Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 19.2

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 8: Phụng vũ chấn cửu tiêu

 

“Tuyết Hải à, lần này ngươi như thế hiến vũ, có phải khẩn trương lắm không?” Đạm Vân nhẹ túm tay áo ta, cất giọng hỏi.

“Có gì phải khẩn trương, chỉ cần khiêu vũ bình thường thôi” Nghe nàng nói như vậy, xem ra nàng còn khẩn trương hơn chính ta, thân thể còn run rẩy như vậy.

“Nhưng ngươi là độc vũ a!” Nàng dùng sức lay cánh tay của ta, ý muốn nhắc nhở.

“Ngươi yên tâm!” Nhẹ vỗ bàn tay đang túm chặt lấy ta, ý bảo nàng hãy thả lỏng, không cần quá lo lắng cho ta.

Các cung nữ xung quanh lúc này đang chằm chằm nhìn về phía Tĩnh phu nhân khiêu vũ, nàng hôm nay trang điểm xinh đẹp, hai tay mềm nhẹ lay động, dáng người yểu điệu, eo nhỏ đong đưa, bàn chân nhỏ nhắn liên tục nhẹ nhàng rướn cao, từng động tác một đều chừng mực, vừa đủ thể hiện vẻ đẹp hình thể, không háo thắng thể hiện dáng vẻ, các động tác cũng mạch lạc, gắn kết nhau. Đem toàn bộ nét đẹp của thân thể thể hiện trọn vẹn như vậy, nhất là nàng đang mang thai hai tháng, lại có thể khiêu vũ diệu mỹ như vậy, thật không khỏi khiến ta than thầm sợ hãi.

Cuối cùng, nàng dùng bước nhảy xoay liền bốn vòng để kết thúc điệu nhảy sở trường “Hồ toàn vũ”, chiếm được sự ủng hộ của cả sảnh đường, những tiến ca ngợi vang lên khắp bốn phía, hồi lâu vẫn không dứt. Nàng cũng hài lòng mà thi lễ với đám đông một cái, rồi lui về bàn của mình.

“Hạ, Dục nhị quốc chủ không biết cảm thấy màn biểu diễn của ái phi trẫm như thế nào?” Kỳ Hữu đạm cười mà hỏi hai vị hoàng đế, cuối cùng đem ánh mắt đặt trên người Tĩnh phu nhân, nhu tình tỏa ra tứ phương.

“Ta là lần đầu được xem một điệu vũ hồi phong diệu tuyết như vậy, khiến lòng lay động không ngớt. Hoàng thượng thật sự hảo phúc khí, có được một phi tử tài mạo song toàn như vậy” Hạ quốc hoàng đế tận lực khen ngợi.

Đối lập với sự tán thưởng đó, Liên Thành lại đặc biệt đạm mạc, chỉ nói một câu: “Không sai.”

“Xem ra Dục quốc quốc chủ xem vẫn chưa thỏa mãn, như vậy liền để ai gia đề cử một nữ tử hiến vũ” Thái hậu thanh thanh giọng, cất tiếng, từ phụng ngai đứng dậy, thanh âm vang dội bốn phía. Nhắc đến khiêu vũ chúng ta không khỏi nhắc đến Triệu Phi Yến, người này cũng có thể sánh ngang tầm. Nàng là vũ giả xuất sắc nhất ai gia từng gặp qua trong đời, hôm nay sẽ mang đến cho nhị vị quốc chủ một màn kinh thiên chi vũ – Phụng vũ cửu thiên”.

Ta từ vạt áo lấy ra một kiện cẩm khăn màu son, nhẹ nhàng mở ra, sau đó che lên nửa mặt. Đạm Vân dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hành động này của ta, định mở miệng hỏi nguyên do, lại nghe thấy Thái hậu truyền ta tiến vào chính điện, ta liền nhanh nhẹn bước vào, bởi vì ta dùng chân trần mà đi trên nền đất nên một trận hàn ý lãnh lẽo từ lòng bàn chân lan tập đến toàn thân.

Khi ta đã đứng ở trung ương chính điện, bước vào tư thế chuẩn bị cho điệu vũ Phụng vũ cửu thiên chờ đợi tiếng đàn vang lên cũng là lúc nghe thấy một tiếng chén rượu rơi xuống. Im lặng mà nhìn, liền bắt gặp ánh mắt bất khả tư nghị của Liên Thành đang ngồi đối diện, vừa kích động, vừa nghi hoặc. Ta liền thu hồi ánh mắt của chính mình.

Tiếng đàn chợt vang, tay ta bắt đầu vươn lên, hai ống tay áo dài buông lỏng, khinh diệt phiêu trần, vũ lộng cùng gió. Động tác thoáng nhẹ đi một chút, nhanh chóng dồn toàn lực xuống đầu ngón chân, khéo léo xoay người nhảy lên, dễ dàng xoay ba vòng trên không trung rồi vững vàng đáp đất. Hai chân vừa chạm đất liền nhẹ nhàng chuyển, bước đi như bay, gắn kết không kẽ hở, lại yểu điệu đa sắc, nhẹ nhàng mà vững vàng. Nhưng mỗi khi lấy đà bay lên rồi đáp xuống, ta lại không khỏi bắt gặp ánh mắt của Liên Thành khiến tâm ta run lên, suýt chút đứng không vững, may mắn kịp hoàn hồn, không làm ảnh hưởng đến toàn cục.

Nghe tiếng đàn đang đến cao trào, ta ngửa đầu về phía sau, thuận lực tung bay tay áo khiến cho dải hồng lăng nấp trong hai ống tay nãy giờ được tung ra, nhanh chóng móc nó lên xà trụ của đại điện, song lăng giao triền. Bàn tay mềm mại nắm chặt, ngưng khí nơi đan điền giây lát, mượn lực mà bay lên, vọt cao giữa không trung. Dùng thắt lưng làm tâm điểm của điệu vũ, toàn thân buông lỏng, tựa như hồng nhạn phiên phi, bước chậm trên từng đám mây, thân nhẹ như phi yến, làn váy theo gió phiên nhiên bốn phía mà phi vũ. Như phiêu tiên trôi dạt đến trần thế, bỗng nghe được tiếng đàn nín bặt, ta liền thu lại hồng lăng, khiến nó xoay tròn ba vòng trên không trung, chân lại xoay tròn điệu vũ bốn vòng. Đến lúc tiếng đàn quán triệt, mạnh mẽ như một hồi kết, ta nghiêng người hết sức có thể, liên tục xoay tròn chín vòng trong không trung, thế như tật phong. Đây chính là cảnh giới tối cao nhất của Phụng vũ của thiên – Cửu toàn vũ.


10 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 19.2”

  1. Meokhyn nói:

    E rat thich truyen nay. Mong ngay nao cung co de doc. Cam on sis da edit truyen

  2. hue_ntt nói:

    đoạn này hay quá đi, nhưng hình như post trùng 2 lần. Ko bít là ý gì ?
    Cám ơn bạn nhìu

  3. Ố mồ, ta copy lộn 2 lần thôi =)) k phải dụng ý gì đặc biệt đâu =))

  4. wangminghong nói:

    Đoạn này gay cấn thật, cảm ơn bạn đã dịch truyện 🙂

  5. jenny nói:

    Liên Thành nhận ra PN rồi phải hok??? gay cấn quá.^^
    thank nàng

  6. zinny nói:

    Theo doi~ truyen nay` tu dau hnay moi cm dc, thanks sis da~ edit truyen, dich hay da~ man

  7. tulaclac nói:

    hay chết mất, ước gì hôm nào cũng có truyện đọc


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s