Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 20.3

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 9: Phúc thọ lãnh tranh phong

Ta ở trên giường bệnh liên tục hai ngày, Tô Tiệp dư cùng Dương Tiệp dư ghé thăm không ít nếu không muốn nói quá nhiều lần, Tâm Uyển – nô tỳ được Từ công công phái đến hầu hạ ta cũng hết lòng chăm sóc, thuốc ngự y khai toa cho ta cũng một ngày ba cử, đúng giờ liền đưa đến tận miệng. Bệnh tình mới hơi hảo chuyển, liền nghe có nô tài truyền lời, nói là Tĩnh phu nhân tối nay thiết yến tại Bách Oanh cung, khoản đãi các vị Tiệp dư.

Tất cả mọi người cao hứng, ai nấy ở trong phòng ra sức điểm trang, chỉ mong để lại cho Tĩnh phu nhân một cái ấn tượng tốt, hay chính xác mà nói, chỉ cần Tĩnh phu nhân hướng hoàng thượng đề bạt các nàng thị tẩm, liền một bước lên trời.

“Tiểu chủ, người không cần đi, nô tài đi cấp Tĩnh phu nhân bẩm báo một tiếng.” Tâm Uyển có chút lo lắng chăm chú nhìn ta.

“Không thể.” Ta từ tháp thượng đứng dậy, xỏ chân vào giày thêu đi tới trước bồn rửa mặt, sẽ dùng làn nước ấm áp lau mặt.

Nàng vừa đưa khăn giúp ta lau mặt vừa lo lắng nói, “Nhưng nếu người ở yến thượng thất thố……”

Ta mỉm cười, lau đi những giọt nước còn đọng trên gương mặt, “Không đi dự tiệc mới là chân chính thất thố.”

Ngồi xuống trước bàn trang điểm, chăm chú nhìn gương mặt tiều tụy không một tia huyết sắc phản chiếu trong gương, than thở một tiếng, nếu ta đoán không sai, Tĩnh phu nhân lần này thiết yến mục đích có thể là hướng vào ta. Nếu ta không đi, nàng chắc chắn lửa giận công tâm, cho rằng ta tâm cao khí ngạo, cố ý lấy cớ từ chối không đi, tình cảnh của ta đây liền càng thêm nguy hiểm.

Giờ Thân hôm đó, ta cùng với hơn mười vị Tiệp dư tới Bách Oanh cung bái kiến Tĩnh phu nhân, nàng ban tặng chúng ta mỗi người một ngọc bội hồ điệp, khéo léo tinh xảo, cầm vào tay thấm lạnh. Ta dĩ nhiên hiểu rõ, đây là thượng đẳng hảo ngọc, nàng ra tay quả nhiên hào phóng.

“Các vị Tiệp dư ai cũng một dáng tiên tư thanh thuần, lại nhu thuận giúp vui cho bản cung, tin tưởng Hoàng Thượng nhất định sẽ rất thích.” Nàng đảo qua mọi người liếc mắt một cái, cuối cùng đem ánh mắt dừng tại mặt ta, cất tiếng đầy thâm ý, “Nhất vũ của Tuyết Tiệp ở Dưỡng Tâm điện hai ngày trước, đến nay bản cung vẫn nhớ rõ vô cùng, ký ức vẫn mới mẻ như chỉ vừa hôm qua.”

Nghe nàng ngữ khí ẩn giấu, ánh mắt hàm dị, ta chỉ cung khiêm hồi đáp một câu.“Phu nhân quá khen.”

Nàng kiều mỵ cười, đem ánh mắt thu hồi, chuyển đầu hướng mọi người, “Chỉ cần các vị Tiệp dư trung với bản cung, được thánh sủng hoàng ân chỉ là sớm muộn, nhưng là, nếu có chút tâm tà niệm, dục tưởng đảo điên hậu cung, bản cung tuyệt không khinh thứ.” Nàng thản nhiên đem ánh mắt chuyển về phía ta.

Ta phảng phất như không nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của nàng, cùng chúng Tiệp dư đồng thanh, “Chúng nô tỳ thề sống chết nguyện trung thành cùng Tĩnh phu nhân.”

Nàng liễm khởi nét sắc bén trong ánh mắt, cười tinh xảo, “Tốt lắm, cùng bản cung đến Phúc Thọ các nghe diễn đi.”

Đạm vụ di không, gió bắc như kêu khóc, ta ngồi ở ở vị trí thứ tư bên phải Tĩnh phu nhân, chỉ cách một đoạn rất ngắn, tọa bên cạnh ta là Dương Tiệp dư, ánh mắt của nàng vẫn dán chặt trên sân khấu, các con hát đang trình diễn một vở diễn được lưu truyền khá lâu trong dân gian – Mẫu đơn đình.

Mẫu đơn đình toàn bản khi còn bé ta cũng từng vụng trộm đọc quá, kể về một đoạn tình thuật của Đỗ Lệ Nương cùng Liễu Mộng Mai, chuyện tình đẹp như vậy, khiến ta vì nó lén rơi bao nhiêu lệ, ta thật thích câu nói “Tình bất tri sở khởi, nhất vãng nhi thâm (Tình không biết bắt đầu tự lúc nào, chỉ biết hướng về một người mà yêu say đắm).” Đến nay vẫn tràn đầy cảm xúc.

Khi chúng ta nghe được đến đoạn cao trào, lại nghe báo hoàng hậu nương nương đến đây, liền cùng đứng dậy thi lễ, chỉ thấy ánh mắt nàng thâm sâu ngưng đọng nhìn Tĩnh phu nhân, còn Tĩnh phu nhân lại hướng nàng chân thành cúi chào, chỉ là điệu bộ như một con khổng tước cao ngạo, bên môi là ý cười giả nhân giả nghĩa. Đây chính là đạo lý sinh tồn chốn hậu cung, bất luận ngươi có bao nhiêu chán ghét với người đang đứng trước mặt, ngươi cũng không được biểu lộ ra, chỉ có thể dùng tươi cười che giấu.

“Nghe nói muội muội mời các vị Tiệp dư đến Phúc Thọ các nghe diễn, bản cung cũng đến giúp vui, muội muội chắc sẽ chào đón chứ?” Thanh âm của nàng mặc dù rất nhẹ, rất nhu, lại ẩn giấu uy nghiêm không cho phép ai cự tuyệt.

“Làm sao có thể.” Nàng lui lại từng bước, lệnh cho người đem ghế ra, mời hoàng hậu ngồi xuống, “Hoàng hậu nương nương thỉnh ngồi.”

Đợi đến khi hoàng hậu ngồi xong, nàng cũng thản nhiên ngồi xuống, trong mắt hiện lên thần sắc chán ghét rất rõ ràng, nhưng lập tức rất nhanh liễm khởi.

Advertisements

2 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 20.3”

  1. trang viết:

    thanks nang

  2. baotram315 viết:

    tem 😀


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s