Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 19.4

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

 Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 8: Phụng vũ chấn cửu tiêu

Lại ngẩng người thêm một lúc, trầm ngâm suy nghĩ về hàm ý của câu nói đó, nội tâm xuất hiện trăm mối suy tư ngổn ngang, nhất thời khó mà thừa nhận. Chỉ có thể cuộn mình vào lòng hắn, hưởng thụ thời khắc này, hưởng thụ loại ấm áp dành riêng cho ta, nước mắt lặng lẽ lướt qua gò má. Hắn cuối cùng nhìn ta: “Vì sao lại rơi lệ?”

Ta không nói, chỉ chậm trãi nhắm lại đôi mắt, lại nghe giọng nói trầm thấp, ôn nhuận của hắn truyền xuống đỉnh đầu: “Bất luận lúc trước nàng là người của ai, kể từ bây giờ trở đi, nàng là người của trẫm” Thanh âm ẩn chứa cả ẩn nhẫn lẫn cảnh cáo, ta biết trong lòng hắn vẫn coi ta là gian tế của Kỳ Tinh, đối với ta vẫn cảnh giới như trước.

“Kỳ Hữu ….” Ta khẽ gọi thành tiếng, đột nhiên cảm giác được cước bộ của hắn dừng bặt, thân thể thoáng cứng đờ một khắc, nhưng rất nhanh dịu xuống, tiếp tục bước về phía trước. Hắn có biết ta muốn nói thế nào, muốn nói cho hắn biết rằng, ta chính là Phức Nhã. Người ngươi đang ôm trong lòng lúc này đây, chính là Phức Nhã a!

Nội tâm nổi lên một trận bi ai, nhịp tim cũng trở nên lộn xộn, lại nghe vang vọng nơi tai nhịp tim ổn định của hắn, trong đầu tức khắc lại trống rỗng.

Khi ta tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên long sàn của hoàng thượng, liền lập tức ngồi bật dậy, dùng án mắt khó hiểu nhìn về phía Kỳ Hữu đang ngồi phê tấu sớ nơi long án đối diện, hắn mỉm cười nói: “Ngươi đã tỉnh.”

Ta xấu hổ muốn bước khỏi giường, nhưng hắn lại tiến tới, giữ ta lại, trong lúc ta vẫn đang ngồi ở mép giường như vậy, hắn lại ngồi xổm xuống đất làm ta một phen căng thẳng, nuốt nước miếng, khẩn trương nhìn hắn: “Hoàng thượng, ta ….”

“Về sau ngươi liền bồi bên người trẫm có được không?” Bàn tay hắn khẽ vuốt qua những cọng tóc rũ trước trán ta, ánh mắt tỏa ra nhu tình vô hạn, nhưng ta biết rõ, người hắn đang nhìn là Phức Nhã, không phải ta.

Chuyện này quá đỗi nực cười, chẳng thể nào nực cười hơn, ta chẳng phải chính là Phức Nhã đây sao? Một trận chua xót dũng mãnh tiến vào tận tâm can, ta mấp máy môi: “Hoàng thượng, kỳ thật ta chính là ….”

“Ta biết, ta dĩ nhiên là biết” Hắn đột nhiên cắt ngang, không cho ta tiếp tục nói.

“Ngài biết cái gì?” Ta kinh ngạc nhìn hắn.

Hắn hít thật sâu một ngụm khí lạnh, sau đó mới chậm trãi nói ra, âm thanh trầm thấp: “Ngươi là người của Kỳ Tinh, nhưng ta không quan tâm. Chỉ cần từ giờ trở đi, người thật tâm bồi bên cạnh trẫm, trẫm sẽ không quan tâm bất kỳ chuyện gì trong quá khứ của ngươi.”

Ta cười sầu thảm, bàn tay vươn ra, nắm lấy bàn tay trái của hắn đang đặt trên người ta, nhẹ nhàng nắm lại, cảm giác hắn run rẩy đến rõ ràng: “Hoàng thượng, từ nay về sau hãy để nô tỳ ở bên cạnh làm bạn cùng ngài, nô tỳ sẽ không để ngài phải cô đơn nữa.”

Hắn kinh ngạc nhìn ta, thần sắc mê mang khó hiểu, nhưng vẫn cúi đầu xuống, khẽ tựa đầu vào đùi ta, hệt như một đứa trẻ đang bi thương. Ta đưa tay, nhẹ nhàng vuốt qua gương mặt với những đường nét rõ ràng của hắn. Đã lâu lắm rồi, ta không được cảm nhận Kỳ Hữu một cách chân thật như thế này. Có lẽ, để hắn nhận ra ta là Phức Nhã, ta vốn không cần phải nói ra, phải, ta tuyệt đối ta sẽ không nói cho hắn biết thân phận của mình.

Advertisements

5 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 19.4”

  1. Hong Ngoc nói:

    Chep……….. Chac Phuc Nha so noi that thi Ky Huu se khong tin.

  2. zinny nói:

    Cha(c’ KH chu*a nha^n ra da^u nhi? Neu bay h ma PN noi minh` chinh la PN thi KH chac chan se k tin, cu de ve sau KH tu nhan ra vay

  3. nguyen hanh nói:

    Đoạn này hay quá. đầy cảm xúc. thanks nàng nha.


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s