Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 18.3

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 7: Họa khởi do tiêu tường

“Như vậy Hữu nhi đã trở thành một kẻ không thể thừa nhận nỗi đau của mình, không biết nó đang cô đơn biết bao a!”

Ta hiểu được ý tứ của Đỗ hoàng hậu trong câu nói đó, nỗi đau của Kỳ Hữu chính là tự tay đem mẫu hậu mình nhốt vào lãnh cung, tự tay đem ca ca ruột thịt của mình thôi đến tuyệt lộ, tự tự đem phụ hoàng của mình hạ độc. Những nổi đau này, nếu là ta ta cũng không thể chịu đựng nổi. Hắn từ nhỏ đã luôn khát khao yêu thương của mẫu hậu, lại thủy chung không có được, phụ hoàng đem đến cho hắn một tia kỳ vọng, nhưng sau đó lại tự tay bóp chết tia kỳ vọng này. Mẫu thân lạnh lùng, phụ hoàng lợi dụng, hắn có phải hay không bi ai đến cùng cực?

Lẳng lặng nhắm lại hàng mi, hồi tưởng đến ánh mắt không có lấy một tia hối hận của Vân Châu, trong khoảnh khắc này, ta liền bừng tỉnh đại ngộ. Phong thư nặc danh kia rất có khả năng do chính Vân Châu gửi. Bởi vì nàng quá yêu Kỳ Hữu, tình yêu đó chỉ cần cho đi mà không cầu nhận lại. Với ta, điều thật khó, rất khó chấp nhận.

“Ngày mai sẽ có người đem các nô tài của Phiên Vũ các phân phát tới các cung, ngươi tính đi con đường nào?” Hàn Minh vô thanh vô thức đến bên cạnh ta, hai mắt ẩn chứa xúc cảm phức tạp, lại hàm chứa một tia chân thành. Lúc này gặp lại hắn, cảm giác xấu hổ khi trước đã hóa thành hư không, ta bình tĩnh đối diện hắn, khóe miệng vẽ thành một nụ cười nhẹ: “Ngươi cảm thấy ta nên đi tới nơi nào?”

“Ta lặp lại câu nói cũ, nếu ngươi muốn rời khỏi nơi thâm cung đại điện viện này, ta liền hướng hoàng thượng cầu ngươi” Khẩu khí mặc dù lạnh lùng, nhưng đã có mấy phần mềm mỏng.

Ta như trước lắc đầu: “Hoàng thượng đã nhận định ta là người của Kỳ Tinh, không có khả năng thả ta đi, trừ phi …. ta đem thân phận thật sự của mình nói ra, nhưng nếu như vậy, ta càng không có khả năng rời khỏi nơi này. Tự bước vào hồng tường cao vạn trượng, số phận coi như đã định cả đời phải gắn liền cùng cung đình chi tranh, không thể thoát khỏi.”

“Vậy, ngươi cam nguyện chịu khổ?” Hắn trầm mặc mất một lúc rồi đột ngột lên tiếng, đề cao vài phần âm lượng, vài phần lo lắng.

“Là đau khổ, là mệt mỏi, là bi thống, ta đều đã kiên cường bước qua, ngươi cho rằng trên đời này còn có gì có thể ngăn cản ta?” Ta tươi cười đến lóa mắt, ánh mắt hắn nhìn ta loại toát ra một tia mê ly. “Nay trên thế gian này, ta đã mất đi một người có thể tin” Sự phản bội của Kỳ Tinh quả thực khiến tâm ta hoàn toàn nguội lạnh.

“Ta có thể ở bên cạnh ngươi, thủ hộ cho ngươi được không?” Những lời này cơ hồ hắn đã kìm nén rất lâu, khi thốt ra, thanh âm hiện rõ một tia run run. Ta lắc đầu cự tuyệt, ta không muốn lôi thêm bất kỳ ai xuống nước nữa, đây là chuyện của ta, ta muốn bản thân mình tự thân hoàn thành.

