Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 19.7

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 8: Phụng vũ chấn cửu tiêu

Ta một đường độc lai mà đi, cũng không biết bản thân đã đi đến nơi nào, chỉ biết một điều – bản thân đã chẳng còn sức bước tiếp, liền ngồi xổm xuống, hai bàn tay trắng xanh đặt trên nền tuyết lạnh lẽo, để tuyết mặc sức khiến hai tay đông lạnh.

Hai tay nâng lên một cụm tuyết trắng, chăm chú nhìn thật lâu. “Tuyết tự mai hoa, mai hoa tự tuyết, tự hòa bất tự đô kì tuyệt” (Tuyết giống như hoa mai, hoa mai cũng giống như tuyết, cả hai tuy khác nhau nhưng chẳng phải đều đẹp đến kỳ tuyệt sao). Ngâm hoàn ta liền nở nụ cười, tuyết, mai, vốn là không nên giống nhau, càng không thể xưng tuyệt.

“Phan Ngọc!” Hàn Minh đột nhiên xuất hiện, làm cho ta giật mình, hắn lớn tiếng như vậy, còn gọi ta là Phan Ngọc, vạn nhất làm cho người khác nghe được thì làm sao bây giờ.

“Ngươi như thế nào lại một mình ở chỗ này? Thái Hậu đang chờ ngươi trở về.” Trong mắt hắn ẩn hàm gấp gáp, xem ra thanh âm cũng đã cố ý đè thấp.

Ta giật giật khóe môi, cười rộ thành tiếng, hắn bị tiếng cười của ta làm cho mạc danh kỳ diệu, ta chỉ cất tiếng khàn khàn nói: “Ta không biết đường về.”

Hắn kinh ngạc nhìn ta, xem xét một lúc lâu, vẻ mặt biến đổi, cười khẽ thành tiếng, sau lại quay đầu, đưa lưng về phía ta, ngồi xổm xuống, “Ngươi không phải không biết đường về, chỉ là, ngươi đã vô pháp đi hoàn con đường này.”

Ý tươi cười trên môi liễm đi, nhìn thân mình to lớn của hắn, hai vai dày rộng, suy nghĩ một phen bách chuyển. Lại nghe hắn mở miệng: “Nếu con đường này khó đi như thế, liền để ta cõng ngươi đi qua.”

Khẽ cắn đôi môi, do dự một lát, cuối cùng vẫn là nằm úp sấp lên lưng hắn, để hắn cõng ta bước đi trên con đường dài đằng đẵng này. Con đường này thật sự rất khó đi, huống hồ ta còn là chân trần mà đi, thật sự vô lực cố sức. Hãy để ta ích kỷ một lần, được mong muốn sống ích kỷ dù chỉ một lần, ta muốn có ai đó giúp ta đi hoàn đoạn đường này, những lúc ta mệt có thể giúp đỡ ta, những lúc ta đau có thể an ủi ta.

“Hàn Minh……” Ta khinh gọi một tiếng, “Ta có thể tin tưởng ngươi không?” Sự phản bội của Kỳ Tinh sớm đã khắc vào tâm khảm, nhưng một vết đao cắt vào tâm ta, thật sâu, ta không thể chịu đựng việc một ai đó lại cho ta thêm một đao.

Hắn không trả lời ta, tiếp tục cũng ta đi về phía trước, bước đi như có một tiết tấu muôn thuở. Ta nghiêng đầu, ngắm bầu trời đầy tuyết bay, thì thào hỏi: “Vì sao tuyết không có màu sắc, ngươi biết không?” Ta buồn bã cười, “Ta vẫn nhớ rõm có một người từng nói với ta, tuyết vốn có màu sắc, chỉ vì nó bi thương quá đỗi, nên đã quên mất màu sắc của mình.” Thực ngốc, thực xuẩn, một câu tự hỏi tự đáp, ngay cả ta cũng cảm thấy buồn cười.

“Hàn Minh, tên của ta là Phức Nhã.” Đây là lần cuối cùng ta tín nhiệm một người, cho nên ta đem thân phận chân thật của chính mình nói ra. Có lẽ, ta có thể đoán được Hàn Minh rồi cũng sẽ như Kỳ Tinh, vô tình mà giẫm lên tín nhiệm của ta. Chẳng qua ta muốn cấp cho chính mình một cái hy vọng, hy vọng tại hoàng cung đẫm máu còn có người ta có thể tín nhiệm. Nếu sống trên đời mà không có lấy một người để tín nhiệm, quả là một việc đáng buồn cỡ nào a.

Advertisements

7 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 19.7”

  1. wangminghong nói:

    Chap này buồn man mác

  2. vanha2108 nói:

    thanks nàng

  3. nguyen hanh nói:

    thanks.

  4. NuNu nói:

    Thanks nàng. Truyện rất hay 🙂


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s