Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 20.1

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 9: Phúc thọ lãnh tranh phong

Ngày hôm sau, ta được tổng quản thái giám hầu hạ ở Dưỡng Tâm điện – Từ công công đưa đến Hiệt Phương viện, nơi này hiện đã có hơn mười vị tiệp dư cùng ở, chân đi theo hắn, đầu ta có chút nặng nề, chắc hẳn là vì hôm qua bị phong hàn, khiến cho hôm nay một chút tinh thần cũng không vực dậy nổi.

Bách hoa điêu linh, nở rộ rồi hôm nay cũng tàn úa, một trời mây trắng ảm đạm, gió lạnh vuột qua từng cơn, thiên địa một màu, từ cửa sổ nhìn ra, một màu trắng phủ đầy. Sương ngoài cửa trong veo hệt ánh mắt của các tiểu cô nương, phá lệ trong suốt, khiến ta có cảm giác rằng có rất nhiều đôi mắt dõi theo ta, linh động, đáng yêu.

“Các vị tiểu chủ, vị này là Tuyết Tiệp dư.” Từ công công chính là qua loa giới thiệu thân phận của ta, sau liền dẫn ta đi về hướng đông, đến sương phòng cuối đường.

Vừa đẩy cửa liền ngửi được một mùi tro bụi nồng đậm, phá lệ gay mũi. Từ công công lấy tay huy huy trước mặt, “Tiểu chủ, người chịu khó ở đây ủy khuất mấy ngày, đợi sau Hoàng Thượng triệu người thị tẩm, tấn phong phi tần.”

Ta vì ngửi phải một phen tro bụi, ho nhẹ vài tiếng, lại từ trên cổ tay tháo xuống một vòng ngọc phỉ thúy, đưa cho Từ công công, “Về sau còn phải nhờ vào công công ngài.” Hắn nguyên bản đẩy qua đẩy lại không muốn nhận, nhưng vừa nghe lời này, liền cười meo meo nhận lấy, vụng trộm nhét vào trong ngực, “Chốc nữa nô tài sẽ tìm một nô tỳ tay chân lanh lẹ một chút, đến để hầu hạ tiểu chủ.”

Ta mỉm cười tiễn bước Từ công công, sau đó liền nhẹ ngồi trên chiếc ghế gỗ đầy bụi, một tay tựa trên bàn, chống trán, thật sự mệt chết đi được. Toàn thân giống như sắp vụn, rất muốn lên giường hảo hảo hưởng thụ một giấc ngủ, lại không thể bình yên nhắm mắt, trong đầu toàn là những chuyện phát sinh mấy ngày nay.

Kỳ Tinh lợi dụng, Vân Châu ra đi, Thái Hậu tỏ ý tứ cảnh cáo, cùng với âm mưu không muốn ai biết của tiên đế kia, còn có…… sự áy náy của ta đối với Hàn Minh. Bởi vì, từ hôm qua, từ lúc đáp ứng để hắn cõng ta đi hết con đường kia, ta đã bắt đầu lợi dụng hắn. Lợi dụng quan hệ của hắn cùng Thái Hậu, lợi dụng giao tình của hắn cùng Hoàng Thượng, cho nên, ta thản nhiên thừa nhận thân phận của mình với hắn, tất cả cũng chỉ vì khiến cho hắn tín nhiệm ta. Ta cũng không lo lắng hắn sẽ đem thân phận của ta công chư hậu thế, bởi vì hắn không có lý do gì. Có lẽ…… cho hắn biết nhiều một chút, liền có thêm 1 phân tín nhiệm của hắn đi.

Ta thở dài, cơn đau đầu càng thêm lợi hại, ta nghĩ…… Ta thật sự là bị bệnh, đột nhiên, ta cảm thấy vai phải bị ai đó vỗ thật mạnh, dọa đến mức cái ý nghĩa xấu xa trong đầu ta lập tức chạy biến, ta liền dùng ánh mắt đề phòng nhìn chằm chằm hai vị cô nương đang cười đến phá lệ hồn nhiên vô tà trước mắt. Nụ cười thiên chân như vậy, ở trên người ta sớm đã không còn nữa, lại tính ngày, nếu trong vòng ba tháng nữa ta vẫn giữ cái tâm trạng như vầy, liền biến thành một cái lão bà.

“Ngươi là Tuyết Tiệp dư mà bọn họ đang nhắc đến sao a!” Thanh âm thanh thúy, giống như hoàng anh xuất cốc, rõ ràng, dễ nghe, làm cho người nghe cũng cảm thấy vui vẻ. Mi tựa Viễn Sơn, tinh mâu rạng rỡ, quốc sắc thiên hương, chỉ là trên người vẫn còn vài phần non nớt.

“Các ngươi là …?” Ta hữu khí vô lực cất tiếng hỏi, ta thật sự không có dư nhiều khí lực như các nàng – tinh lực dư thừa.

“Ta là Tô Tiệp dư, còn nàng là Dương Tiệp dư.” Cô nương mới vừa nói lại mở miệng, đột nhiên cầm chặt bàn tay đang chống trên bàn của ta, “Ta nghe nói hôm qua một khúc phụng vũ cửu thiên của ngươi là một màn kinh thiên diệu vũ, các nhóm nô tài cứ liên tục truyền nhau, ngay cả ta cũng tò mò là ai có thể lấn áp cả người ỷ vũ điệu mà kiêu ngạo như Tĩnh phu nhân, hôm nay vừa thấy……” Thanh âm của nàng từ lúc ban đầu hưng phấn chờ mong chuyển thành thất vọng, những lời còn lại cũng nuốt vào chẳng nói tiếp.

Đã thấy dương Tiệp dư nhẹ nhàng đẩy Tô Tiệp dư, ôn nhu hướng ta cười, “Ta tin tưởng, có thể lay động mãn điện, diễm kinh tứ tòa – Tuyết Tiệp dư chắc chắn có chỗ bất phàm, mà dung mạo cũng không phải quá quan trọng.” Thanh âm tao nhã, giống như tiếng hót trầm ấm của bách linh, lan diệu tứ phương, “Huống hồ đương kim Thánh Thượng cũng không phải loại quân chủ ham mê sắc đẹp, huống hồ, ngài thích người có tài hoa, trí tuệ, càng thích người có thể hiểu rõ tâm tư mình.”

Advertisements

9 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 20.1”

  1. nguyen hanh nói:

    đợi chờ mãi cũng tới ngày được gặp lại nàng MPN, không bõ công hôm nào ta cũng vô nhà nàng a….

  2. Mic nói:

    Chờ bữa giờ nàng ơi, ngày nào cũng vào nhà thăm, thanks nàng, tiếp tục tiếp tục nha…

  3. tocxu nói:

    ôi, ra là có từ hôm qua, ta muộn mất 1 ngày…..thank nàng, nàng cố gắng lên nha!

  4. chibeo1996 nói:

    truyện hay qué
    cảm ơn ss nhá
    mà cho em hỏi
    làm thế nào tạo nút đọc tiếp đẹp giống ss zậy

  5. chibeo1996 nói:

    em đang làm bộ Mâu khuynh thiên hạ của Mộ Dung Yên Nhi
    còn phải học tập nhìu ở ss
    có gì em sang hỏi ss nha


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s