Hắn bi thương cười, một nụ cười mà bao hàm biết bao cảm xúc: “Ai cũng đều có một người mà bản thân muốn bảo hộ, nếu ngươi muốn bảo hộ Kỳ Hữu, vậy thì ngươi, sẽ do Hàn Minh ta đây bảo hộ” Hắn nói vô cùng kiên định, khiến cho ta vô cùng sửng sốt, hắn có biết bản thân đang nói gì không?

“Hàn Minh!” Một thanh âm bén nhọn vang lên, quán triệt khắp đình viện tĩnh lặng khiến ta với hắn đồng loạt quay lại nhìn. Linh Nguyệt công chúa bước nhanh về phía chúng ta, trên mặt hỗn loạn bi thương cùng phẫn nộ. Ta thở dài, phiền toái tựa hồ lúc nào cũng đi theo ta.

“Ta tự hỏi bản thân gả cho ngươi làm vợ, trước sau an thủ bổn phận, đối với ân oán của ngươi, mẫu phi và Tam ca ta cũng không hề nhúng tay tham gia, thậm chí dốc hết sức lực, đứng trước mặt bọn họ nói tốt về ngươi, thiếu chút nữa đã phải trở mặt với mẫu phi. Ngươi lại không cho ta lấy một phần săn sóc, quan tâm. Hiện tại, ngươi lại đem mọi quan tâm cấp cho nha đầu này, còn muốn bảo hộ nàng? Còn ta thì sao?” Nàng vô cùng đau đớn cất câu hỏi, toàn thân phủ một mảng bi thương, khiến cả ba người một phen bi thương tràn ngập.

Hàn Minh thủy chung chỉ nhìn nàng, nhất ngữ bất phát, trên mặt Linh Nguyệt chỉ còn nộ khí khó coi, ánh mắt uất giận của nàng dần chuyển hướng về phía ta, oán hận chỉ tay vào mặt ta: “Con tiện tỳ nhà ngươi, câu dẫn tam ca bất thành, lại tới đây câu dẫn tướng công của bổn công chúa, ngươi rốt cuộc muốn gì?”

“Câm miệng!” Hàn Minh quát lên một tiếng, đậm đặc lửa giận.

Advertisements

12 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 18.3”

  1. Nấm nói:

    Ngày nào cũng vào thăm xem có j mới ^_^ thanks ss nha

  2. nguyen hanh nói:

    rat yeu ban. Thanhs nha.

  3. wangminghong nói:

    Cảm ơn bạn nhiều nhé 🙂

  4. trang nói:

    thanks nàng a

  5. yumi nói:

    thanks nang,xem phim nhung lai khong thich bang doc truyen nha nang,…

    • hoaquynh123 nói:

      tiểu thuyết KTHP hay mà, phim thì ss ruby sửa tùm lum quá, họa chăng chỉ còn lại tên nhân vật chính thui, hức

      • Nói thiệt lòng thì kỳ này Ruby “tự sướng” thái quá =3=, nên hỏng luôn cốt truyện lẫn các tuyến nhân vật khác =”=, ss coi phim k nổi luôn rồi T_T

  6. quy nói:

    truyện hay và chân thật hơn phim nhiều.phim của lâm tâm như có chút gì đó giống phim thần tượng hơn.hai nam chính chưa vợ yêu nữ chính dễ thương,hoạt bát.Hoàn hảo quá mà có chút không thật.

    • Trong bối cảnh của thời đó, lại là tam quốc chi tranh, tính cách của nhân vật trong phim thật rất khó chấp nhận, huống hồ cả dàn nhân vật chính đều là người có xuất thân cũng như gắn bó với cung đình, làm sao có thể có tính cách như vậy dc

  7. jenny nói:

    truyện càng ngày càng hấp dẫn.
    tks bạn


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s