liền đột nhiên im bặt, hắn xấu hổ nhìn ta. Ta chỉ mỉm cười nhìn hắn: “Chỉ hữu hương như cố, quả thật không sai.”

“Giọng nói của ngươi rất giống …. một bằng hữu …. của ta” Hắn nhanh chóng giải thích, dường như sợ ta hiểu lầm điều gì.

“Vị bằng hữu kia của ngươi là ai?” Ta có chút đăm chiêu hỏi, thanh âm của ta, hắn nhớ rõ sao?

“Nàng ấy đã chết trong một trận hỏa hoạn ngoài ý muốn, nàng ấy rất giống mẫu thân ta, thật sự, thật sự rất giống ….” Thanh âm của hắn càng ngày càng nhỏ, nhỏ đến mức ta cũng không thể nghe rõ.

Ta mỉm cười, mẫu thân của hắn đã chết từ lâu như vậy, thế mà hắn vẫn còn chìm trong đau xót: “Mẫu thân của ngươi, nàng nhất định rất đẹp, giống như hoa mai vậy, chắc hẳn nàng cũng là người có phẩm chất cao khiết.”

“Đúng, người rất đẹp, bởi vì người đẹp như vậy, nên mới bị kẻ khác hại chết” Thanh âm của hắn chợt hỗn loạn những tia hận ý, khiến ta thật sự kinh ngạc, Viên phu nhân là bị người khác hại chết? Không phải nàng chết do sinh khó sao?

Ta cẩn thận hỏi: “Là bị ai hại chết?”

Ta thấy hai bàn tay hắn nắm chặt: “Đỗ Chỉ Hy!” Ba chữ này tựa hồ là hắn nghiến răng nghiến lợi nói ra.

Đỗ Chỉ Hy? Là mẫu hậu của Kỳ Hữu? Làm sao có thể là nàng? Ta vốn định mở miệng hỏi, sau lại bị cấm khẩu, nhưng không thể hỏi nữa, nếu không sẽ bị hoài nghi. Như vậy mà nói, nếu muốn tìm ra chân tướng, ta chỉ có cách tự mình đi tìm.

Hồi lâu sau, hắn mới hồi phục tâm tình: “Ta không biết vì sao bản thân lại nói nhiều việc với ngươi như vậy, có lẽ …. do thanh âm của ngươi rất giống nàng. Ngươi tên là gì?”

“Tuyết Hải.”

“Hương Tuyết Hải?” Hai mắt hắn đột nhiên sáng ngời, kích đột nắm chặt lấy vai ta, thật đau. Ta nhíu mi, hắn lúc này mới nhận ra bản thân đã thất thố, mất tự nhiên mà nở nụ cười: “Ta có hơi kích động.”

“Vậy ngươi tên gì?” Tuy rằng ta dĩ nhiên biết rõ tên của hắn, nhưng thân phận ta lúc này là Tuyết Hải, ta và hắn, chỉ là những người xa lạ mà thôi.

Hắn nghiêng đầu suy nghĩ một hồi: “Vẫn, ngươi cứ gọi ta là Vẫn đi”. Ta gật gật đầu, trong lòng cũng hiểu rõ, hắn không muốn cho ta biết thân phận của hắn, ta cũng coi như không biết vậy.

“Vì sao ngươi lại gọi là Vẫn?”

“Bởi vì ngày ta sinh ra, mẫu thân cũng liền mất đi, phụ …. thân mới đặt tên ta là Vẫn, để ta ghi nhớ về mẫu thân.”

Tiếu ngữ dần dần phiêu tán ở Mai lâm, lan tràn vô hạn đến cả ngóc ngách sâu nhất ….

Advertisements

9 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 16.9”

  1. humi nói:

    Tem
    Thanks

  2. trang nói:

    thanks ss
    ko biết Vẫn ca có tâm địa nào ko?hay cũng là lợi dụng tỷ ấy như mọi người a

  3. hoaquynh123 nói:

    thank ss a, hí hí ^ ^

  4. Mia nói:

    Hihi, cam on ban nhieu lam.

  5. hue_ntt nói:

    Truyện có vẻ bí hiểm hơn fim, càng ngày càng rối, còn fim nhẹ nhàng và đơn giản hơn nhìu.

    • Cung đấu mà nhẹ nhàng thì chẳng còn là cung đấu nữa rồi, ta k thấy nó rối, nó chỉ phản ánh cái phức tạp của hoàng cung thôi, cái ta thích ở Yên Nhi là đặt ra dc tình huống vô cùng éo le, nhưng giải quyết xong, mới chuyển sang tình huống khác, rất dễ hiểu

  6. huongkim90 nói:

    Phim khác truyện nhiều quá. Mỗi bên có 1 nét riêng thú vị

  7. nguyenngoc nói:

    Hy vọng Vẫn ca k tệ với PN,
    Dù sao cũng giống MaMa của Vẫn ca mừ!


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s