Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 19.3

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 8: Phụng vũ chấn cửu tiêu

Khi thể lực của ta hầu như tiêu hao hết, nhẹ nhàng đáp xuống đất, lấy tư thế phụng hoàng vươn cánh kết thúc vũ khúc, không một tiếng ủng hộ, trầm trồ hay khen ngợi, xung quanh một mảng yên tĩnh. Ta vụng trộm đảo mắt bốn phía, cuối cùng liếc nhìn Kỳ Hữu một cái. Hắn lúc này đã rời khỏi chỗ ngồi, đứng thẳng mà nhìn ta, trong ánh mắt lóe lên một tia đau lòng khó hiểu, chống lại ánh mắt của hắn, đôi mắt ta lúc này đã mờ mịt một tầng thủy khí.

Hắn đột nhiên bước về phía ta, nhưng so với hắn, đã có một người còn nhanh hơn, bước đi như bay đến trước mặt ta, nhanh chóng lột tung khăn che trên mặt ta, người đó là Liên Thành.

Ánh mắt của hắn vốn dĩ kích động, lại nhanh chóng chuyển thành ảm đạm, mà phần đau xót trong mắt Kỳ Hữu cũng đột nhiên tan biến, hai mày nhíu chặt, chăm chú nhìn ta.

“Hoàng thượng, ta có một yêu cầu quá đáng” Liên Thành đột nhiên nắm lấy tay ta, quay đầu lại nhìn Kỳ Hữu: “Ta muốn nữ nhân này.”

Kỳ Hữu mỉm cười: “Ngài đang muốn nữ nhân của trẫm?” Kỳ Hữu từ trên cao bước xuống, bước qua tầng tầng lớp lớp kim giai mà đến trước mặt ta, đem ta kéo vào lòng. Đồng thời, Liên Thành cũng buông lỏng bàn tay đang bị hắn nắm chặt. Tựa vào lòng Kỳ Hữu, ta hoàn toàn cứng đờ, cảm giác quen thuộc này phút chốc lan tỏa khắp toàn thân, như thế nào tưởng tượng được, ta vẫn có ngày được tựa vào vòng tay vừa rộng, vừa mạnh mẽ, lại ấm áp này.

“Nàng là phi tần của hoàng thượng sao?” Liên Thành thoáng nhăn mặt, thần sắc kinh ngạc chợt lóe.

“Đương nhiên, nàng là Tuyết tiệp dư của trẫm” Cánh tay Kỳ Hữu lại tăng thêm mấy phần lực đạo, đem ta ôm chặt vào lòng, bàn tay cuộn lại thành quyền, ánh mắt kiên định, không cho người khác có lấy một cơ hội hoài nghi.

Liên Thành liếc mắt nhìn ta một cái thật sâu, chua xót cười, biểu tình cũng dịu đi: “Thứ cho ta đã đường đột.”

Trên gương mặt quan ngọc nhã nhặn của Kỳ Hữu mang theo một nụ cười nhạt xuân phong mộc nhân, chỉ có ta nhận ra mâu trung của hắn ẩn hiện mũi nhọn cùng hàn ý lãnh khốc. “Ái phi của trẫm có kỹ thuật nhảy khuynh thế tuyệt mỹ, khó tránh khiến Dục quốc quốc chủ luôn bình tĩnh tự giữ lại có thể động dung” Dư quang của hắn miết qua người ta, bỗng dưng thêm lạnh. Vì ánh mắt đó của hắn, bàn tay ta cũng bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Cảm giác mạnh mẽ như vậy, khiến ta chỉ có thể nhìn mà không thể động đậy mảy may.

“Trẫm mệt rồi, phải lui về tẩm cung trước, mọi người cứ tiếp tục” Thần sắc sắc bén vừa rồi đột nhiên liễm khởi, thản nhiên cười nói, cũng không chờ mọi người kịp phản ứng, liền trước mặt mọi người nắm chặt tay ta, kéo ta rời khỏi Dưỡng Tâm điện.

Bên ngoài tuyết đông vẫn chưa tan, một màu trắng xóa bao phủ cung tường, lầu các, những phiến lá rụng, những bậc thềm đá. Nhưng trên người ta chỉ độc kiện quần áo đơn bạc, gió lạnh từng đợt thổi tung áo lụa mỏng manh trên người, phi vũ phiêu dật. Nhưng ta vẫn chưa hề cảm giác được cái lạnh, bởi vì bàn tay của ta đang được bàn tay to lớn, ấm áp của Kỳ Hữu nắm chặt, tươi cười vẫn thật sâu trên mặt, nhưng chỉ có ta biết được, nụ cười này che giấu bao nhiêu mất mác.

“Đạp tuyết dã vô ngân, hồng y diệc xích túc” (Chân đi trên tuyết không để lại dấu vết, một thân hồng y cũng chân trần). Một tiếng khinh ngâm khẽ gọi ta về với thực tại, ta dừng mọi suy nghĩ, quay lại nhìn Kỳ Hữu. Ngẩn ngơ một lát, ta chợt nhận ra bản thân đang đi chân trần trên tuyết mà không hay không biết, cảm giác lạnh lẽo truyền từ bàn chân đến khắp toàn thân, rốt cuộc cũng cảm giác được cái lạnh, không khỏi rùng mình một cái.

Hắn đột nhiên buông tay ta ra, một cảm giác mất mác nồng đậm đột nhiên xuất hiện, nhưng lại thấy hắn đột nhiên khom người, choàng tay qua người ta ôm dựng lên, rất nhẹ nhàng, ta cũng không khỏi đưa tay choàng qua cổ hắn, ngạc nhiên nhìn cử chỉ này của hắn, không biết phải làm sao.

Thần sắc của hắn vẫn rất trầm tĩnh, nhưng lại có phần đăm chiêu: “Làm thế nào …. lại giống nhau như vậy” Ngữ khí tuy lạnh nhạt, nhưng lại đủ kéo ta vượt khỏi thời gian, quay về một khoảng không gian xa xôi nào đó, lại hàm chứa vô hạn hoang mang.

Hú hú~~~ ai bảo Kỳ Hữu không ôn nhu nà~~~ á á á

Advertisements

10 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 19.3”

  1. hue_ntt viết:

    Càng lúc càng hấp dẫn nha. Coi bộ truyện chứa nhìu bất ngờ hơn fim
    Cám ơn bạn

  2. Jasmine viết:

    Doan này hay wá:x

  3. hehe viết:

    truyện này hay dã man. :)))!
    thanks nha!

  4. zinny viết:

    Hay qua’ di mat, nhung van thik LT :((

  5. zinny viết:

    Ah, tie^n the cho to hoi bai co nhan than va bai the ngon co phai nhac phim ko? to nghe quen lam ma ko nho phim nao

    • Tử Nguyệt viết:

      Thệ ngôn là OST Truyền thuyết Bạch Xà, còn Cố nhân thán là ta lấy từ MV fanmade ra nên cũng k rõ xuất xứ, chỉ biết ca sĩ là Ngô Quỳnh 🙂

  6. Meokhyn viết:

    Thanks ss

  7. tulaclac viết:

    thik kh+lt muon nu hinh yeu ka 2 anh luon
    thanks

  8. nguyenngoc viết:

    Trời uj, từ đầu đến giờ mog có nhju đó!
    PN gặp đc anh iu rùj!

  9. wangminghong viết:

    Thanks bạn! Đoạn này hay thật 🙂


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s